Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ

Thơ Thụy Anh

In

 

Thụy Anh là "giọng thơ trữ tình, dung dị, giàu nữ tính". Chị không mới về giọng điệu nhưng lấy cái đằm thắm mà lôi cuốn người ta. Có lẽ giọng thơ nữ đã có nhiều năm du học ở Nga này đã ngấm chất thi cảm, trữ tình, miên man thi cảm của con người và thiên nhiên Nga hùng vĩ  (Trích dẫn lời của nhà thơ Trần Quang Qúy).

Trên con đường mùa thu của cuộc đời

Anh đi trên con đường mùa thu
Qua nghĩa trang, hàng mộ dài im lặng
Nghe tiếng nước rơi trên lá mục
Anh thèm một tiếng khóc
Thấy ngực nghẹn ngào như tiếng khóc của em

Mình chưa từng xa nhau, phải không em?
Nên anh không biết mùa thu có thể buồn đến thế
Anh từng mong một ngày lặng lẽ
Đọc một cuốn sách, ngắm khoảng trời chiều không có bóng em

Lúc anh bận, em làm anh bối rối thêm
Dù không nói, nhưng mắt em nhìn, tay em chạm vào anh
Như những giọt mưa vô duyên lọt vào cổ anh buổi sáng
Đôi lúc em còn hát vang khi anh lo lắng
Anh sợ cộng trừ sai, sợ con số không tròn

Bây giờ mùa thu, con đường anh đi như tối hơn
Hàng bạch dương phát sáng trong đêm cũng làm anh sợ hãi
Nhỡ con đường này cứ dài ra mãi
Nhỡ cánh rừng cứ vàng đi mà không xanh trở lại?
Nhỡ mai anh về không nghe thấy giọng em?

Giọng em,
Anh vẫn nghe để đoán xem cuộc đời đang bình an hay giông gió
Khi em ngừng hát giữa chừng, anh chuẩn bị tinh thần cho những buồn phiền nho nhỏ
Nhưng chỉ một lát thôi, chưa bao giờ em ngừng hát thật lâu!

Anh có biết đâu
Rằng anh cần nghe giọng em, dù anh vẫn thường giễu em quên lời lạc giọng
Chỉ khi đi trên con đường nước đọng
Giữa một nghĩa trang có làn sương trắng
Khi mặt đất mịt mù, anh mới kiếm tìm những âm thanh quen thuộc của em
Không cần hát, không cần cười
Em hãy kêu lên
Có thể cao giọng cãi lại anh cũng được
Hay là em khóc?
Ừ, khóc đi em, cho anh có được một người
Trên con đường mùa thu của cuộc đời



Đom đóm rừng dương

Chiều đã buông, cánh rừng đã lặng
Những thân cây dáng đứng thẳng vẫn buồn
Giá vùi mặt xuống đất kia như cỏ
Thì nỗi niềm có dễ chịu hơn không?

Nắng đã tắt, dòng sông xa thẫm lại
Vạt hoa vàng cũng khép những niềm vui
Gió thì lạnh, cỏ cuối mùa cằn cỗi
Tiếng dế kêu tha thiết trên đồi

Chưa bao giờ tôi tự hỏi tôi
Khi dạo bước trên con đường mờ tối
Hạnh phúc, khổ đau… những tháng ngày sắp tới?
Như con đom đóm vô tư tôi tự thắp sáng mình

Không hiểu rằng mỗi buổi bình minh
Tôi sẽ biến đi chẳng còn gì để lại
Ánh sáng cô đơn le lói đêm dài
Thế thôi mà đốt cả một đời nào nghĩ đến ngày mai!

Khi tôi đi bên một người con trai
Tôi biến thành con đom đóm nhỏ
Cánh rừng vui lên, lòng hồ không trống trải
Đem tình yêu riêng mình tôi sưởi ấm những mùa qua

Con đom đóm tôi giờ lẫn lộn bốn mùa rồi
Quá lạnh để là Thu, quá vàng để coi là mùa Hạ
Quá ẩm ướt để gọi Đông, quá xác xơ nên không đón nổi Xuân về
Năm tháng phía chân trời dài như một cơn mê

Thôi, chào cánh rừng xưa yêu dấu, những chiếc lá xinh má ấp môi kề
Tôi đi đây, xin thoát đời đóm nhỏ
Tôi lại đi tìm cho mình bờ cỏ
Một bờ cỏ ướt riêng mình xanh biếc ở miền xa...

Ý kiến bạn đọc (0)


Ẩn/hiện ý kiến

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ
security image
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:

busy
 

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1080
mod_vvisit_counterHôm qua5767
mod_vvisit_counterTất cả1522461

20 151
,
Hôm nay:23 - 10 - 2014
Hiện có 487 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: