“ Tôi mang nụ cười nhỏ
Hồn nhiên trong mắt mơ
Tôi yêu cuộc sống này
Không hẹp như bàn tay“…

Sang Cộng hòa Liên Bang Đức đã gần 30 năm, nhưng với Nhà thơ, Nhạc sĩ Trương Anh Tú, dù sống ở đâu, quê hương vẫn ở trong tim. Tâm tư, tình cảm hướng về đất nước ai cũng có, như nghĩ về cội nguồn, gia đình, cha mẹ mình. May mắn được chuyện trò cùng Nhà thơ, Nhạc sĩ Trương Anh Tú nhiều lần, nghe anh nhẩn nha đọc thơ, mới cảm nhận được tình yêu của anh dành cho quê hương đậm đặc trong từng câu,chữ. 
Không yêu quê hương sao được khi sống giữa trời Âu, chỉ nhìn những chiếc lá vàng rơi anh cũng có thể mường tượng ra Hà Nội trời đã vào thu để rồi lòng chợt thảng thốt: “Đâu nào giọt nắng / Đâu nào giọt mưa / Đâu nào mắt em / Xanh trời Hà Nội. Đâu nào giọt nhớ / Đâu nào giọt quên / Đâu nào dáng em / Bồng bềnh trên phố…(Khúc hát nhớ Hà Nội).

Nhà thơ, Nhạc sĩ Trương Anh Tú

Với nhà thơ Trương Anh Tú: “Người đi xa bao giờ cũng mong nhớ, hy vọng những điều tốt đẹp cho quê hương. Mỗi lần trở về, thấy Hà Nội có nhiều thay đổi cùng với sự phát triển của đất nước, người đi xa lại có những hoài niệm, những khát khao: “Hà nội ơi! Năm tháng xa ơi! / Mái cũ rêu phong vọng về phố nhỏ / Hồ gươm xanh / Nghe ướt mình cơn gió / Hồ Tây xa / Một bóng thuyền xa / Sông Hồng ơi! Chảy về đâu / Cho phù sa bồi hồi nỗi nhớ! / Bồi hồi dòng sông / Bồi hồi lá cỏ / Bồi hồi lời ru… những cánh đồng / Sông Hồng ơi! Chảy về đâu / Cho tuổi thơ thì thào nỗi nhớ / Thì thào dòng sông / Thì thào lá cỏ / Thì thào lời ru… những cánh buồm”… (Khúc hát nhớ Hà Nội).

Sinh năm 1967 tại Hà Nội, hiện Nhà thơ Trương Anh Tú sống và làm việc trong một hãng sản xuất thiết bị điện cho ô tô tại Đức. Hàng ngày tiếp xúc với máy móc khá bận rộn, chút thời gian còn lại anh không dành cho riêng mình mà tham gia vào nhiều hoạt động văn hóa cộng đồng, làm báo, làm thơ, viết nhạc. Nhiều tác phẩm Thơ, Nhạc của anh được giới thiệu trên các Báo, Tạp chí, trên làn sóng của Đài tiếng nói Việt Nam, Đài truyền hình Việt Nam, Đài truyền hình Hà Nội. Anh cho rằng, chính thời gian sinh sống và làm việc ở nước ngoài đã cho anh “độ lùi” nhất định để nhìn mình – học người. Anh tâm sự: “Tôi học được rất nhiều từ cách làm việc của người Đức. Họ làm việc cẩn thận, có kỷ luật, tôn trọng pháp luật, mọi việc đều được chuẩn bị, thực nghiệm kĩ càng. Tôi nhìn được những cái mình chưa có, hoặc mình cần phải tốt hơn. Ngược lại cũng nhìn thấy những điểm tốt mà mình đã có từ quê hương Việt Nam.

Tôi ước một ngày có… 28 tiếng để có thể làm được nhiều hơn, góp phần tôn vinh những nét đẹp văn hóa Việt Nam ở nước ngoài, cũng như cổ vũ những hoạt động trao đổi văn hóa để bà con người Việt có thể chia sẻ, hội nhập tốt hơn vào nước sở tại…. Có lẽ cũng như tôi, không thể quên, bạn sẽ vui mừng và xúc động biết bao khi được đi trong dòng người, bên những tà áo dài, với nón trắng, với “tình bằng có cái trống cơm – khen ai khéo vỗ – ố mấy bông mà nên bông”, với “một bầy tang tình con xít… Ô! em nhớ thương ai – duyên nợ khách tang bồng”… Những hình ảnh như thế với hoa sen, với trống đồng, với dải đất hình chữ S của Việt Nam nổi bật cùng Hoàng Sa – Trường Sa đã để lại dấu ấn và nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt của hàng nghìn người Đức và khách nước ngoài đứng hai bên đường, khi đoàn Việt Nam được vinh dự dẫn đầu đoàn diễu hành gồm hàng chục đoàn quốc tế mang theo “hồn sắc” của mỗi quốc gia, tại một “Lễ hội văn hóa” ở thành phố Frankfurt – một trung tâm tài chính của châu Âu với khoảng 180 sắc dân trên thế giới”. Vâng, nếu không có sự nhạy cảm của trái tim nghệ sĩ, không có những rung động sâu sắc trước “nhân tình thế thái” ở nơi xa xứ thì làm sao có thể thốt lên những vần thơ chất chứa nỗi niềm: “Trái đất này sẽ nhỏ / Nếu chẳng ngắm bầu trời !/ Bầu trời này sẽ nhỏ / Nếu chẳng ngắm mây trôi !” (Tiếng hát).

Quả thực, càng đọc thơ anh, trò chuyện cùng anh càng thấy sự lôi cuốn, thú vị bởi một nguồn năng lượng ngập tràn về cuộc sống, về tình yêu trong lăng kính của nhà thơ, nhạc sĩ Trương Anh Tú.Cây bút trẻ Hoàng Công Danh từng nhận xét trên báo Văn Nghệ Trẻ về bài thơ “Tiếng hát” của Trương Anh Tú: “Tầm nhìn trong “Tiếng hát” thể hiện một con mắt tinh tế nhạy cảm và bao quát! “Trái đất này sẽ nhỏ / Nếu chẳng ngắm bầu trời / Bầu trời này sẽ nhỏ / Nếu chẳng ngắm mây trôi“… Nghĩa là muốn sống tỉnh thức thì hãy mở hồn ra với đời, đừng làm “ếch ngồi đáy giếng” mà thành nhỏ bé khô khan. Anh kể mình có một ngôi nhà nhỏ, con thuyền nhỏ, nụ cười nhỏ… Những cái rất nhỏ ấy nhưng là cả thế giới rồi đấy! Bởi trong đó có cả phương trời, ánh trăng, cánh buồm…”. Còn nhà thơ Nguyễn Hữu Quý cho rằng: “Trong thơ Trương Anh Tú có cả vũ trụ bao la đấy. Nhưng mà phải thế nào mới “nghe” được mặt trời dậy và tiếng ánh trăng rơi”… Một bạn đọc khác chia sẻ: „Tôi yêu cuộc sống này / Không hẹp như bàn tay“… Câu kết này có thể coi như là một triết lý sống.Quả vậy, triết lý đời sống có ngay trong thiên nhiên, trong sự tuyệt mỹ của cái Đẹp. Trái đất dẫu có lớn đến đâu, đi mãi cũng hết! Và bầu trời chỉ thực sự rộng lớn khi con người mang trong mình những bầu trời.Với tấm lòng hướng thiện và một cảm xúc dạt dào tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, tất cả được Trương Anh Tú trải ra trong những bản tin, bài báo, qua những khúc nhạc trầm bổng và cả những vần thơ tưởng chừng giản đơn nhưng lại “bay và thấm” đến từng từ: “Tôi mang nụ cười nhỏ / Hồn nhiên trong mắt mơ / Tôi yêu cuộc sống này / Không hẹp như bàn tay”. (Tiếng hát) Ở nơi xa xôi ngàn dặm, nhưng với nhà thơ Trương Anh Tú thì: “Tôi thấy mình bước trên những con phố trong một sớm mùa thu với sương giăng mặt hồ, nghe gió chạy trên những viên ngói cũ, thấy Hà Nội xanh trời mắt em”.

Báo điện tử Tầm Nhìn trân trọng gửi tới bạn đọc một số tác phẩm thơ, nhạc của tác giả Trương Anh Tú:

TIẾNG HÁT
*
Trái đất này sẽ nhỏ
Nếu chẳng ngắm bầu trời !
Bầu trời này sẽ nhỏ
Nếu chẳng ngắm mây trôi !

Tôi có ngôi nhà nhỏ
Cửa mở khắp phương trời
Sáng nghe mặt trời dậy
Đêm vàng ánh trăng rơi.

Tôi có con thuyền nhỏ
Neo bến giữa biển đời
Mênh mang, mênh mang sóng
Dâng buồm lên chơi vơi.

Tôi mang nụ cười nhỏ
Hồn nhiên trong mắt mơ
Tôi yêu cuộc sống này
Không hẹp như bàn tay.

————————–

KHÚC HÁT NHỚ HÀ NỘI
*
Đâu nào giọt nắng
Đâu nào giọt mưa
Đâu nào mắt em
Xanh trời Hà nội.

Đâu nào giọt nhớ
Đâu nào giọt quên
Đâu nào dáng em
Bồng bềnh trên phố…

Hà nội ơi !
Từng sớm thân quen
Con đường xưa ai ngập ngừng không nói
Sân trường xưa lá bay vời vợi
Những mặt hồ tráng bạc như gương !

Hà nội ơi !
Năm tháng xa ơi !
Mái cũ rêu phong vọng về phố nhỏ
Hồ gươm xanh
Nghe ướt mình cơn gió
Hồ Tây xa
Một bóng thuyền xa.

Sông Hồng ơi !
Chảy về đâu
Cho phù sa bồi hồi nỗi nhớ
Bồi hồi dòng sông
Bồi hồi lá cỏ
Bồi hồi lời ru… những cánh đồng.

Sông Hồng ơi !
Chảy về đâu
Cho tuổi thơ thì thào nỗi nhớ
Thì thào dòng sông
Thì thào lá cỏ
Thì thào lời ru… những cánh buồm.

Mơ về giọt nắng
Mơ về giọt mưa
Mơ về mắt em
Xanh trời Hà nội

Hà nội ơi !
*
Trương Anh Tú

Dương Thanh Minh đăng bài