Văn Xương (tổng hợp theo thông tin tác giả cung cấp)

TVVHĐ – Ngày 16/12/2017, tại Nhà sách Cá Chép, nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt tổ chức buổi ký tặng sách Sao phải đau đến như vậy  cho độc giả yêu thơ. 

Trong buổi ra mắt tập thơ thứ sáu Sao phải đau đến như vậy diễn ra vào sáng ngày 09/12/2017 tại Đường sách Nguyễn Văn Bình, Quận 1, TP.Hồ Chí Minh với sự tham dự của hàng trăm độc giả, Nguyễn Phong Việt chia sẻ: “Chúng ta phải yêu quý bản thân mình trước, phải trân trọng bản thân mình trước. Cha mẹ, anh em hay vợ chồng chỉ có thể hiểu chúng ta một phần nào đó. Chỉ có chúng ta mới hiểu bản thân mình. Khi bạn thấy mình quý giá, duy nhất thì bạn mới trân trọng bản thân mình. Nếu ai mà hủy hoại bản thân mình mà vẫn hô hào đang yêu thương người khác, Việt cho đó là ngụy biện”.

Anh còn nói thêm, rằng: “Người nào làm mình tổn thương là do mình trao cho họ quyền đó. Tình yêu không nên trao đi hết, mà chỉ trao đi một phần. Khi đó, chỉ một phần con người của bạn bị đánh cắp bởi người khác. Trong con người Việt, tình yêu là một phần, công việc một phần, khám phá là một phần khác. Việt không cho phép dành tất cả trí óc cho tình yêu bởi “ván bài tình yêu” luôn luôn là ván bài rủi ro. Chính vì vậy, Việt luôn phân chia con người mình vào những điều trong cuộc sống”. 

Một số hình ảnh trong buổi ra mắt thơ ở thành phố Hồ Chí Minh

Nguyễn Phong Việt cho biết 5.000 cuốn thơ “Sao phải đau đến như vậy” đã được bạn đọc đăng kí hết trước ngày phát hành.

Đáp ứng nhu cầu của độc giả, ngày 16/12/2017, tại Tầng 4 – Nhà sách Cá Chép (115 Nguyễn Thái Học, Văn Miếu, Hà Nội), nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt sẽ tổ chức buổi ký tặng sách Sao phải đau đến như vậy cho bạn đọc yêu thơ.

 

THÔNG TIN SÁCH:

– Tên sách: Sao phải đau đến như vậy, Saigon Books và NXB Văn hóa – Văn nghệ ấn hành.

– Tác giả: Nguyễn Phong Việt

– Số lượng: 148 trang

– Kích thước: 18x18cm

– Giá bìa: 80.000 đồng

 

Giới thiệu chùm thơ được trích từ tập thơ “Sao phải đau đến như vậy”

 

1.36

 

Không còn đau đến mức ngưng thở

không còn nhớ

mình đã từng cuồng điên đến thế nào…

 

Năm tháng này, mình đã đi ra khỏi những giấc chiêm bao

nỗi hoang mang biết tựa vào đâu để đứng vững

ai nói gì, làm gì cũng chỉ là gió thoảng

quan trọng là mình có muốn

sống như chưa bao giờ…

 

Những yêu thương rồi đến lúc bình tâm như nắng sau một cơn mưa

chậm rãi chìa tay ra để nhận về hơi ấm

con người vẫn luôn luôn lạ lẫm

vui đến tận cùng rồi một ngày oà khóc

vì trái tim mình đã sai…

 

Mình không thể nào sống lại cuộc đời lần thứ hai

nhưng cứ ngoái đầu như một vòng tròn khép kín

thứ đẹp nhất là thứ mà mình đã từng nếm

nơi bình yên nhất là nơi mình đã đến

vậy còn mai kia?

 

Vậy còn ngôi nhà nơi mình mong muốn sẽ trở về

còn những tiếng cười đã vì mình mà cất tiếng

còn những bao dung không bao giờ nói lời đưa tiễn

còn quãng đời đang chờ mình sắp xếp

những yên vui…

 

Chúng ta đang ở tuổi làm một mái hiên che chắn cho một góc trời…

 

2.Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi…

 

Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi

vì đã quá ngậm ngùi…

 

Mình không ổn đâu, không ổn chút nào dù nước mắt chẳng còn rơi

khi những thiết tha chẳng còn gì ngoài giấc ngủ

để quên một cái nắm tay mình từng nghĩ là đầy đủ

để quên một con người mà mình bằng mọi cách níu giữ

rồi bất lực buông ra…

 

Mình từng ngại sẽ đi những con đường không có bóng dáng những ngôi nhà

cảm giác hoang vu trên từng bước chân phía trước

nhưng khi có con người ấy ở cạnh bên mình đã háo hức

ngày hay đêm đều bình yên trong lồng ngực

dù cuộc đời lắm bất an…

 

Nếu phải trả mình về với ngày tháng đó mình cũng vẫn ngang tàng

chọn lựa điều trái tim mách bảo

giông gió chưa xảy ra nên làm sao mình có thể hiểu

tận cùng của cơn đau không phải là cắn răng mà lặng im cam chịu

lúc ngước mắt nhìn trời…

 

Mình không cầu nguyện nữa vì không còn tin mình sẽ vui

mỗi quãng đời đã qua mất thêm một ước mơ tươi đẹp

cuốn sách giờ rách đi quá nhiều trang đến mức quên mất mình cần phải đếm

người cũng đã đi và sẽ không bao giờ về đến

trong kiếp này…

 

Chỉ là lòng không muốn nói ra thôi

không muốn giãi bày…

 

3.Giờ thì mình sẽ ra sao?

 

Giờ thì mình sẽ ra sao

khi đau đớn ấy đã thôi cuộn trào…

 

Mình chẳng còn tha thiết gì nữa với những mơ ước tự mỉm cười trong giấc chiêm bao

mỗi ngày ở ngoài kia không khác gì một món ăn vô vị

bàn tay đưa ra và miệng nói đôi lời mất chỉ vài giây suy nghĩ

cuộc đời đã là cây kim còn mình chỉ là sợi chỉ

dệt theo cùng…

 

Giờ thì mình sẽ ra sao khi loài người thiếu mất một điểm chung

để gìn giữ bản thân ở bên kia của cay đắng

một con người đi qua và thế giới bỗng chốc trở nên im ắng

mình như một hồ nước mát

đến ngày phải cạn khô…

 

Từ nay sẽ khoác lên mình thêm mây xám trong những ngày mưa

bức ảnh được chụp đã không còn thấy mặt

những đường vân tay lặn sâu vào trong vì niềm tin phai nhạt

mình vẫn ở đây nhưng tim mình đã mất

khỏi hình hài…

 

Giờ thì mình sẽ ra sao lúc con đường ấy vẫn còn dài

có thể mai kia muốn lấy đôi bàn tay che hết đường về kín lối

ký ức không thể đổi thay nên mình cần phải thay đổi

không có đóa hoa nào là nở ra mãi mãi

hạnh phúc bởi được lụi tàn…

 

Giờ thì mình sẽ mặc kệ gian nan…

 

4.Ngày mai, chúng ta sẽ là những ai…

 

Ngày mai, chúng ta sẽ là những ai

khi phải bước tiếp một chặng đường dài…

 

Chúng ta phải bỏ lại không chỉ là những sớm mai

được thấy mình bình yên bên ngoài giấc ngủ

nước mắt nào từng rơi thì cũng đã đến lúc đầy đủ

vết thương của một ngày xưa cũ

khép lại thôi…

 

Có thể một lúc nào đó chúng ta sẽ vùi sâu vào bóng tối vì nhớ một con người

đã thắp cho mình một ngọn nến lúc cuộc đời thanh vắng

nói cho mình nghe đừng sợ nếu trên môi mình mặn đắng

kể cho mình vui vì mình không phải là người duy nhất

sợ lẻ loi…

 

Ngày mai, chúng ta không còn là gì nữa ngoài nụ cười

khi gặp nhau trên phố đông xa lạ

hoặc có thể cả quãng đời còn lại bặt tin nhau như bóng chim tăm cá

thì vẫn cứ tin như từng đã

may mắn một lần…

 

Nếu phải đau thương chúng ta nên biết mình không có gì để ngại ngần

bởi vì từng đau lúc mất đi một phần hơi thở

cảm giác mình đã chết trong một phần ngàn giây đó

và tan nhanh như một cơn gió

thổi len lén bên ngoài mùa hè…

 

Rồi những niềm vui sẽ có mặt lúc chúng ta hết những nghi ngờ

bình thản nhìn nhau không còn cố chấp

chúng ta bước đi vì chúng ta phải sống

để những gì lạ lẫm

sẽ lại thành thân quen…

 

Ngày mai, chúng ta sẽ là những ngọn đèn…

 

5.Chúng ta cùng chơi một ván bài…

 

Chúng ta cùng chơi một ván bài

để xem lòng người ai đã đổi thay…

 

Chúng ta sẽ chia lá bài đầu tiên bằng ánh mắt nhìn thấy nhau vào một ngày

khi trong tim mình ai ngoài kia cũng đều xa lạ

chúng ta nhận ra như một giọt mưa rơi đúng vào vệt bụi mờ trên chiếc lá

bầu trời hôm ấy trong xanh như chưa từng đã

mịt mờ bởi bão giông…

 

Chúng ta sẽ chia lá bài thứ hai bằng cái nắm tay đan giữa những ngón tay ấm lòng

lúc mình ngỡ mình chỉ còn bàn tay riêng mình để giữ

từng yêu thương lẻ loi hay từng tiếng cười cho bản thân là đủ

nhưng con người vẫn luôn tin rằng mình chỉ là một phần của giấc ngủ

nếu thiếu một người gối tay…

 

Chúng ta sẽ chia lá bài thứ ba bằng lời hứa giữ người kia trong tầm mắt của người này

dù sớm mai hay đêm về khuya tối

không ai biết được ngày nào chúng ta sẽ là người mắc lỗi

chỉ là đừng để tim mình quay đi vì một câu hỏi

-nên là người thứ tha hay được thứ tha?

 

Chúng ta sẽ chia lá bài thứ tư, thứ năm… bằng cả một quãng đời dài vừa đi qua

có cả niềm vui và hơn tủi

nếu bình yên là một con đường thì chúng ta không phải lúc nào cũng đi bằng đôi chân đang bước tới

sẽ có những ngày cuộn tròn mình lăn về nơi bắt đầu theo cơn gió thổi

ngược từ những yêu thương…

 

Chúng ta cùng chơi một ván bài

mà người thắng sẽ phải nhường…