Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học thế giới >>> Ngàn dặm xa >>> Nhịp cầu văn hoá >>> Nhật Bản, những câu chuyện cảm động sau thảm họa động đất và sóng thần

Nhật Bản, những câu chuyện cảm động sau thảm họa động đất và sóng thần

In

Một em bé sơ sinh bị sóng thần cướp khỏi tay cha mẹ; một người phụ nữ thoát chết bởi bám lơ lửng trên cành cây và liều mình nhảy xuống biển nước khi có một mảnh gỗ trôi qua; một người đàn ông trôi nổi lênh đênh giữa sóng nước tưởng chừng như mất hết hy vọng vẫn đủ sức nở một nụ cười khi được cứu, một bà cụ mắc kẹt ở ghế hành khách trong xe ô tô suốt 20 tiếng đồng hồ… nhiều người không thấy tên người nhà trên bảng thông báo tên người mất tích, lại gạt nước mắt tự đi tìm…

Nhật Bản sau thảm họa khủng khiếp
(Theo anhs@net)

Còn nhớ, sau mỗi thảm hoạ động đất, sóng thần hay bão tố, từ các nước nghèo nhất nhì như Haiti cũng có quá nhiều kẻ tư lợi đã lợi dụng tình hình rối ren để trộm cướp, vụ lợi cá nhân đến các nước phát triển như Mỹ sau siêu bão Katrina, người New Orlean đã chứng kiến nạn cướp bóc trên quy mô mà nhiều người Mỹ cũng phải bất ngờ. Hay tại Chile, năm ngoái, quân đội phải can thiệp nạn cướp bóc triền miên. Nhưng ở xứ sở mặt trời mọc thì lại khác. Nơi ấy, hàng vạn người đã mất hết nhà cửa, và thậm chí mất hết người thân…vậy mà họ vẫn lặng lẽ xếp hàng nhận từng nắm cơm trắng, cuộn mình trong những chiếc chăn mỏng thành hàng, thành lối trong chỗ trú nạn. Không hỗn loạn, không tranh cướp, không một ai tích trữ, không một ai kêu than. Có chăng chỉ là những dòng nước mắt lặng lẽ như lặn vào sâu thẳm. Đó là những câu chuyện, những bài học cảm động về đức tính nhẫn nại, hi sinh và sự gắn kết cộng đồng của những con người hàng ngày hàng giờ đang phải đối mặt với hậu quả của thiên tai.

Cách “ứng xử” của người Nhật Bản trong cơn thảm họa

Trận động đất 9 độ richter kéo theo sóng thần kinh hoàng đã khiến gần một nửa đất nước Nhật Bản trở nên tiêu điều, ngập chìm trong biển nước. Những ngày vừa qua, vấn đề thiên tai từ đất nước mặt trời mọc luôn được cập nhật hàng ngày, hàng giờ qua các kênh thông tin như: mạng Internet, đài phát thanh, đài truyền hình, báo chí… khiến dư luận “nóng” dần lên. Trong rất nhiều thông tin, sự kiện được đề cập đến, xuất hiện song song bên cạnh những hình ảnh thương vong, chết chóc, đổ nát là những điều kì diệu được nảy mầm từ trong lòng thảm họa. Những câu chuyện ấy không phải được làm nên từ sắc màu cổ tích mà từ chính niềm tin và sự gắn kết cộng đồng của người Nhật Bản.

Cho dù nguồn cung cấp đang rất khan hiếm, các điểm bán hàng tại Nhật Bản vẫn không hề tăng giá bất cứ mặt hàng nào. Siêu thị còn giảm giá tới 20% nhiều mặt hàng để kích thích người mua. Nước uống cũng được tặng miễn phí cho đội cứu hộ và những người tình nguyện. Điều này được giải thích là để đảm bảo cùng nhau sinh tồn trong thảm họa. Thứ hai, giá rẻ thì hàng bán nhanh hết và siêu thị không lo bị động đất hay sóng thần tràn vào phá huỷ lần hai. Vậy là, sau 4 ngày xảy ra thảm họa khủng khiếp, truyền thông thế giới chưa ghi nhận bất cứ vụ hôi của, cướp bóc nào xảy ra ở Nhật Bản.

Chính những lưu học sinh Việt Nam đang trú tại Kitakyushu, Fukuoka - Nhật Bản đã chia sẻ: “Không thấy cảnh cướp bóc, chen lấn, xô đẩy nơi mua thức ăn hay trong ga điện ngầm đang tắc nghẽn. Mọi người xử sự rất bình tĩnh dù ai cũng đều căng thẳng và lo lắng. Giá cả thị trường Nhật Bản cũng không nhân dịp này mà tăng vùn vụt”. Qua những hình ảnh của kênh thời sự liên tục đưa tin, một số vùng sóng thần đi qua chỉ còn lại tòa nhà bệnh viện, xung quanh tan hoang, chỉ toàn bùn rác. Vậy mà trên sân thượng của một bệnh viện, rất nhiều người đã kêu gọi nhau chung tay ghi tín hiệu cầu cứu SOS và THỰC PHẨM. Truyền hình trong và ngoài nước cũng phát hình ảnh nhiều người tìm được người thân, nhiều người không thấy tên người nhà trên bảng thông báo tên người mất tích, lại gạt nước mắt tự đi tìm…”.

Trong cơn thảm họa, người dân Nhật Bản vẫn kiên nhẫn xếp hàng chờ đến lượt lên xe buýt, kiên nhẫn xếp hàng chờ gọi điện thoại công cộng. Với những người dân không về nhà được, họ vẫn bình tĩnh vào trú tạm tại các địa điểm công cộng được chính quyền bố trí trong trật tự và bình thản. Không khí sơ tán tại các trường học, bệnh viện... rất gọn gàng, khẩn trương và hiệu quả.

Những ngày vừa qua, tại Nhật Bản, do ảnh hưởng của động đất và sóng thần nên giao thông không liền mạch, hàng cứu trợ và lương thực, thực phẩm chưa đến được vùng bị ảnh hưởng của động đất và sóng thần nhưng đã có rất nhiều thông điệp người dân lặng lẽ truyền cho nhau “Chính phủ Nhật Bản không để cho ai bị đói”. Và dĩ nhiên, đó không phải lời hứa suông hay sự ảo tưởng mà hoàn toàn có cơ sở. Đối mặt với khó khăn, nhà nước và các cơ quan, các dịch vụ tại Nhật Bản đã đưa ra những dịch vụ, ưu đãi đặc biệt đối với người dân ở vùng bị ảnh hưởng để không ai trong số họ có ý nghĩ sẽ đầu hàng số phận.

Sự sống hồi sinh từ những điều kì diệu

Khi các binh lính làm công tác cứu hộ tại một ngôi làng bị tàn phá tan tành sau trận động đất và sóng thần đã không tin vào tai mình khi nghe thấy tiếng khóc của một bé sơ sinh vang lên trong đống đổ nát. Hầu hết những người lính này đều nghĩ rằng họ nghe nhầm. Đến khi tiếng khóc lại cất lên. Các binh lính nhận ra rằng họ đang nghe thấy tiếng khóc thực sự và họ đã lao đến. Thật là kỳ diệu! Họ đã lôi ra từ trong đống đổ nát đầy bùn đất, gạch gỗ và sắt thép một em bé sơ sinh. Đó là một cô bé 4 tháng tuổi, bị con sóng thần hung dữ cướp từ tay cha mẹ mình ở ngôi làng Ishinomaki. Mất tích ba ngày liền, gia đình cô bé tưởng chừng mất hết hy vọng. Vậy mà khi binh lính thuộc lực lượng phòng vệ Nhật Bản tìm thấy và trao trả cô bé cho gia đình thì dường như bé không hề bị một vết thương nào. Cả gia đình đã quá vui mừng. Nhưng đến thời điểm đó, ác mộng vẫn chưa kết thúc. Chỉ vài phút sau giây phút đoàn tụ cảm động, những người sống sót lại bị sốc khi nghe tin một trận sóng thần thứ hai đang trên đường hướng tới Nhật Bản. Người cha đã quá hoảng hốt và cầu xin các binh lính đưa em bé chạy lên chỗ cao hơn để được an toàn.


Cô bé 4 tháng tuổi trong tay lính cứu hộ. Ảnh: AP.

Cũng sau trận động đất, người ta phát hiện một bà cụ mắc kẹt ở ghế hành khách trong xe ô tô suốt 20 tiếng đồng hồ, mặc dù hoảng loạn nhưng cụ bà không hề bị thương. Một người phụ nữ khác thoát chết bởi bám lơ lửng trên cành cây và liều mình nhảy xuống biển nước khi có một mảnh gỗ trôi qua; một người đàn ông trôi nổi lênh đênh giữa sóng nước tưởng chừng như mất hết hy vọng vẫn đủ sức nở một nụ cười khi được cứu…Tất cả họ khi được tìm thấy đều mang lại niềm tin cho những người sống sót còn người thân không may mất tích. Hy vọng, những điều kỳ diệu vẫn tiếp tục diễn ra.

Một câu chuyện khác được đăng trên blog của cô gái có tên Shopia cũng là đề tài thu hút nhiều sự quan tâm, đồng cảm và chia sẻ của cộng đồng. Chuyện kể về bạn của Sophia, cùng với mẹ và đứa em trai 2 tuổi bị mắc kẹt trong cơn sóng thần và đang tìm mọi cách để trèo lên ban công tòa nhà gần nhất. “Họ không ngừng kêu cứu, và một người đàn ông đã nhìn thấy họ từ ban công căn nhà phía sau. Rồi người đàn ông đó ngay lập tức nhảy khỏi ban công xuống nước, giúp bạn tôi, mẹ cô ấy và cậu em trai trèo lên ban công vào căn nhà. Nước lúc đấy càng ngày càng mạnh, không thể đứng vững được nữa. Trong hoàn cảnh đó, người mẹ đã kiên quyết để hai đứa con mình lên trước rồi người đàn ông xa lạ đứng dưới đỡ bà lên. Khi chỉ còn người đàn ông ở bên dưới, và người mẹ đang nắm chặt tay ân nhân để kéo lên, “bất chợt một chiếc ô tô (trong hàng trăm chiếc) bị nước cuốn tràn tới đúng hướng người đàn ông đó. Mọi người ở bên trên gào thét, nhưng rồi đột nhiên, người đàn ông ấy giật khỏi tay mẹ bạn tôi, để bà ấy không bị kéo theo xuống nước. Chiếc ô tô đâm vào ông ấy và cuốn ông hất đi”. Trước đó, họ là những con người hoàn toàn xa lạ, có gia đình riêng, có cuộc sống riêng… nhưng khi thảm họa bất ngờ ập đến, đứng trước những lựa chọn sống còn, họ có thể chấp nhận tặng cả cuộc sống cho nhau. Những câu chuyện ấy tưởng chừng chỉ có trong cổ tích và phim ảnh thì lại đang diễn ra ở Nhật Bản.

Khi nằm xuống như hoa anh đào rơi*

Theo báo Asahi ngày 15.3.2011 (bản tin TTX): Mang trong mình lượng phóng xạ có thể gây chết người bất cứ lúc nào, một “cảm tử quân” 59 tuổi đã động viên vợ con bằng những dòng e-mail vội vàng: “Em và con hãy tiếp tục sống khỏe nhé, anh sẽ phải vắng nhà một lát. Mọi người ở nhà máy đang chiến đấu”. Đó là câu chuyện xúc động của một trong số 180 người cuối cùng ở lại Nhà máy điện hạt nhân số 1 tại thành phố Fukushima (Đông Bắc Nhật Bản). “Tôi phải nuốt nước mắt vào trong khi nghe tin bố tôi, dù sẽ nghỉ hưu sau sáu tháng nữa, đã tình nguyện ở lại - con gái ông bày tỏ trên Twitter - Ở nhà bố có vẻ như không phải là người làm được việc lớn, nhưng hôm nay tôi thật sự tự hào về bố”. “Mẹ tôi chưa bao giờ khóc nấc lên như vậy. Bố đã đi đến nhà máy hạt nhân. Mọi người ở đó đang hi sinh bản thân để bảo vệ tôi và các bạn. Cầu cho bố còn sống trở về!”. Trong bóng đêm, đối mặt với nỗi lo nhiễm xạ và động đất, những nhân viên Nhà máy điện hạt nhân số 1 ở Fukushima vẫn không rời bỏ vị trí. Bất chấp nồng độ phóng xạ đã tới mức nguy hiểm cho tính mạng con người, Nhà máy điện hạt nhân số 1 vẫn gắng gượng vượt qua những thời khắc hiểm nguy. Từ chiều ngày 12.3, Nhà máy mở van giữ hơi nước trong bể chứa lò phản ứng số 1 để hạ áp suất. Một nhân viên nam, người chịu trách nhiệm mở van nhà máy để xả bớt hơi nước ra khỏi lò, đã bị phơi nhiễm phóng xạ ở mức 100 milisievert và xuất hiện tình trạng nôn mửa nên được chuyển đến bệnh viện lập tức. Tuy nhiên, chỉ sau 10 phút vặn van, toàn cơ thể của người này đã phơi nhiễm một lượng tia phóng xạ có cường độ gấp 100 lần lượng phóng xạ mà một người bình thường phơi nhiễm trong vòng 1 năm. Sáng 15.3, các nhân viên cuối cùng phải làm việc trong điều kiện nồng độ phóng xạ đo được trong nhà máy là 400 milisievert. Thời gian làm việc của mỗi người chỉ được tối đa 15 phút. Sóng thần tấn công sau dư chấn, điện mất, toàn bộ nhân viên nhà máy phải dò dẫm trong đêm tối. Dư chấn vẫn liên tục làm rung chuyển nhà máy trong khi loa phóng thanh tại nhà máy luôn vang lên rằng các nhân viên không được rời bỏ vị trí làm việc. Thiết bị đo nồng độ phóng xạ mang bên người các nhân viên liên tục duy trì ở con số 400 milisievert. Vài công nhân nhà máy đã chết trong các vụ nổ ở Fukushima Daiichi và giờ đây lượng phóng xạ lên cao sẽ khiến 70% nhân viên trong phòng tuyến cuối cùng này có thể chết sau hai tuần nữa.

Bài học chân lý của đất nước Phù Tang

Thảm họa động đất và sóng thần đổ bộ lên đất nước Nhật Bản là nỗi đau buồn và tổn thất to lớn, nhưng phải nói tất cả các ban ngành, các cơ quan, tổ chức của Nhật Bản đã chuẩn bị rất kỹ để đối phó với thiên tai và các trường hợp khẩn cấp, nếu không, hậu quả của thảm họa này có lẽ còn lớn hơn rất nhiều. Không giống như ở một số nước khác sau thảm họa, ở Nhật không thấy cảnh “đục nước béo cò”, trộm cướp, hôi của. Một người Brazil hoạt động trong lĩnh vực trang sức do mệt mỏi sau một chuyến bay dài đã để quên một hành lý không khóa chứa hàng nghìn USD tiền mặt và nhiều đá quý trên một tuyến tàu điện ở Tokyo. Chủ nhà trọ đã trò chuyện với anh này và dẫn anh tới nhà ga quản lý tàu điện. Tại đây, hành lý và toàn bộ tài sản bên trong đã đợi chủ nhân tại quầy đồ đạc thất lạc. Những câu chuyện như vậy có thể tin được tại Nhật Bản nhưng lại khó tin ở New York, Paris hay London. Vì sao vậy? Theo ông Gregory Pflugfelder, giám đốc trung tâm Văn hóa Nhật Donald Keene tại Đại học Colombia (Mỹ), giải thích: “Người Nhật có ý thức rằng trước hết là phải có trách nhiệm với cộng đồng”. Giáo sư Joseph Nye đến từ đại học Havard (Mỹ) cũng có nhận định rằng: “Cho dù thảm họa này là to lớn, nó cho thấy một số nét tính cách tuyệt vời của người Nhật. Họ cho thấy một xã hội ổn định, kỷ luật tốt và được chuẩn bị sẵn sàng cho những thảm họa, một quốc gia hiện đại. Họ đối phó với thảm họa một cách bình tĩnh và trật tự”.

Trong nhiều ngày qua, cả thế giới hướng về Nhật Bản không chỉ bởi những thiệt hại vô cùng to lớn về người và của mà còn bởi mọi người đều nhìn thấy, ở xứ sở hoa anh đào ấy, sức chịu đựng cũng như nghị lực của con người luôn được chứng minh bằng sự gắn kết cộng đồng như nhà báo Ed West đã viết trên tờ Telegraph (Anh) với lời lẽ khâm phục: “Sức mạnh xã hội có thể còn ấn tượng hơn sức mạnh công nghệ của Nhật Bản”. Thế giới đã tôn vinh tinh thần “võ sĩ đạo” của người Nhật Bản: “Khi nằm xuống như hoa anh đào rơi, cánh vẫn vẹn, màu vẫn tươi”*. Có lẽ, đối với mỗi chúng ta, ý thức cộng đồng của người Nhật Bản luôn để lại những bài học quý giá.

* Theo báo Tuổi Trẻ - Thứ sáu, ngày 18 tháng ba năm 2011

LÁ THƯ TỪ NHẬT CỦA MỘT NGƯỜI VIỆT

LTS*: Trong những ngày giữa tháng 3 đầy gian nan của nước Nhật, tòa soạn chúng tôi nhận được một bức thư, tìm nguồn thì có liên quan đến blog phamvietdaonv; chúng tôi đã liên hệ với nhà văn Phạm Viết Đào, được sự đồng ý của nhà văn xin được giới thiệu với độc giả.

Anh Hà Minh Thành là người Việt Nam hiện đang tham gia cứu nạn động đất tại vùng Fukushima… Hôm trước anh Hà Minh Thành có thông tin trên blog phamvietdaonv địa chỉ email và điện thoại cá nhân của anh, bà con nào là người Việt Nam đang gặp khó khăn tại Nhật cần giúp đỡ thì liên hệ với anh. Xin ghi lại địa chỉ của anh Hà Minh Thành: minhthanhjp@yahoo.com; điện thoại 09085381634

Cách đây vài hôm, một độc giả đã liên hệ với số điện thoại trên nhưng đã gặp tiếng nói của một phụ nữ. Tôi đã email cho anh Hà Minh Thành thì anh Thành cho biết: Điện thoại hiện anh đang giao cho con gái lớn của anh đang tham gia cứu nạn với bố; có thể do con gái anh Hà Minh Thành không sõi tiếng Việt nên có thể bị hiểu nhầm… Bà con nào cần giúp đỡ xin cứ liên hệ với số điện thoại và địa chỉ email trên.

Một số báo đã liên hệ với blog phamvietdaonv muốn tìm hiểu thêm về sự giúp đỡ thiện nguyện của anh Hà Minh Thành, tôi đã thông tin với anh Hà Minh Thành và anh đã đồng ý đăng địa chỉ điện thoại và email cá nhân của anh lên báo để sẵn sàng hỗ trợ những bà con người Việt Nam nào đang gặp khó khăn hoạn nạn ở Nhật.

Sau đây là bức thư gần nhất của anh Hà Minh Thành kể về công việc mà anh đang tham gia tại vùng Fukushima.

Thư của anh Hà Minh Thành:

Xin chào anh Đào

Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không? Mấy ngày nay mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người.

Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người trong hoạn nạn. Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người Việt Nam. Anh ta tên là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả. Tình cờ biết được, em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mỹ đến bệnh viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.

Còn lại một số tu nghiệp sinh Việt Nam ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ Việt Nam làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu? Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.

Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn… Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe nhưng mà nhiều đến độ bây giờ em cũng chẳng biết gì mà viết nữa.

Có một câu chuyện cảm động, ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như em bài học làm người.

Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".

Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Vài dòng gửi cho anh, chúc anh khỏe. Tới giờ em vào phiên trực nữa rồi.

10:56 Ngày 16 tháng 3 năm 2011

* Theo địa chỉ email minhthanhjp@yahoo.com, tòa soạn đã liên lạc ngay lập tức với “người cứu hộ” Hà Minh Thành để xác minh và hỏi kỹ hơn chuyện cậu bé 9 tuổi trên, đồng thời hỏi thêm một số thông tin khác, nhưng cho đến nay chúng tôi vẫn chưa nhận được một thông tin hồi âm nào.

Lữ Thị Mai (tổng hợp)

Theo: Tạp chí Nhà văn.

Ý kiến bạn đọc (0)


Ẩn/hiện ý kiến

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ
security image
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:

busy
 

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1662
mod_vvisit_counterHôm qua2421
mod_vvisit_counterTất cả4704991

20 43
,
Hôm nay:26 - 5 - 2017
Hiện có 233 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: