Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ

MẶT TRỜI CỔ TÍCH TRONG TIỂU THUYẾT CỦA PHẠM THỊ NGỌC THANH

MẶT TRỜI CỔ TÍCH TRONG TIỂU THUYẾT CỦA  PHẠM THỊ NGỌC THANH

Phạm Thị Ngọc Thanh sinh năm 1984, hiện đang là giảng viên Cao đẳng Hà Nội, là cộng tác viên của nhiều tờ báo và Nhà xuất bản. Ngọc Thanh sáng tác từ năm 1997, cho đến nay ngoài tác phẩm Thơ, Văn đăng trên các báo và diễn đàn Văn học, Ngọc Thanh đã cho ra mắt bạn đọc tập thơ “Trổ bông” (2012); tập Tản văn “Hình hài của gió” ( 2013) và Tiểu thuyết “Ba bước tới mặt trời” (2013).

“Ba bước tới mặt trời” Tiểu thuyết về đề tài Học sinh - Sinh viên nhưng nội dung vươn xa hơn nhiều so với  cuốn Tiểu thuyết cùng đề tài ấy ! Trong “Ba bước tới mặt trời” có những mối tình, muôn vẻ - trong đó có những mối tình rất đỗi thơ mộng, thiêng liêng; có tình bạn đồng học thiết thân, đa phong cách; có nỗi buồn mất mát của chiến tranh và tinh thần anh dũng hi sinh của chiến sỹ anh hùng; có phương pháp kể chuyện huyễn tưởng về  người chết, nhưng vẫn tồn tại nơi cõi riêng của họ, nhằm chứng minh cho một ý tưởng rằng: mọi lời hứa cần phải được thực hiện. Tiểu thuyết tràn đầy chất thơ và đậm tính nhạc như một bản tình ca dễ thương của cuộc sống.

 

MẶT TRỜI CỔ TÍCH TRONG TIỂU THUYẾT CỦA

PHẠM THỊ NGỌC THANH

Phan Tuấn Anh

Bạn đọc trong cả nước, mà đặc biệt là cư dân mạng blogger Yume vốn không xa lạ gì với những vần thơ đẹp, trong sáng như pha lê của Phạm Thị Ngọc Thanh. Gần đây, chị lại chuyển dịch ngòi bút sang cả tản văn và tiểu thuyết, một quá trình khá tự nhiên đối với những người cầm bút có nội lực, bởi vì một thể loại cố định với những quy phạm cụ thể dường như là không đủ cho sức sáng tạo và trữ lượng cảm xúc của họ. Cầm trên tay cuốn tiểu thuyết Ba bước tới mặt trời (Nxb Quân đội nhân dân, 2013) của Phạm Thị Ngọc Thanh, quả thật ban đầu tôi khá ái ngại, bởi một nỗi lo lắng mơ hồ rằng chị sẽ không vượt được chính mình, vượt qua những thành công nhất định ban đầu trong thơ. Tuy nhiên, khi bị cuốn vào tác phẩm, nỗi lo lắng mơ hồ ấy dần tiêu tan, bởi vì, dẫu là tiểu thuyết, nhưng dấu ấn thi ca trong từng dòng văn xuôi vẫn hết sức đậm nét. Tôi muốn nhấn mạnh đến đặc trưng đầu tiên trong tiểu thuyết của Phạm Thị Ngọc Thanh, đó là “chất thơ”, là thi tính ngầm chảy trong nguồn mạch cảm xúc, phương thức xây dựng hình tượng, diễn ngôn truyện kể và phương thức cấu tạo văn bản.


Trước tiên, xét về mặt cốt truyện, Ba bước tới mặt trời là một câu chuyện cổ tích có hậu, nơi mọi mối tình và mọi nhân vật chính đã tìm được cho mình những bến bờ, sự hòa giải và cả sự phục sinh. Đã có những mâu thuẫn (giữa Linh Trang với Hạ Lan), những bi kịch (“cái chết” của thầy Hưng, của bố Hạ Lan), những thử thách (mẹ của Hà), những yếu tố kỳ ảo (hai bóng ma trong rừng của hai chị em)… nhưng tất cả những yếu tố đó không làm nên giá trị cho tác phẩm. Giá trị của tác phẩm cũng không nằm ở chỗ lạc quan, kết thúc có hậu, thậm chí, chúng tôi xem đôi khi đó còn là nhược điểm của cuốn tiểu thuyết. Tuy nhiên, giá trị của tác phẩm nằm ở chỗ, dẫu biết có những thứ vô lý, khó trở thành hiện thực, hoặc quá cao thượng, nhưng cách kể, cách xây dựng hình tượng, cách tác giả xây dựng giọng điệu của diễn ngôn truyện kể quá đẹp, quá lung linh và lãng mạn, làm cho người đọc cứ như bị cuốn trôi vào một miền cổ tích. Để vẽ nên miền đất huyền diệu đó, Ngọc Thanh đã kì công sử dụng nhiều màu sắc để “cọ vẽ” nên thế giới của mình, từ màu vàng của hoa osaka, đến màu xanh lam ngọc của bầu trời thu, màu tím của hoa thạch thảo, màu vàng ươm của hoa cải, màu hoa đỏ máu của phượng, rồi đến cách sử dụng mùi của một “đầu bếp”, như mùi hoa sữa đầy ám ảnh trang viết của chị, rồi đến cách sử dụng âm thanh của một “nhạc sĩ”, từ tiếng đàn guitar, tiếng đàn piano của Hà, cho đến tiếng hát trầm ấm của anh. Việc xâm nhập sâu vào nội tâm của nhân vật Hạ Lan, một tâm hồn đẹp, trong sáng, nhạy cảm và chịu nhiều mất mát trong cuộc sống cũng góp phần tạo thi/nữ tính cao hơn cho cuốn tiểu thuyết. Do đó, mặc dù ngôi kể được tác giả lựa chọn là ngôi thứ ba, nhưng tính chủ quan, sự xâm nhập sâu vào nội tâm nhân vật đã biến ngôi kể đó mang bản chất và ưu điểm của ngôi kể thứ nhất. Tính duy cảm, nội tâm, nặng về cảm xúc của ngôi kể đã quy định phần nào giọng điệu trữ tình của tác phẩm.

Mặt khác, Ngọc Thanh với tư duy thơ ca rõ rệt đã chia tác phẩm của mình theo cấu trúc 40 chương, chỉ trong chưa đầy 210 trang sách khổ nhỏ, với nhiều khoảng trống, nhiều đoạn bỏ lửng. Tức là, trung bình cứ 5,25 trang, tác giả lại kết thúc một chương. Đó chính là lối cấu trúc với nhiều chỗ dừng, chiếu nghỉ và khoảng trống của tư duy thơ, giúp người đọc thường xuyên có điểm lắng đọng, suy tư và đồng cảm. Lối viết của Ngọc Thanh cũng đậm tính trữ tình, nên nhiều chương, thực ra có thể xem độc lập như những bài thơ văn xuôi. Người đọc do đó, đến với tiểu thuyết của chị cũng nhẹ nhàng, trữ tình như khi đọc tập thơ của Ngọc Thanh. Chúng tôi còn lưu ý một điểm nữa, đó là Ngọc Thanh là người làm thơ hay, và chị cũng biết vận dụng thế mạnh này của mình khi viết văn xuôi, bằng cách đưa nhiều văn bản thơ vào trong diễn ngôn truyện kể. Chúng tôi thống kê được có không dưới 10 lần, những văn bản thơ thuần túy đã được kết hợp vào trong diễn ngôn tự sự. Việc liên văn bản giữa thơ và văn xuôi đã làm mềm hóa tính tự sự, mà nâng cao tính trữ tình cho văn bản. Phương thức này cũng góp phần tạo ra những khoảng trống, những trường liên tưởng liên văn bản, buộc người đọc phải gợi nhớ đến nhiều bài hát, nhiều bài thơ của cả Ngọc Thanh và của những tác giả thành danh khác. Qua đó, biên độ nghĩa và quỹ đạo cảm xúc cũng dường như được kéo dài ra, sâu lắng hơn và ngân nga hơn. Nhiều bài thơ trong Ba bước tới mặt trời chúng tôi đánh giá là những bài thơ hay, ngay cả khi chúng đứng độc lập ra thành văn bản riêng. Ví dụ: Em có về thăm lại chốn xưa – Nhặt dùm tôi mộng mơ trong mắt – Trong ký ức vẹn nguyên và thành thật – Của mùa thu thơm ngát bên đường – Nhặt dùm tôi cành hoa dại không hương – Mong manh tím mội nỗi buồn hư ảo – Nhặt dùm tôi hạnh phúc sau cơn bão – Nhặt dùm tôi nỗi nhớ một người” [trang 42].

Thi tính trong cuốn tiểu thuyết còn thể hiện ở cách xây dựng tính cách nhân vật và quan niệm nghệ thuật về con người của Ngọc Thanh. Dường như với tác giả, mỗi nhân vật chỉ là một nốt nhạc khác của sự thống nhất một bản nhạc chung, với âm điệu, ca từ thống nhất và nối kết. Cái thế giới cổ tích mà Ngọc Thanh xây dựng dường như ít cá tính, ít sự đa diện, ít sự chuyển hóa tính cách, ít những con người xấu. Mỗi nhân vật là một cái đẹp khác trong cái đẹp chung mà chị hằng đeo đuổi, ám ảnh, đúng với bản mệnh một thiên thần áo trắng mà Ngọc Thanh từng vận vào trong hành trình sáng tạo thi ca. Trong thơ, và cả trong cổ tính, người ta không đi tìm những cá tính, sự đa diện, sự biến chuyển tư tưởng của nhân vật, người ta chỉ đi tìm cảm xúc, tìm cái ý nghĩa tổng phổ và sau cùng của tác phẩm. Chính vì vậy, cần xây dựng một lối đọc tiểu thuyết của Ngọc Thanh theo lối đọc thơ và đọc cổ tích, nhằm lần ra ý nghĩa và giá trị những nhân vật của chị. Kể ra, trong một thế giới nhiều bi quan, vỡ mộng, phân mảnh mà chúng ta đang sống, vẫn có thể viết và nghĩ như Ngọc Thanh về con người, về quan hệ giữa người với người thì là ảo tưởng, nhưng là cần thiết, bởi nếu chúng ta không hướng về cái đẹp, cái thiện, không nghĩ con người như chính giá trị và bản mệnh người của nó, thì thật là tệ hại và càng có nguy cơ đánh mất niềm tin vào tương lai. Chẳng phải, trẻ con trong mọi thời đại đều yêu mến cổ tích, và mỗi chúng ta, trước khi trưởng thành làm người lớn, hoặc để cuộc đời biến mình thành người lớn, cũng đã từng là trẻ con – quãng đời đẹp nhất của mỗi người đó hay sao?

Mỗi câu chuyện tình yêu luôn có một hạnh phúc riêng và một bi kịch riêng. Tất nhiên, không thể lấy phần hạnh phúc nhằm khắc phục và chữa lành cho những bi kịch. Mối tình giữa ba nhân vật Hưng – Hạ Lan – Hà phần nào vừa đủ đắng cay, bi kịch, thử thách để trở nên ý nghĩa, nhưng cũng vừa đủ hạnh phúc để ủi an và làm chỗ dựa tinh thần cho con người hậu hiện đại vốn đã quá nhiều hoang mang bởi những vết thương và sự thất bại. Tình yêu, dẫu sao chân mệnh và ý nghĩa của nó cũng là đi tìm hạnh phúc, dẫu theo thói thường, nó hay mang lại khổ đau, đến mức nhiều khi người ta tin một cách chắc chắn rằng tình yêu tức khổ đau, hoặc vẻ đẹp hay giá trị của tình yêu nằm trong chính nỗi đau và sự bất thành của nó. Ngọc Thanh hiểu rõ nguyên lý ấy, nhưng chị vẫn trả tình yêu lại cho tình yêu, tức cho những hạnh phúc, và đưa những lời hẹn thề quay về được với nhau như thủa ban nguyên thoạt kỳ thủy. Dĩ nhiên, cũng như tình yêu, mỗi tác gia và tác phẩm vẫn luôn có những giới hạn. Chúng tôi tin trong những tiểu thuyết sau, tác giả sẽ tiếp tục hành trình sáng tạo của mình với những tiểu thuyết mang chiều sâu tư tưởng hơn, cốt truyện hợp lý hơn, áp dụng nhiều kĩ/chiến thuật tự sự hiện đại hơn… Nhưng nếu chỉ dừng lại ngang chừng này thôi, tôi tin chúng ta vẫn có một Ngọc Thanh đúng như tên gọi của chị, một viên ngọc xanh sáng đẹp, và mọi người vẫn chờ viên ngọc ấy không ngừng mài dũa để sáng long lanh hơn nữa trong viễn trình sáng tạo.

Trường An, 16/6/2013

Món tiền to

Món tiền to

Lưu Quang Minh:“Phiên bản âm nhạc cho văn xuôi” – cuộc thử sức mạo hiểm?

Lưu Quang Minh:“Phiên bản âm nhạc cho văn xuôi” – cuộc thử sức mạo hiểm?


“Thực hay mơ” (Tủ sách tác phẩm mới - Nxb Văn học 2013) là tập truyện ngắn mới nhất của tác giả trẻ Lưu Quang Minh (sinh năm 1988) . Khi search thông tin về tập sách này trên mạng, nhiều độc giả khá bất ngờ khi bắt gặp “Thực hay mơ” – của Lưu Quang Minh ở một hình hài khác, đó là âm nhạc. Trước đó, khi ra mắt tập truyện ngắn “Gia tài tuổi 20” và “Những tâm hồn đồng điệu”, Lưu Quang Minh cũng đồng thời sáng tác các ca khúc có tên từ chính những truyện ngắn của mình ( như ca khúc: Gia tài tuổi 20, Những tâm hồn đồng điệu, Con mèo đen, Tiếng lanh canh và những ô cửa sổ sáng đèn…). Đây là một trường hợp sáng tác hoàn toàn mới mẻ, và có phần mạo hiểm.

Văn nghệ Trẻ trò chuyện với tác giả Lưu Quang Minh về vấn đề này.

Bạn có thể chia sẻ về ý tưởng sáng tác các ca khúc đồng hành cùng những truyện ngắn của mình?

-Ngay từ tập truyện ngắn đầu tay “Gia tài tuổi 20” (NXB Văn học, 3/2010), Minh đã có suy nghĩ về một cách sáng tác Minh gọi là “sự giao thoa của âm nhạc và văn chương”. Bản thân Minh ngoài văn chương cũng rất yêu âm nhạc. Ngày bé Minh cũng từng học nhạc. Sau này viết văn, ý nghĩ tạo ra những “phiên bản âm nhạc” từ chính truyện ngắn của mình lại thôi thúc. Minh cũng muốn làm một điều gì đó mới lạ, kết hợp được cả hai tình yêu văn chương và âm nhạc của mình.

Lâu nay người ta vẫn quen với việc phỏng thơ thành nhạc, chứ chưa có kiểu phỏng văn xuôi (cụ thể ở đây là truyện ngắn) thành nhạc. Thách thức đầu tiên bạn phải vượt qua là gì?

- Viết văn hay nhạc, với Minh trước nhất vẫn là sở thích, đam mê của mình. Vì vậy, việc sáng tác đến một cách tự nhiên, như có gì đó thôi thúc mình, buộc mình phải viết ra. Nên thách thức có lẽ là không nhiều. Nếu có, chỉ là khi Minh suy nghĩ về một câu chuyện của mình, nghĩ xem nếu chuyển tải cái thông điệp bên trong truyện ngắn đó thành âm nhạc thì có phù hợp không, ca từ, giai điệu nên như thế nào. Cái khó là phải giữ được tinh thần, “hồn cốt” của truyện ngắn mà ca từ bài hát không bị gượng ép. Làm sao mà khi nghe nhạc, dù không đọc truyện, người nghe vẫn hiểu. Còn nếu đã đọc truyện, độc giả sẽ cảm nhận được nhiều hơn qua âm nhạc, ở một góc cạnh khác.

Ca khúc thử nghiệm đầu tiên của bạn là ca khúc nào?

- Đó là ca khúc “Gia tài tuổi 20”, đi kèm với cuốn sách đầu tay của Minh. Độc giả sau khi đọc xong cuốn sách còn có thể cảm nhận “Gia tài tuổi 20” của Lưu Quang Minh ở một không gian khác là âm nhạc.

Việc thu âm được bạn tiến hành ra sao? Có ai hỗ trợ bạn không?

- Minh may mắn có cô em gái học piano đã hơn 10 năm. Khi sáng tác, hai anh em ngồi lại cùng nhau, Minh viết ca từ, hát giai điệu cho em Minh. Sau đó cả hai ký âm lại, em đệm đàn, anh hát hoàn thiện thành một bài hoàn chỉnh. Công đoạn còn lại là thu âm phối khí ở phòng thu âm quen của Minh.

Sau khi tải lên mạng, bạn đã nhận lại được những phải hồi tích cực nào?

- Nhiều độc giả rất thích ca khúc “Gia tài tuổi 20”, có lẽ chính nhờ ca khúc mà nhiều người biết đến tập truyện ngắn đầu tay của Minh hơn, vì sau khi nghe nhạc người ta lại tò mò muốn tìm đọc cuốn sách cùng tên. Lại cũng có khi ngược lại, sau khi đọc xong, biết có một ca khúc chủ đề của tập truyện, độc giả liền tìm nghe.

Sau “Gia tài tuổi 20”, Minh tiếp tục sáng tác các “phiên bản âm nhạc”cho những truyện ngắn khác như “Con mèo đen”, “Đàn ông đi chợ”, “Những tâm hồn đồng điệu”, “Thực hay mơ”, “Bắp xào ơi”... Minh nghĩ, cùng văn chương, âm nhạc luôn luôn có sức lan tỏa rất rộng. Và đó chính là sự “giao thoa” của hai loại hình nghệ thuật mà Minh muốn hướng đến.

Tự sáng tác và thể hiện các ca khúc của mình - những ca khúc có thể coi như hình hài khác của những truyện ngắn cùng tên của mình - bạn có nghĩ là mình đang làm một công việc mạo hiểm? Vì ngoài đòi hỏi về một khả năng văn chương, bạn cần phải nắm chắc nhạc lý để sáng tác ca khúc, và rồi đòi hỏi cả chất giọng để thể hiện các ca khúc nữa?

- Như đã nói, văn chương và âm nhạc là hai niềm vui, hai người bạn tinh thần trong cuộc sống của Minh. Minh cũng từng nghĩ mình còn trẻ, còn nhiều thời gian, tại sao lại không dám mạo hiểm? Nhất là làm điều mình thích. Không thử thì không biết. Không làm thì chẳng bao giờ thành. Minh cũng có nền tảng âm nhạc từ nhỏ, nên chuyện sáng tác và thể hiện nhạc của mình không gặp quá nhiều khó khăn.

Bạn có buồn không khi nhiều người thích nghe bạn hát hơn là đọc truyện của bạn? Đơn giản vì đọc truyện thì mất thời gian hơn và cũng dễ … đau đầu hơn?

- Mỗi loại hình nghệ thuật đều có một đối tượng thưởng thức riêng. Có người cả ngày đi làm mệt nhọc, về nhà chỉ muốn nghe vài bài hát êm dịu cho dễ ngủ. Cũng có người lại thích thức khuya bật đèn ngủ đọc sách cho đến khi lim dim mới thôi. Nên theo Minh thì sẽ có những người thích đọc truyện của Minh hơn là nghe nhạc, và ngược lại, hoặc cả hai. Còn nếu không thích, họ sẽ chỉ đơn giản lướt qua thôi.

Trở lại với tập truyện ngắn mới của bạn, “Thực và mơ” – có thể nhận thấy bạn đã có một sự thay đổi lớn trong bút pháp so với các truyện trước đây. Yếu tố trừu tượng, huyền ảo, những ám ảnh về một thế giới khác…, và được viết theo phong cách hiện đại. Bạn có thể nói gì về sự thay đổi này?

- Phong cách trong tập truyện thứ 3 này của Minh nói là khác với hai cuốn trước (Gia tài tuổi 20, Những tâm hồn đồng điệu) nhưng thật ra, nó vốn đã có sự chuyển biến dần dần trong cuốn sách thứ hai - “Những tâm hồn đồng điệu”(NXB Văn Học, 1/2013) rồi. Ngoài phong cách hiện thực, thời gian sau này Minh thích tìm tòi thể nghiệm cách viết huyền ảo, siêu thực… Mượn cái ảo để nói về cái thực, mượn chuyện hư vô xa vời để bàn về điều hữu hình trước mắt. Cuốn sách “Thực hay mơ” là tập hợp của các truyện ngắn mang màu sắc như thế, thậm chí đậm đặc, một vài truyện còn ngả về kinh dị.

Truyện của Lưu Quang Minh thường ngắn, thậm chí rất ngắn. Hình như ít có truyện bạn viết nhiều hơn 3000 chữ?

- Minh có quan niệm là khi viết truyện ngắn thì dung lượng phải vừa phải, cần có độ nén, và một điều nữa sau khi đọc xong sẽ còn đọng lại những gì.

Tuy nhiên, Minh cũng viết những truyện có dung lượng dài hơn khi đó là truyện có nhiều lớp lang, tình tiết, đòi hỏi cần nhiều “đất”.


Một phần nữa là thời buổi công nghệ thông tin hiện nay, cái gì cũng quay cuồng hối hả, truyện ngắn với dung lượng vừa phải Minh nghĩ là hợp lý, vì độc giả không phải ai cũng có thời gian đọc những truyện gọi là truyện ngắn nhưng lại dài dòng hơn 10 trang A4.

Học thiết kế đồ họa, theo đuổi văn chương và âm nhạc, sắp tới, bạn có ý định theo đuổi lĩnh vực nào khác không?

- Minh tốt nghiệp đại học chuyên ngành thiết kế đồ họa và hiện nay đang làm việc đúng với chuyên môn của mình. Văn chương và âm nhạc giống như những người bạn tinh thần chia sẻ buồn vui với mình trong nhịp sống thường nhật. Nhiều khi đi làm cả ngày, về nhà thư giãn bằng cách mở máy tính viết tiếp truyện ngắn còn dang dở, ngày nghỉ rảnh rỗi có hứng thì viết nhạc, với Minh như vậy là quá đủ đầy rồi.

Thiết kế - văn chương – âm nhạc, bạn thấy mình tự tin nhất ở lĩnh vực nào?

- Mỗi lĩnh vực mang đến cho Minh một niềm vui, một giá trị tinh thần riêng. Minh thấy mình may mắn vì được làm việc và sống với nhiều đam mê. Và có say mê thì mới tự tin mình có thể hoàn thành tốt cả công việc và đam mê của mình được chứ.

Âm nhạc có ưu thế vượt trội trong việc tiếp cận công chúng. Bạn lại đang nắm khá nhiều lợi thế: có thể tự viết nhạc, tự hát, và cộng thêm một ngoại hình khá “ăn” với showbiz. Liệu có nên lo lắng là âm nhạc sẽ cuốn bạn vào guồng quay của nó mà xa rời văn chương?

- Âm nhạc sẽ song hành với văn chương của Minh, như hai người bạn đồng hành, tương hỗ với nhau đúng như chữ Giao Thoa (cũng là tên Album mới nhất) mà Minh theo đuổi. Nên chắc chắn chúng sẽ luôn gắn liền với nhau không tách rời, tuy 2 mà 1, có truyện ngắn thì sẽ có 1 phiên bản âm nhạc dành cho nó. Ngoài ra Minh cũng đang ấp ủ ý tưởng là làm ngược lại: sáng tác bài hát của mình trước, và sau đó viết 1 câu chuyện xoay quanh bài hát ấy, như bài hát Eleanor Rigby của The Beatles trong truyện “Ngài iPod” của Minh là 1 ví dụ.

Trong thời gian vừa qua, âm nhạc hỗ trợ như thế nào cho văn chương của bạn?

- Trong văn có nhạc, trong nhạc có văn. Nhiều bài hát gợi cho Minh cảm xúc viết, như truyện “Ca sĩ Kẹo Kéo” một ngày ngồi quán bờ kè với bạn bè, bỗng nghe các "ca sĩ" hát những bài tình ca nhiều người vẫn gọi là "sến", giọng ca nồng ấm với những ca từ gần gũi, lòng mình xúc động và cảm thông cho họ, thế là tối hôm ấy mình về nhà viết.

Âm nhạc cũng là một cầu nối đến độc giả, nghe bài hát, biết có một truyện ngắn cũng của chính mình viết, người ta lại tìm đọc, như “Bắp xào ơi”là 1 ví dụ. Truyện ngắn này Minh viết đã lâu, khi còn trên ghế giảng đường, nhưng sau khi có bài hát cùng tên, nhiều người đã biết đến truyện ngắn nhiều hơn.

Dự định văn chương sắp tới của bạn là gì?

- Minh dự định sau tập truyện “Thực hay mơ” và Album “Giao Thoa” tập hợp các phiên bản âm nhạc mới nhất, năm 2014 Minh sẽ ra mắt 1 tập truyện ngắn tập hợp các truyện ngắn có chủ đề về Ẩm Thực, xoay quanh các món ăn, rộng hơn là việc ăn, uống, thưởng thức các giá trị tinh thần… Mong rằng mọi điều thuận lợi.

Chúc bạn thành công.

PVVNT thực hiện

Khác với hai cuốn sách trước, nếu như "Gia tài tuổi 20" là hành trang vào đời của một chàng trai trẻ tuổi 20 với nhiều ước mơ hoài bão cùng những cảm nhận tinh tế về cuộc đời, “Những tâm hồn đồng điệu” mang nhiều góc nhìn đa chiều hơn như những lát cắt của cuộc sống, thì “Thực hay mơ” là sự lẫn lộn pha trộn giữa ảo và thực. Tất cả các truyện ngắn trong cuốn sách mới đều mang màu sắc lung linh của sự huyền ảo, siêu thực, giả tưởng và cả kinh dị. Cuốn sách lần này được xem là bước chuyển mình quan trọng trong văn chương của Lưu Quang Minh ngày càng trưởng thành, già dặn, với chiều sâu nội tâm cùng những thể nghiệm mới mẻ cả trong cách viết và tầm tư tưởng.

ĐỘC THOẠI

ĐỘC THOẠI

 

Nguyễn Thanh Phong: Cất lên một tiếng thở dài

Nguyễn Thanh Phong: Cất lên một tiếng thở dài

“Nguyễn Thanh Phong khiến chúng ta lo lắng về những gì đang diễn ra xung quanh mình. Dưới cái nhìn của một người mới có ngoài hai mươi tuổi, thế giới là đáng sợ và dường như đang tan rã, đang hấp hối và có nguy cơ biến mất, gây sốc cho những bạn đọc ngại đối mặt với sự tối tăm, nguy hiểm. ”. Bạn nghĩ gì về nhận xét này của nhà văn Tạ Duy Anh?

Nhà văn Tạ Duy Anh với tôi không chỉ là bậc đi trước và có những giúp đỡ cho các tác phẩm của tôi trong quá trình ra sách, ông còn gần gũi như một người thầy. Bởi ông luôn cho tôi cảm giác về một sự thấu hiểu đầy bao dung. Những nhận xét của nhà văn Tạ Duy Anh vẫn còn quá to lớn, vượt tầm của tôi và với tôi đây không hẳn là một lời giới thiệu thông thường ở mỗi cuốn sách. Đó là một sự kỳ vọng chân thành không dễ gì có được.

· Sự kỳ vọng chân thành mà nhà văn Tạ Duy Anh dành cho bạn liệu có khiến cho bạn cảm thấy bị áp lực?

Trái lại, tôi cảm thấy một sự thoải mái nhưng cũng đầy băn khoăn vì mình sẽ phải viết nghiêm túc hơn.

· Đời sống của người viết không quy định bởi anh ta bao nhiêu tuổi. Một người viết tuổi đôi mươi có quyền gióng lên hồi chương cảnh báo về một thế giới đang quá nhiều rạn nứt và hiểm họa, với một lối viết không né tránh. Tại sao bạn chọn cách viết này?

Tôi nghĩ cách viết là không thể chọn. Mà cảm giác về cuộc sống tự quy định nó cho tôi. Tôi cũng muốn viết những điều tốt đẹp, nhưng mỗi lần đặt bút, ý tưởng, chi tiết, hình ảnh lập tức bị biến hóa theo một cách khác. Còn về việc gióng hồi chuông thì nó thật quá to tát, tôi chỉ viết, bằng con mắt và những gì mình nhận thấy.

· Đọc những truyện ngắn của bạn, với những câu chuyện thiên nhiều về gam trầm, độc giả dễ có suy nghĩ rằng tác giả là người gặp nhiều trắc trở trong cuộc sống. Bạn có thể chia sẻ về cuộc sống hiện nay của mình?

Cuộc sống của tôi không quá bất trắc nhưng cũng có lẽ như vậy nên chỉ một chút những điều không vui trong cuộc sống hàng ngày cũng tác động rất mạnh mẽ đến tôi. Cuộc sống hiện nay của tôi cũng khá đơn giản. Hàng ngày ngoài việc viết thì tôi đọc sách hoặc đi dạo một vài nơi bằng xe đạp, rồi hẹn gặp những người bạn mà mình tâm đắc tới một quán trà nho nhỏ và cùng chia sẻ với nhau về các cuốn sách hoặc một ý tưởng mà sau đó sẽ viết lên giấy.

· Những câu chuyện kì lạ, với những số phận cá biệt nhưng lại có sức gợi lớn với người đọc. Các truyện ngắn của bạn thường được “gợi ý” ra sao?

Khi tôi còn học trong trường, may mắn được dự một buổi nói truyện với nhà văn Võ Thị Hảo, bà đã giảng rất tỉ mỉ về ý thức sáng tạo. Việc sáng tạo (dù ở loại hình nghệ thuật nào) không nên trông chờ ở cảm hứng, một phút xuất thần ý tưởng ồ ạt chảy tới hay một ai đó chỉ điểm, sự sáng tạo phải tự thân và không ngừng. Khi nhìn một chiếc đồng hồ, với những chiếc kim đang chạy ta có thể hình dung ra nhiều thứ. Một chiếc đồng hồ bình thường, những chiếc kim trên đó như một lưỡi máy chém, một chiếc đồng hồ không có số nhưng vẫn chạy, và tiếng động đó là âm thanh duy nhất ở một ngôi nhà nhiều nhân khẩu, hoặc cũng có thể liên tưởng tới một nơi không có đồng hồ… Tôi đã mất một thời gian dài học theo lời dạy của nhà văn Võ Thị Hảo và bây giờ tôi không quá lo việc tìm một ý tưởng. Vấn đề chỉ ở chiều sâu và cách viết.

· Thật ngẫu nhiên khi có 2 trong số 14 truyện ngắn, lặp lại motip một người bị bỏ mặc trong phòng riêng, và kết cục là cái chết trong cô độc và quên lãng. Một cảnh báo về sự vô tình đến vô nhân tính trong cuộc sống hiện đại. Theo bạn đây có phải là “căn bệnh” lớn nhất trong quan hệ giữa con người với con người trong cuộc sống hiện nay?

Đấy là một trạng thái sống đáng phải loại bỏ đã tồn tại từ nhiều thập kỷ.

· Liệu bạn có bị ám ảnh bởi một câu chuyện có thực, một bài báo, hoặc một mẩu tin tương tự như vậy, nên bạn đã viết nên 2 câu chuyện sử dụng motip này?

Tôi không bị ám ảnh bởi một bài báo hay một câu chuyện có thực nào cả vì tôi hiếm khi tôi bị ảnh hưởng nhiều bởi những chuyện trên báo. Đây chỉ là một phút ngẫu hứng, vì đã có lần một người bạn của tôi nuôi một con mèo, sau này nó ốm, người đó vẫn không chăm sóc và tới khi nó chết rồi thì cái xác nó lật tức được tống vào một cái xe rác. Tôi chỉ nghĩ nếu đặt vị trí một con người vào thì sẽ thế nào.

· Truyện nào khiến bạn tâm đắc nhất trong tập truyện ngắn “Hóa trang”?

Mê cung là truyện tôi phải sửa chữa nhiều nhất, nhưng Tiếng thở dài lại là truyện tôi tâm đắc và nặng tình nhất. Bởi trong truyện ngắn đó tôi chỉ kể về một người tri kỷ mà mình luôn mang ơn.

· Cá nhân tôi thích truyện Mê cung. Một người đàn ông dựng lên cả một cánh rừng với mong muốn cứu vớt những con chim đang bị con người cầm tù, phục vụ cho thú tiêu khiển của mình. Nhưng rồi, vẫn có những con chim khước từ cánh rừng để tìm đến một nơi trú ẩn mới. Mỗi người viết có một “nguyên lý” sáng tạo của mình. Nguyên lý đó của bạn là gì?

Mỗi lần viết tôi cũng có một “ nguyên lý sáng tạo” khác nhau, nhưng tôi nghĩ nguyên lý mà bất kì ai cũng phải có là nguyên lý viết về con người. Nguyên lý viết của tôi là “những con người kỳ lạ”.

· Nhà văn Tạ Duy Anh đọc văn của bạn đã tin tưởng rằng: “rất có thể đó là tiên cảm của một nghệ sỹ sớm gánh lấy nỗ lo âu, muốn hướng bạn đọc tới những vấn đề không thể né tránh của tương lai chỉ vì tràn đầy lòng thương yêu cái cuộc sống này”. Cá nhân bạn ý thức như nào về vai trò/sứ mệnh của người cầm bút?

Tôi cho rằng vai trò của người cầm bút trước hết phải viết ra những gì hoàn toàn thuộc về mình, dù không lớn lao gì nhưng mỗi người cầm bút cần phải tạo được một dấu ấn trong mỗi tác phẩm. Còn sứ mệnh nào đó thì tôi chưa bao giờ nghĩ đến, vì bây giờ tôi viết do một sự thôi thúc khó cắt nghĩa trong con người mình.

· Tôi rất quan tâm đến điều bạn vừa nói, “người cầm bút trước hết phải viết ra những gì hoàn toàn thuộc về mình”. Cái bạn gọi là “thuộc về mình” cần được hiểu như thế nào? Vì nó có thể khiến người ta hiểu ở nhiều khía cạnh khác nhau như: vốn sống, phong cách văn chương, cá tính sáng tạo…

Cái thuộc về mình đối với tôi là khi viết ra tôi cảm thấy không phải phân vân xem mình có đang đi theo một hình thức hay một mẫu truyện đã có rồi, hoặc vì một ý kiến của ai đó mà phải viết khác đi.

· 14 truyện ngắn in trong tập truyện ngắn “Hóa trang” hình như đều chưa đăng báo. Cách này của bạn có vẻ như hơi khác với “thông lệ” lâu nay: truyện đăng báo trước rồi tập hợp in thành sách?

Tôi chỉ muốn làm một điều gì đó khác lạ.

· Tốt nghiệp Khoa Viết văn, trường ĐH Văn hóa, trong khi nhiều bạn viết của bạn khá nổi trên báo chí, thì bạn vẫn chọn cách ẩn dật, lặng lẽ. Đó phải chăng là phương châm sống của bạn?

Tôi nghĩ là trong cuộc sống có những cái gọi là duyên. Cũng như viết văn với tôi cũng là duyên. Có thể cái duyên của tôi chưa tới, hoặc cũng có thể tôi chưa tự tin lắm về khả năng của mình. Nhưng nếu phải chọn lựa, tôi vẫn muốn mình tiếp tục im lặng, nếu ai đó đọc các trang viết của tôi, thấy thích thú, hoặc có một sự đồng điệu, như vậy với tôi đã quá tuyệt vời.

· Cảm ơn bạn.

Box

Nguyễn Thanh Phong khiến chúng ta lo lắng về những gì đang diễn ra xung quanh mình. Dưới cái nhìn của một người mới có ngoài hai mươi tuổi, thế giới là đáng sợ và dường như đang tan rã, đang hấp hối và có nguy cơ biến mất, gây sốc cho những bạn đọc ngại đối mặt với sự tối tăm, nguy hiểm.Điều ấy đáng là một sự lạ lùng. Nhưng rất có thể đó là tiên cảm của một nghệ sỹ sớm gánh lấy nỗ lo âu, muốn hướng bạn đọc tới những vấn đề không thể né tránh của tương lai chỉ vì tràn đầy lòng thương yêu cái cuộc sống này (Tạ Duy Anh)

Thiên Lam ( thực hiện)

Văn nghệ Trẻ

Văn học thiếu nhi: Mỗi thế hệ một nhân vật yêu thích

Văn học thiếu nhi: Mỗi thế hệ một nhân vật yêu thích

 

Đã bao giờ bạn chia sẻ hay lắng nghe con nói về một nhân vật trong truyện, phim, hay một nhân vật ngoài đời ưa thích nào hay chưa?

Một cuộc trò chuyện thú vị giữa cha mẹ và trẻ nhỏ về nhân vật yêu thích của mỗi thế hệ đã diễn ra tại Bảo tàng Phụ nữ ngày 1.6, dưới sự dẫn dắt của TS giáo dục học Thụy Anh, trong khuôn khổ Hội chợ sách mừng ngày Quốc tế Thiếu nhi.

Cha mẹ và con cái, cách nhau tới 20 năm, mỗi thế hệ có những nhân vật ưa thích riêng của mình, trong văn học, điện ảnh hay trong cuộc đời thực… Tuy nhiên, cuộc trò chuyện giữa hai thế hệ cho thấy, vẫn có thể có những điểm chung, những nhân vật chung được yêu thích của cả cha mẹ và con cái.

Không khó để nhận ra, các bậc cha mẹ, phần lớn ở vào thế hệ 6x, 7x, 8x vẫn chưa thể nào quên được nhiều nhân vật văn học đã gắn bó với tuổi thơ của mình. Đó là những Ông già Khốt-ta-bít trong bộ truyện cùng tên, chú bé Rê-mi trong tác phẩm “Không gia đình”, Ông già trong “Ông già và biển cả”, Mít Đặc trong “Mít Đặc và Biết Tuốt”, thám tử Sherlock Holmes, Maika, cô bé từ trên trời rơi xuống…, sau đó một chút thì là thám tử nhí Conan, siêu quậy Teppi, thậm chí cả Doremon… những nhân vật đã làm nên một thời thơ ấu của cả một thế hệ. Chỉ một vài cuốn sách trong số những cuốn sách từng làm mê đắm 7x, 8x hồi đó được tái bản. Thế nhưng, điều đáng ngạc nhiên là không ít em nhỏ, chỉ ở tầm 8-12 tuổi có mặt trong buổi trò chuyện, cũng biết về những nhân vật nói trên.

Bạn nhỏ Nguyễn Khánh Lê Vy chia sẻ: “Cháu đã từng đọc cuốn “Không gia đình” và rất ấn tượng với cuộc đời gian truân của cậu bé Rê-mi. Cháu nhớ nhất đoạn Rê-mi gặp ông lão ở rạp xiếc và sống một cuộc sống hạnh phúc kể từ đó”. Còn bạn Hà Yên lại ấn tượng với đoạn viết về cậu bé Rê-mi ở một mình trong rừng, dưới bóng đen của những tán cây giống như người khổng lồ, và cậu đã sợ hãi như thế nào.

Với các bậc phụ huynh, ấn tượng mạnh mẽ nhất về “Không gia đình” lại là chiếc bánh xèo thơm phức của má Bác-bơ-ranh. TS Thụy Anh, cũng là mẹ của một độc giả nhí chia sẻ: “Tôi vẫn còn nhớ mãi chi tiết mô tả chiếc bánh ngon lành đầu tiên mà Rê-mi được ăn, do má Bác-bơ-ranh làm từ bột mì và sữa bò mới vắt ra còn thơm phức mùi hoa cam. Thú thật, hồi nhỏ tôi tò mò mãi không biết sữa có mùi hoa cam thì sẽ như thế nào”…

Ngay cả nhân vật Ông già Khốt-ta-bít, cuốn sách được xuất bản đã khá lâu rồi và vắng bóng ngoài các hiệu sách hiện nay, cũng được một số bạn nhỏ biết đến và rất thích. Đức Minh, một bạn nhỏ thú nhận: “Cháu đọc cuốn sách này từ tủ sách của bố mẹ, và rất mê ông già. Điều đặc biệt là ông rất nhiệt tình, nhiều khi giúp các bạn nhiệt tình quá mà hỏng hết việc. Cháu còn thích chi tiết ông có bộ râu đem lại điều ước, nhưng mỗi khi bộ râu bị ướt thì nó lại trở nên vô dụng…”

Một trong những nhân vật truyện tranh được nhiều trẻ nhỏ và cả các bậc phụ huynh ưa chuộng là thám tử nhí Conan trong bộ truyện 78 tập. Bạn đọc nhí Anh Thơ bật mí thích Conan vì mình có tính cách mạnh mẽ và “ưa bạo lực một chút”. Khả Hân, bạn của Anh Thơ lại cho rằng Conan là hình mẫu thu nhỏ của thám tử Sherlock Holmes, với tài quan sát tỉ mỉ, kỹ năng phân tích logic. Khả Hân cũng cho biết, có một vài cuốn của bộ Conan em thấy tranh vẽ và ngôn từ chưa phù hợp với trẻ em lắm…

Hai mẹ con chị Lê Ngọc Hà và bé Trương Lê Hà Vy đã chia sẻ một câu chuyện thú vị về nhân vật mà cả hai cùng yêu thích là Harry Potter. Chị Ngọc Hà cho biết, ban đầu vợ chồng chị định cho Hà Vy đọc tập đầu của bộ Harry Potter vào năm cháu 10 tuổi, và mỗi năm sẽ đọc một tập tiếp theo, như thế cháu sẽ lớn lên cùng với độ tuổi của nhân vật. Tuy nhiên, vì quá mê nên Hà Vy đã đọc một lèo hết cả bộ truyện trong thời gian ngắn. Cho đến nay, bộ truyện đã được cả nhà nghiền ngẫm không biết bao nhiêu lần, và trao đổi với nhau về những chi tiết trong đó.

Tất cả các phụ huynh và độc giả nhí tham gia buổi trò chuyện này đều là thành viên của CLB “Đọc sách cùng con” của Bảo tàng Phụ nữ. Một bà mẹ cho hay, ban đầu chị lựa sách cho con đọc, và cũng cấm con đọc một số cuốn, nhưng “cấm xong rồi mới biết con đã đọc”. Dần dà, chị hiểu ra cách tốt nhất là lắng nghe, chia sẻ để hiểu con, từ đó có hướng con tìm đọc những cuốn sách phù hợp và có ích. Con gái chị, ban đầu cũng mê mải đọc truyện tranh, manga, nhưng sau một thời gian trò chuyện cùng mẹ đã chuyển sang chỉ thích truyện chữ, và “ngốn” khá nhiều bộ sách nặng ký…

Chị nói: “Nhờ có cách đó mà bây giờ, nhiều nhân vật văn học ưa thích của tôi hồi nhỏ cũng trở thành những nhân vật được cháu thích. Tôi cho rằng về phía người làm cha mẹ, đó cũng là một thành công trong việc nuôi dưỡng tâm hồn trẻ nhỏ”.

MI LAN

NDĐT

Trang 1 trong tổng số 70 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay307
mod_vvisit_counterHôm qua1598
mod_vvisit_counterTất cả315698

20 60
,
Hôm nay:20 - 6 - 2013
Hiện có 88 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: