Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ

Truyện ngắn: Chót đời

Truyện ngắn: Chót đời

Lão Niệm đi đi lại lại trong nhà, nhìn lên nóc nhà đã thủng vài chỗ, lại nhìn bốn vách tường trét đất đến hồi tu sửa, nhìn đông, rồi nhìn tây. Và tự dưng lão thấy căn nhà sao mà mạt quá, dù từ khi giải phóng tới giờ, lão sống ở đây cũng đã gần nửa cuộc đời. Lão bồn chồn, ngả lưng xuống chiếc phản cứng quèo, vắt tay lên trán, nghĩ về giọng khẩn nài của thằng Thắng con mình khi đánh điện thoại từ trên thành phố xuống nhắc lão bán đứt cái mảnh đất này rồi cầm tiền lên để hưởng sự đoàn tụ với con cháu. Thực ra, lão cũng đã tính từ lâu rồi, mình thì sắp chết, mảnh đất này ngoài căn nhà ọp ẹp với một mảnh vườn, cái ao cùng cái chuồng lợn, chuồng gà nuôi cho đỡ tiền ăn thì nào có gì. Thời kinh tế thị trường, như lão cũng tính là mạt rệp rồi, người nào người nấy chê ỏng chê eo. Lần này con lão vừa có việc làm tốt, vừa lấy được vợ, vừa có hộ khẩu trên thủ đô, lão sẽ chong mắt xem ai dám nói gì mình nữa.

Lão Niệm cười khì khì, mò dậy, tháo chiếc chiếu cói đầy những con rệp ra ngoài sân, đứng dưới nắng mà rũ cho sạch. Lão nhón lấy một con đương bò trên cánh tay, đưa ra trước mặt và nói:  “Ông tống tiễn cho mày.” Rồi lão nhấn chết nó, máu bung ra trên đầu ngón tay, đỏ tươi. Lên thành phố, lão sẽ thôi bị đám rệp quấy nhiễu, dù không phủ nhận được rằng trong suốt những ngày tháng mồ côi, lão chỉ có chúng làm bạn.

Lúc quay lại thì trông thấy bà Bôn hàng xóm, lão bảo:

- Lần này thì tôi lên thành phố nhớ, cho biết mặt, cho biết mặt.

- Vâng, cũng mừng cho nhà bác! – Bà hàng xóm cách giậu mồng tơi của lão bĩu môi, buông một câu chúc chua loét.

Ừ, thì quả có biết mặt thật, trong xóm nghèo này làm gì có ai nuôi con ăn học mà xây được nhà, kiếm được hộ khẩu thủ đô đâu, nhất là trong thời buổi kinh tế khó khăn thế này nữa. Nhưng mà bà vẫn thấy tức, con bà thì vẫn đang nhong nhong xe ôm ngoài đường kìa. Tức thật! Nhổ toẹt bã trầu trong miệng xuống đất, bà đứng dậy đi vào nhà. Bà Bôn rút ba nén hương, châm và khấn vái lầm rầm trước bàn thờ chồng, không ai biết bà khấn những gì nhưng nom mặt có vẻ hả hê lắm.

- Lần này thì biết mặt nhớ! – Bà hướng về phía cửa, lên giọng.

Lão Niệm nghe, lại cười khì khì. Và rồi, lão đi vào nhà. Thuận tay, lão nhúm một nhúm đất vàng, bỏ vào cốc nước, định bụng để chút nữa thì uống, coi như một nghi thức trước lúc rời quê. Xem nào, còn biết bao nhiêu là việc, giờ lão phải lo liệu cho cái bàn thờ gia tiên, rồi còn phải thu xếp đồ đạc và đi chào bà con xóm giềng cho phải phép. Lão Niệm chỉnh tề quần áo, vươn thẳng lưng, khệnh khạng bước ra đường. Cốc nước pha đất bắt đầu lắng xuống.

***

Bằng với số tiền bán đất, con trai lão đã “chốt” được một căn hộ chung cư khá rộng rãi và tiện nghi ở trung tâm thành phố. Thắng đón bố từ bến xe về, lão Niệm lật đật bỏ dép ở ngoài, bước vào căn hộ phảng phất mùi nước hoa ngai ngái, nom cửa rả, sàn, tường sạch bong sáng sủa, lại thấy khoan khoái trong người.

- Bố đi nằm nghỉ rồi có tắm thì tắm, vợ con đến chiều mới về cơ – Thắng vừa xách đồ đạc vào phòng vừa nói.

- Ừ - Lão cười.

- Con nấu gì cho bố ăn nhé? – Thắng hỏi.

- Anh cứ đi lo việc của anh. Mặc tôi.

Nghe được câu này, ông con trai lập tức “vâng” một tiếng rõ gọn rồi đóng cửa phòng lại. Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, gọi điện cho vợ. Hương bắt máy, anh nói:

- Anh đón bố lên rồi.

- Em đang bận lắm, lúc về nói sau nhé – Hương nhỏ giọng thầm thì, bên cạnh còn có tiếng phụ nữ the thé giục cô nộp bản báo cáo.

- Anh biết rồi – Thắng gật đầu và cúp máy.

Trong kia, lão Niệm sải chân bước từ đầu phòng đến cuối phòng, bước đi rồi bước lại, cần mẫn như một con sâu đo. Lão ngồi xuống giường, chao ôi là êm! Vuốt lớp vải nệm mát rười rượi, móm mém cười thích chí, lão ngả lưng và đánh một giấc ngon lành. Lần này, lão lại ngủ rất sâu, không mơ nữa. Tốt lành thay khi không phải mơ nữa. Cho tới khi con dâu và cháu lão về, cho tới khi Thắng vào gọi, trên môi lão vẫn nở một nụ cười.

Cháu lão - thằng Chiến năm nay lên lớp năm, cao vổng cao vồng và xinh trai hệt lão hồi trẻ. Ấy là lão tự nhận xét như thế. Thấy lão, nó lí nhí chào. Lão mắng:

- Tiên sư mày. Con trai ăn to nói lớn lên chứ!

Đứa cháu mím môi, ngoắc đầu lườm lão một cái. Lão thấy sợ nó. Hương gượng gạo:

- Con xin lỗi bố, cháu còn nhỏ…

Mặt méo xẹo, lão thở dài. Thắng mời bố vào ăn cơm, lão chỉ gật đầu lấy lệ. Nhấc đũa lên, lão Niệm trông mâm cơm và hỏi:

- Ai nấu cơm?

- Con nấu bố ạ - Hương cười, gắp cho ông một gắp rau muống luộc - Nếu không hợp khẩu vị thì bố cứ bảo con.

- Lần sau luộc rau hay nấu cơm thì nhớ để mềm mềm chút, tao móm rồi, không nhai được.

Buổi tối, trước khi đi ngủ, Hương càu nhàu với Thắng:

- Bố anh khó tính như ma.

***

Ở với con trai được dăm ngày thì lão lại sinh ra cái sự buồn chân buồn tay. Không có việc gì làm, lại không quen biết ai nên đâm ra phiền chán. Một dạo nọ, còn một mình ở nhà, lão bèn tháo hết chăn màn trong phòng ra để giặt cho đỡ buồn. Con dâu về hỏi, lão chỉ bảo hình như nhà có rệp. “Rệp ư? Chỉ dưới quê mới có chứ ở đây thì đào đâu ra? Nói dối mà cũng vụng!” - Lão tự mắng mình như thế. Ấy vậy, chỉ vài ngày sau, rệp lại xuất hiện thật. Chính tay lão bắt được hẳn hoi, còn giết nó nổ cái “tách”. Hằng ngày, chúng cắn lão đến sưng hết cả chân tay lên. Thế mà khi lão mách với con trai thì anh lại nói:

- Có gì đâu mà bố, nhà mình lấy đâu ra rệp.

Con trai không tin lão, lão bèn quay sang mách với con dâu. Hương là người kỹ tính, nghe thấy việc trong nhà có rệp hút máu thì hoảng quá, bèn lật tung phòng ốc lên, xịt thuốc khắp nơi, nhưng rồi, đâu vẫn hoàn đấy. Lão vẫn bị cái giống côn trùng ấy cắn đốt luôn. Một hôm, Hương bảo:

- Con tìm khắp rồi, không có đâu bố ạ. Chắc bố tưởng ra đấy thôi.

“Tưởng tượng à?”, trong cuộc đời lão chưa từng xuất hiện mấy từ này và rồi lão sôi máu, bắt một con rệp đương bò trên ngực áo, di chết nó rồi bỏ vào lòng bàn tay, lão giơ lên cho con dâu xem:

- Đây, chị thấy chưa? Nghĩ đâu lên đây thì chúng nó không tìm được nữa.

Hương gượng cười đầy ái ngại:

- Không có gì mà bố, bố nhìn lại xem.

Lão Niệm ngây ngẩn cả người, ngó lại lòng bàn tay. Ngoài những đường chỉ tay vằn vện ngang dọc ra, quả không có gì thật. Hay mình điên rồi? – Lão nghĩ, nhưng những cơn ngứa điên người là có thực, việc lão bắt được con rệp no máu là có thực. Nhưng chúng đâu cả rồi? Lão tự hỏi mình, vẫn không có đáp án, lão thẫn thờ trở về phòng. Thằng Chiến chòng:

- Ông già rồi, lẩm cẩm.

- Tao quật nát đít bây giờ! – Thắng quát.

Lão Niệm đóng cửa. Lão bắt đầu tìm lục khắp nơi, lão đi đi lại lại trong phòng, và thẽ thọt bảo mình:

- Thành phố thì làm gì có rệp, chắc mình tưởng tượng thật…

Nhưng lão không tưởng tượng, lão có thể khẳng định chắc nịch như vậy, bằng chứng là những vết cắn gây ngứa ran người tấy đỏ, bằng chứng là chúng bám đầy lưng áo của lão mà mỗi lần cởi ra là nom thấy từng hàng, từng hàng. Chúng nhìn kẻ chuẩn bị đến với nấm mồ với ánh mắt giễu cợt và uống máu thoả thuê. Trông đám côn trùng nhung nhúc trên tấm ga tựa vừng đen, lão lại tháo hết chăn màn ra. Lão như biến thành một cái máy dọn dẹp sống, không ngày nào ngơi nghỉ trong việc giặt giũ, phơi phóng. Tối của tháng thứ hai kể từ khi lão Niệm tới, sau bữa cơm, Hương bèn mở một cuộc họp gia đình. Cô bảo chồng:

- Ngày mai anh xin nghỉ làm đi, đưa bố đi khám.

Lão Niệm ngạc nhiên:

- Sao phải khám?

- Nhà mình đâu có rệp hả bố? – Hương nói.

- Ý chị là tôi bị điên phỏng?

Nghe lão quát, Thắng vội đỡ lời cho vợ:

- Vợ con thấy bố mệt đấy thôi, mai con đưa bố đi khám tổng quát xem sao.

Lão Niệm nhíu mày, lắc đầu quầy quậy, rồi ngẩng lên mà gằn:

- Anh chị đuổi thì tôi về.

Thằng Chiến đang mải dán mắt vào màn hình tivi, chợt reo lên hỏi ông:

- Bao giờ thì ông về quê hả ông?

Thắng quắc mắt, mắng con:

- Đi vào trong kia! Ai cho mày xen vào chuyện người lớn?

Rồi, anh lại khẩn nài:

- Bố cả nghĩ rồi.

Lão Niệm khoát tay thở dài, đứng dậy, lững thững đi vào phòng. Lão không mấy khi nói đùa ai, lão sẽ về thật… Nhưng nhà còn đâu mà về? Về đâu? Lão lại thở dài thườn thượt. Căn nhà quánh đặc lại, khiến cho ai nấy đều khó thở. Hương thừ người nhìn Thắng, lát sau, cô nói:

- Em nói thật, em mệt mỏi lắm rồi. Anh tính sao thì tính, bố muốn về cứ để bố về!

Tiếng của nàng dâu đanh gọn khiến lòng lão thấy buôn buốt, lão cứ vắt tay lên trán mà nhìn chong chong lên trần nhà, đầu đau như búa bổ. Ngày mai lão sẽ chuẩn bị đồ đạc... Lão Niệm lim dim mắt, để mặc đám rệp bò râm ran trên lưng, trên ngực, trên bụng. Bốn bề tẻ ngắt, lão cảm tưởng như chiếc giường êm ái đương hút dần mình xuống, sợ quá bèn gọi:

- Thằng Thắng đâu rồi?

Nửa đêm, không có ai đáp lời lão.

- Hương, lấy cho bố cốc nước!

Không một ai đáp lời lão. Đám rệp cắn vào người lão nghe nhay nháy râm ran, dường như chúng muốn mượn cơ thể của kẻ già nua này để xây tổ. Lão Niệm đưa tay lên gãi, nhưng có toét da rách thịt vẫn không hết ngứa. Lão mê man cả đi, cơn khó thở di chứng từ cuộc chiến lại kéo tới. Hình như trước lúc xa quê, lão đã quên mất cốc nước pha đất trên bàn.

 

Phạm Thị Thuý Quỳnh - HNM

Đêm U Minh - Quang Hân

Đêm U Minh - Quang Hân

Rừng tràm U Minh hạ mùa này nước lênh láng, tràn đồng. Thật khó để có được những món như cá lóc nướng trui, cá rô đồng nấu lẩu mắm, lươn um lá nhàu, rắn hổ hành nấu cháo đậu xanh, hầm sả hay trích nướng mọi, chuột đồng chiên và rất nhiều món ăn dân dã khác.

 


Theo con đường nhỏ, một bên là kênh nước, một bên là bạt ngàn tràm xanh ngắt, nơi này vẫn còn hoang sơ, huyền bí. Đến thăm trang trại ông Khải, dân nơi đây gọi là Khải “gạo”, có người gọi là Khải “khùng”, bởi lẽ ông đã đầu tư mấy triệu đô vào vùng đất ngập mặn, cằn cỗi này, mà tương lai xem ra còn mờ mịt lắm. Gạo có cái tên loài hoa khá quen “Hoa Sữa”, đủ màu: Gạo màu tím, gạo màu đỏ, gạo màu đen… Có được sản phẩm sạch như thế, ông Khải phải khai khẩn, dọn lau sậy vùng đất hoang sơ, rồi thì đào kênh mương cải tạo đất phèn. Trang trại vẫn còn ngổn ngang, nhiều nơi đang xây cất dở dang, chắc cũng đang đói vốn. Tôi bảo muốn ra bờ đầm, nơi hoa súng tím ngăn ngắt đang nở, nhậu thì thú biết bao. Khải cười: “Đúng là mấy cha quen ở thành phố, chưa biết xứ “muỗi kêu như sáo thổi/ đỉa lội tựa bánh canh”, này à?”. U Minh thơ mộng thật, dưới tán rừng, ong bay từng đàn cần mẫn đi hút mật từ những nhụy bông tràm về xây tổ. U Minh có nhiều đổi thay, nhưng cái không thể thay đổi là muỗi. Mới nhập nhoạng tối, lũ muỗi đói, từng đàn, đông nghịt điên cuồng lao vào con mồi là tôi, đốt xuyên qua quần áo ngọt như không, quơ tay cũng được cả vốc. Vào nhà, mâm đã dọn sẵn, cá rô, cá lóc nướng trui, vịt trời cũng nướng, và nhiều loại rau rừng thật lạ mắt. Ngồi cạnh tôi là ông Hai Phúc (Nguyễn Minh Phúc), 76 tuổi, nguyên là Trung đoàn trưởng Thanh niên xung phong Khu Tây Nam Bộ. Sau vài ly, ông kể, riêng Liên đội II, đa phần là nữ, tuổi từ 15 - 20, có 1.200 người, hy sinh đến 600, mới quy tập được 400, còn 200 liệt sĩ vẫn nằm trong bọc nylon, dưới rễ cây đước, sâu dưới nước chưa tìm được! Họ đã viết nên “Con đường của tuổi 20” - Đường 1C huyền thoại trải dài từ biên giới Campuchia qua rừng tràm Hà Tiên đến Cà Mau, từng ghi dấu bao chiến công hiển hách của lớp lớp thế hệ TNXP. Trong suốt 8 năm bám trụ trên tuyến đường 1C này, TNXP Tây Nam Bộ đã đưa rước hàng vạn lượt cán bộ, bộ đội, thương binh ngược xuôi từ Trung ương đến các tỉnh Tây Nam Bộ; Vận chuyển hàng ngàn tấn vũ khí cùng hàng ngàn tấn lương thực, thuốc men, phục vụ chiến trường trong giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc chiến. Ông bảo: “Các cô cả ngày ngâm dưới nước tải đạn, muỗi đốt sưng vù cả mặt, u to bầm đen bằng quả mận, vài tháng sau vẫn còn vết thâm, nào đâu có thuốc, chưa kể sốt rét nữa”.

Đêm U Minh thật lạ, ngoài kia muỗi kêu ong ong, tiếng cá táp muỗi non lụp bụp xa xa trên rạch, thật bí hiểm. Mắt ông Hai Phúc nhìn ra xa, rồi quay sang: “Nè Khải, khi nào xong “Tượng đài Thanh niên xung phong Tây Nam Bộ”, nhớ mang gạo “Hoa Sữa” cho mấy cô ăn cho đẹp da, nghe mày”. Mà nào chỉ có gạo, quần áo, phấn son, gương lược… họ còn thiếu nhiều lắm. Khu tưởng niệm, tượng đài, tên các cô sẽ được khắc trên đá, công của tuổi trẻ Nam Bộ thì không thể quên được. Đêm U Minh đen quánh, tĩnh lặng. Tôi nghe như có dàn đồng ca quen quen cất lên, ngỡ như các cô TNXP đang tập văn nghệ, để về khánh thành Khu tưởng niệm, chứ ở mãi dưới lòng đầm, lòng kênh, cô đơn, lạnh lẽo lắm…

Quang Hân - Lao động cuối tuần

Truyện ngắn: Hài đồng

Truyện ngắn: Hài đồng
Minh họa của họa sĩ họa sĩ Đỗ Dũng.

Đây không phải chuyện tình lâm ly bi thiết, mà là một chuyện sinh nở không thành trong bệnh viện phụ sản. Chuyện buồn ảm đạm như mùa đông, khi nhân vật góa phụ phải vào bệnh viện bỏ con, vì thai nhi dị tật bẩm sinh. Ra viện, thiếu phụ chết vì tai nạn giao thông.

Tác giả đã phóng chiếu cái nhìn đàn bà đầy thương cảm vào tình cảnh người thiếu phụ nhọc nhằn trải qua các cảm giác ghê sợ khủng khiếp nhất của việc bỏ thai, trong cô đơn, không được cảm thông từ các nhân viên y tế trong bệnh viện, ngoài sự cảm thông từ thiếu phụ cùng cảnh ngộ.

Tuy nhiên, Quỳnh Phạm đã không định phê phán ai và triết luận điều gi to tát, khi cho nhân vật mơ giấc mơ hạnh phúc, là “sự hoàn hảo cho gia đình”, là được “cùng nhau đi trên con đường gột rửa linh hồn và trở nên sạch sẽ”. Với đích đến cuối đường là cái chết, trong sum họp của ba người, chàng, nàng và hài nhi…

Và người đọc đã không nén thở dài trước cái kết thúc vô phương này.

NGUYỄN THỊ MINH THÁI


Mùa đông năm nay lạnh lẽo và ảm đạm hơn. Nàng chậm chạp lê gót từ phòng khám sản của bệnh viện đa khoa. Hành lang hun hút ngập ngụa mùi thuốc sát trùng và cả mùi máu. Đi lướt ngang qua nàng là một cô gái trẻ với cái bụng nhô cao, dựa vào kích thước đó, nàng đoán cái thai mới độ năm tháng tuổi. Bất giác đưa tay xoa xoa bụng mình, Nàng tưởng như đứa con đang cựa quậy. Sao nhỉ, hẳn nó sẽ là một đứa bé hết sức biết điều, bởi từ khi có mang tới giờ, nó chưa từng gây ra cơn nghén hay cơn choáng váng nào cả.

“Dị tật bẩm sinh”.

“Cô bị bệnh tim, không thể giữ đứa con này”.

“Nếu như gắng gượng thì ngay cô cũng chỉ duy trì được vài năm nữa thôi, nó cũng không hoàn thiện, đừng làm khổ nó”.

Lời nói của vị bác sĩ chuyên khoa sản với cặp kính dày cộp dán chặt vào gốc mũi cứ thế ong lên trong đầu. Nàng từng nghe nói rằng không nên đặt tên con cái của mình từ trước bởi vì khi đó cái tên ấy sẽ bị chép lại trong sổ sinh tử, thần chết sẽ để ý tới nó, theo sát và có thể cướp đi nó bất kỳ lúc nào. Vậy là do lỗi của nàng…

Bệnh viện vắng, tiếng mèo hoang loang giữa đêm trường. Ai nấy đều đã ngủ say, chỉ có những người đang nằm trên bàn sinh là vẫn chong chong với cơn đau đớn. Nàng ngồi xuống băng ghế chờ, thầm hỏi đứa con trong bụng rằng liệu mùi thuốc có nồng quá không? Ánh điện kia có chói mắt quá không? Con có đói không, có lạnh không? Nàng chỉnh lại khăn quàng cổ, nhận ra rằng suốt cả ngày nay mình chưa ăn gì cả.

Giọng của nữ điều dưỡng vang lên đanh nghiệt:

- Dạng rộng chân ra! Kêu gì mà kêu!

Nàng có thể tưởng tượng ra hình ảnh chịu đựng của người phụ nữ đang chờ cho đứa con ra đời, cũng tưởng tượng ra khuôn mặt của nữ điều dưỡng đang dùng hai ngón tay thăm dò độ mở của tử cung. Bà ta đã làm việc ở phòng sinh nở nhiều năm, chứng kiến biết bao sự khởi đầu và kết thúc của sinh mệnh, phải ngửi mùi máu, mùi mồ hôi, mùi sữa non, mùi phân, mùi nước tiểu, tất thảy khiến bản thân trở nên chai sạn, không còn nhớ tới cảm giác đớn đau nữa.

- Câm ngay cái mồm vào, nằm lùi xuống đây!

Nàng đương mải gật gà trên ghế, bất giác giật mình vì cái giọng chua, the thé vọng ra và tiếng la hét cứ thế rít vang tựa tiếng kêu ma quái. Trong phòng sinh, một tiếng thét rất lớn dội ra, đập vào vách tường và tản khắp không gian. Nàng thấy chồng của người phụ nữ trong ấy đang lập cập lau mồ hôi và đi đi lại lại. Trên cao, ánh đèn chói lòa cứ thế hắt xuống, đổ lên những bóng người mải lo lắng cho hai sinh mệnh đang nằm trong kia, những chiếc bóng run rẩy ma quái ám ảnh nàng. Thêm một tiếng trẻ con ngằn ngặt vọng ra, chào đời rồi. Nàng run rẩy, hạnh phúc chan lên mi mắt như thể chính thân được sinh đứa con này. Người nhà bệnh nhân chạy xộc vào khi nghe tiếng gọi:

- Người nhà bệnh nhân đâu? Mang tã vào xem nào.

Mẹ của người đẻ mới được thăng chức nọ vội vàng “vâng, dạ” hai tiếng rồi tất tả mang hết mọi thứ đã chuẩn bị sẵn vào với con và cháu. Nàng chăm chắm nom lối đi dẫn vào buồng sinh nở, ước mình có thể vào đó một lần. Nhưng ngày mai, khi trời sáng, nàng sẽ phải nói lời từ biệt với đứa con này, sẽ phải dứt nó ra khỏi cơ thể mình.

Bỗng bước chân ai vang tiếng, nàng ngoảnh ra và trông thấy một người bước ra từ phòng bệnh số 2 thì không khỏi đừng được mà cất lời hỏi:

- Bé nhà chị được mấy ngày rồi?

Cơ hồ lúng túng vì sự đường đột của mình, nàng ngập ngừng đưa tay lên vuốt tóc một cách vụng về. Bà mẹ ấy vừa nựng con, vừa mỉm cười ngồi xuống cạnh bên để nàng có thể nhìn thấy khuôn mặt bụ bẫm và cái môi chúm chím hồng của đứa bé, đáp:

- Em vào đây được hai tuần rồi. Sinh mổ nên phải ở lại theo dõi, nay mới thoải mái đi lại được.

Nàng nhoẻn miệng cười, vén miếng tã ra để nhìn mặt đứa bé cho rõ:

- Bé nhà chị là trai hay gái?

- Con gái chị ạ - người mẹ cười buồn, khẽ giọng trả lời.

Sự nhạy cảm trời sinh khiến nàng ngay lập tức hiểu ra vấn đề, bèn an ủi:

- Mẹ chồng chị bảo sao?

- Bà ấy chỉ nhìn cháu một cái rồi đi, thuê người tới chăm em…

Nàng thở dài, không biết nói sao đành im lặng. Người mẹ lại hỏi:

- Sao chị không nghỉ đi, mai rồi tới, giờ này bên xét nghiệm lần lữa lắm.

- Không - Nàng lại cười, nụ cười mệt mỏi cùng cực - Tôi có bệnh, con không phát triển bình thường, phải bỏ.

Người mẹ sững mình, ái ngại bảo:

- Em xin lỗi.

- Không sao.

- Anh nhà chị chắc bận lắm nhỉ?

Thăm dò. Nàng hiểu rõ ý tứ trong câu nói ấy, người ta có nhu cầu tìm những người giống mình. Nàng trả lời:

- Anh nhà tôi mất rồi. Trong đợt bão, anh ấy phải vào miền Trung làm phóng sự. Bị nước cuốn. Không về được.

Nàng nói từng câu đứt đoạn, câu nào câu nấy đều nghẹn lại ở lưng chừng cổ họng dường như không thể thoát ra được. Không thoát ra được… Nàng là một nhà báo trẻ, chồng nàng là đồng nghiệp, họ yêu nhau. Song nó không có phúc được làm người. Họ đã vượt qua nhiều trở ngại, đánh bại mọi sóng gió trên đời để có thể tới được với nhau, vậy mà vẫn không thắng nổi mệnh trời.

Thấy nàng trầm ngâm, người mẹ cũng không dám nói gì nữa, cô sắp phải ra viện, cô không muốn trở về căn nhà đó, không muốn nhìn những khuôn mặt ác độc đó, đứa con gái đầu lòng đã bị cắt lìa khỏi cô khi còn là một cục thịt đỏ hỏn mới ba tháng tuổi, tới đứa thứ hai này, cô phải nhờ bác sĩ siêu âm cho mình giúp đỡ thì mới thu lại được một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi tới từ gia đình nhà chồng.

Hai người im lặng, đôi lúc tiếng trẻ khóc lại ngằn ngặt vọng ra khiến lòng nàng và người mẹ hoang hoải cùng cực. Cuộc sống này sao mà mệt mỏi đến vậy?

***

Bóng tối dấp dính hút chặt lấy nàng, trên chiếc xe đẩy chứa đầy các dụng cụ vô trùng để làm tiểu phẫu, ngăn dưới có một ấm nhôm chứa nước đun sôi, một lọ đựng chỉ khâu nom như xác của lũ tấc sống trong mũi động vật ngâm trong một loại dung dịch nào đó mà nàng không biết. Đầu nàng đau buốt, trong đó phát ra từng tràng từng tràng âm thanh méo mó tựa tiếng khóc của trẻ con mà cũng dường không phải.

“Bình tĩnh nào con yêu” - nàng thầm vỗ về đứa bé trong bụng mình, chỉ trong giây lát nữa thôi, họ sẽ phải rời xa nhau, nàng cần tranh thủ nói chuyện với nó nhiều hơn trong lúc nữ điều dưỡng nọ chuẩn bị dụng cụ.

“Đừng sợ gì cả, con sẽ được gặp cha con nhanh chóng, bố đang chờ con ở thế giới bên kia. Con sẽ không phải trưởng thành trong đau đớn, không phải chịu đựng ánh nhìn của người đời”.

- Nào, mở đùi rộng ra.

“Con sẽ không giống như mẹ, phải chịu sự chia ly, từ biệt...”.

- Dịch xuống.

Nàng trở mình nhích xuống phía dưới, hai bàn chân dính chặt lấy giá đỡ, mắt khép chặt chờ đợi sự phán quyết. Trước khi cơn đau ập tới, nàng đã cảm thấy khó thở cùng cực và thầm mong cơn ác bệnh kéo tới để đưa cả mình đi cùng, có vậy nàng mới không cô độc trên thế giới này. Sự đau đớn lan dọc cơ thể, bất chợt trào ra như thủy triều khiến nàng kêu thét lên, mồ hôi vã ra thấm ướt mái tóc, nước mắt cũng cứ vậy mà chảy xuống.

- Im nào! Cựa quậy là rách tử cung bây giờ!

Máu bắt đầu rỏ ra.

Nàng cảm thấy bản thân đang chết, đang bị nghiền tới nát vụn, máu đang chảy ra kia là máu của mình và cũng là của tình yêu giữa nàng và chồng. Trên sàn nhà, một đám trẻ con đỏ hỏn với đôi mắt trắng dã đương bò lồm ngồm về phía bàn phẫu thuật. Mặt nàng trắng bệch, hai mắt tối sầm, loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi thêm người vào trợ giúp. Một đứa trẻ đã bò lên ngực và cười khanh khách nắm tóc Nàng giật mạnh, hai mi mắt của Nàng cứ dính chặt vào với nhau.

Nàng muốn ngủ.

***

Nàng nghĩ rằng mình là một con thiêu thân, cứ mải miết đi tìm ánh sáng, dù đôi khi thứ ánh sáng ấy phát ra từ những ngọn lửa bỏng rực đủ sức làm tan nát cả vẻ đẹp, đủ sức biến mọi thứ trở thành tro bụi, nhưng Nàng vẫn bay - không ngừng…

Không phải bóng tối, xung quanh chỉ toàn thứ ánh sáng lờn lợt. Nàng đang trôi trên một dòng sông, hoặc đại dương, nàng đoán vậy. Nước vây lấy cơ thể, nàng thấy mái tóc chồng đương nằm trong bàn tay của mình.

Nàng mấp máy môi, hỏi:

- Sao anh đã không đưa em đi?

Có tiếng đáp lại:

- Vì anh đang chờ.

- Chờ điều gì?

- Sự hoàn hảo cho gia đình ta.

- Rồi sau đó?

- Anh sẽ đưa em đi, chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường gột rửa linh hồn và trở nên sạch sẽ.

Nàng gật đầu hạnh phúc, nàng cứ trôi, trôi mãi…

Có tiếng thở phì phò của một sinh vật nào đó vang lên, cố gắng hé mi, trước mắt hiện lên một bộ váy dài nâu có các đường kẻ sọc, chủ nhân chính là bà mẹ mà nàng đã nói chuyện cách đây mấy tiếng. Nàng kinh ngạc:

- Sao chị lại ở đây?

Bà mẹ chỉ lắc đầu, lẳng lặng ôm đứa con bỏ đi, máu xối ra từ ổ bụng cô, loang tràn mặt nước.

Máu chảy nhiều quá, Nàng cảm thấy lo lắng cho bà mẹ, cố gắng cất cao giọng gọi giật cô lại, nhưng cô không nghe thấy, trong thoáng chốc đã mất hút sau màn sương dày xuất hiện tự bao giờ.

- Cô ấy bị sao thế? - Nàng hỏi chồng.

- Cô ấy đang đi tìm một cuộc sống mới.

- Cô ấy chảy nhiều máu quá.

- Chỉ là thể xác thôi em.

“Cạch”, nàng bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, nước vẫn thì thào bên tai đầy mê hoặc, chồng nàng thôi không nói chuyện nữa, chắc hẳn anh đã đi rồi. Nàng thấy như đang lơ lửng giữa không trung, đầu óc trĩu nặng.

- Nhịp tim ổn định, thân nhiệt ổn định, huyết áp trở lại bình thường!

Cơ hồ có thứ gì đó quất mạnh vào bụng, vào ngực khiến nàng giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Nàng chầm chậm mở mắt, dường không thích ứng được vì ánh đèn trần sáng tới lóa mắt, tấm ga dưới lưng nồng nặc mùi thuốc. Đưa tay đặt lên bụng mình, nàng chờ đợi một cú hích dù chỉ là nhè nhẹ, nhưng không có gì cả, chỉ có một vết sẹo đã khắc vào Nàng mãi mãi.

- Cô còn sống là cả một phép màu - bà bác sĩ thở phào nhẹ nhõm.

Nàng im lặng và biết rằng nó không phải “phép màu”, chỉ có trả giá, hoán đổi. Nàng mấp máy môi, thì thào hỏi:

- Đứa trẻ đâu?

- Là thế này, ở đây có hai phương pháp, một là nhà mình đưa về, hai là… - Vị bác sĩ ấy gượng lời - cô cũng biết, chỗ chúng tôi không có nơi an táng.

- Tôi muốn đưa con tôi về nhà - nàng nói từng từ một cách rành rọt.

***

Nàng chậm chạp lê gót ra khỏi bệnh viện, sắc mặt nhợt đi như thể máu đã bị hút cạn. Ánh nắng mặt trời chói loà trên đỉnh đầu, người xe nêm kín, lớp này xô lên lớp kia giống thác nước xiết chảy khiến nàng hoa mắt. Sắc màu giờ chỉ còn là một màu trắng, trắng đến đau nhức con ngươi.

Nàng run rẩy ôm chiếc hộp đựng đứa con của mình, bước vào giữa dòng người và xe, buông xuôi tất thảy. Bay lên đi nào cánh thiêu thân. Nàng nở nụ cười chờ đợi, dịu dàng hỏi:

- Con có lạnh không?

Đứa con trong hộp hơi cục cựa. Chồng nàng đứng ở phía trước.

- Anh có lạnh không? - Nàng lại hỏi.

Chồng nàng vẫn mặc bộ quần áo mưa xanh lá mạ đẫm nước, da xanh tái, nàng vươn tay chạm vào, chỉ thấy gương mặt anh lạnh buốt, bèn vội rụt tay như bị kim châm. Anh bảo:

- Ở đây lạnh lắm, đâu đâu cũng là nước cả. Con mình đâu?

Nàng lẩy bẩy giơ chiếc hộp ra, oà khóc:

- Con mình… Em xin lỗi!

- Không, không phải lỗi của em - chồng nàng lắc đầu và lập tức vỗ về.

Anh đón lấy chiếc hộp, mở nắp, đứa con nhanh chóng trèo ra. Đứa con leo lên cổ cha mình, nhìn nàng chòng chọc và cười khanh khách thích chí. Nàng thấy sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng, ngực nghẹn lại vì cơn khó thở. Chồng nàng bèn vỗ nhẹ tay nàng để trấn an và nói:

- Đi thôi.

Nàng hơi chần chừ, song vẫn gật đầu:

- Vâng, hãy đưa em đi.

Chiếc xe tải đang lao tới.

Nàng vui vẻ đứng dậy đi theo chồng. Ánh sáng loé lên. Trước khi tài xế kịp hiểu được chuyện gì xảy ra thì một nụ cười đẹp đẽ đã khoét sâu vào mắt gã.

Mùa đông năm nay, nàng nằm dưới đất lạnh, chiếc hộp vốn là nơi nghỉ ngơi của con nàng bị bung nắp khiến nó lăn ra ngoài. Nàng gắng gượng lần các ngón tay về phía con, chậm rãi khép mắt

 

Quỳnh Phạm - Lao động cuối tuần

Cây bút trẻ Jun Phạm: Đừng đòi hỏi giới trẻ đọc những gì đao to búa lớn

Cây bút trẻ Jun Phạm: Đừng đòi hỏi giới trẻ đọc những gì đao to búa lớn

Rất đông độc giả, khán giả tham dự buổi ra mắt sách 'Thức dậy, anh vẫn là mơ' của Jun Phạm tại TP.HCM tháng 8 qua - Ảnh: Doãn Triều

Từng được yêu thích khi là thành viên của nhóm nhạc 365, gần đây Jun Phạm còn gây ấn tượng khi vào vai thái giám Thuận Nô trong phim Tấm Cám.

Với Jun Phạm, đây là lợi thế vì anh có lượng độc giả trung thành, và lượng phát hành theo đó đảm bảo con số khủng. Tuy nhiên, đó cũng là áp lực không nhỏ.

Theo Jun Phạm, khi có sẵn lượng fan ca nhạc, mỗi lần ra mắt sách, fan yêu mến thần tượng nên luôn ủng hộ sản phẩm của thần tượng. Song không phải vì thế mà chất lượng sản phẩm không bảo đảm. Do đó cùng với thuận lợi là áp lực, vì đã và đang thành công tại lĩnh vực âm nhạc, khi trót mang thêm một trách nhiệm mà mình làm không tới, sẽ dễ mất lòng tin và ảnh hưởng cả con đường đi của mình.

Nhìn lại quyển sách đầu tiên của Jun - Nếu như không thể nói nếu như, anh thừa nhận mình có nhiều sai sót, nhưng đó là một kinh nghiệm quý báu cho những sản phẩm sau. "Chính vì thế, khi bắt tay vào những quyển sau này (Có ai giữ giùm những lãng quên, Những người lạ quen thuộc, Thức dậy anh vẫn là mơ), mình đã trân trọng và chăm chút hơn trong từng câu chữ. Chính điều đó mà trong những lần ra mắt sách, mình lại bất ngờ biết được mình có lượng độc giả riêng - họ biết đến mình chỉ vì sách mình viết chứ không thông qua việc mình diễn xuất hay đi hát. Chính những giây phút đó, mình quan niệm phải biết trân trọng nghề cầm bút nhiều hơn nữa, vì nó là một nghề, một lĩnh vực tách bạch thật sự, không phải là ăn theo hay kèm theo nghề ca sĩ", Jun cho biết.

* Với Jun Phạm, việc tổ chức các buổi ra mắt sách quan trọng như thế nào đối với hành trình đến tay bạn đọc của một tác phẩm?



Với cuộc sống bận rộn ngày nay. Việc uống một tách trà, ăn một miếng bánh, đọc một tản văn giúp cho tinh thần thư thái đã là đáng quý rồi. Đừng đòi hỏi giới trẻ phải đọc những gì đao to búa lớn trong khi cuộc sống đã quá nhiều thứ cần phải đối đầu



- Jun nghĩ, quảng bá không là câu chuyện của riêng tác giả mà còn là của nhà xuất bản, vì sự sống còn của tác phẩm trong thị trường cạnh tranh gay gắt giữa các tác phẩm trong nước lẫn nước ngoài. Xu hướng quảng bá văn học cho người trẻ là phải theo giới trẻ, bằng phương thức của người trẻ. Trước đây, sau khi nhà văn viết ra tác phẩm, các nhà xuất bản chỉ phát hành bình thường, tuy nhiên, hiện nay khi văn học cạnh tranh với nhiều loại hình giải trí khác như âm nhạc, điện ảnh… thì các nhà phát hành đã phải cân nhắc khi chọn tác phẩm quảng bá cũng như tác giả tiềm năng phù hợp thị hiếu, thị trường. Vì vậy việc quảng bá - cũng như tổ chức giao lưu ra mắt để tiếp cận và cạnh tranh là điều rất cần thiết. Đây cũng là xu hướng của thế giới ở nhiều lĩnh vực, chứ không chỉ riêng văn học.

* Mấy ngày qua Jun Phạm có theo dõi - đọc những bài viết xung quanh Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc vừa diễn ra? Và Jun nghĩ gì khi có tham luận đưa ra nhận định: “Có một số người viết trẻ đang hồ hỡi và lầm tưởng khi xem thứ văn - ăn - nhanh của mình là văn học”, “Một tác phẩm văn học khác một ca khúc, khác một vở kịch, một bộ phim. Vậy mà, tôi có cảm giác, hình như nhiều người trẻ đang lấy lượng độc giả dễ dãi để đo văn chương, và lấy điều đó bảo chứng cho trang văn của mình"?

- Jun có nghe thông tin này. Ban đầu thấy hơi buồn, nhưng sau cũng hiểu sự hoài nghi của mọi người. Sự thay đổi và phát triển khá nhanh của thể loại văn học này cùng với sự bùng nổ số lượng cây bút trẻ, tạo nên trào lưu mới chiếm ưu thế hiện nay, có cái tốt, cái chưa tốt. Thẳng thắn nhìn nhận cái chưa tốt nhưng cũng không thể phủ nhận mặt tốt của xu hướng.

Tác giả cũng không quên hát tặng độc giả của mình trong buổi ra mắt sách Ảnh: Doãn Triều

Đối với Jun, văn học không nhất thiết là những gì đao to búa lớn, mà văn học chỉ đơn giản là “sự đồng cảm”. Độc giả rất thông minh, họ biết họ cần gì và họ biết điều gì làm cho họ vui, đồng cảm, thấu hiểu.

Nghe nhạc, đọc sách, thưởng lãm tranh ảnh hay những yếu tố nghệ thuật là sự cảm nhận, nên mỗi người, mỗi độ tuổi có những quan điểm riêng. Các cây bút trẻ luôn xem các tác phẩm văn học đã thành công là một mục tiêu hướng đến để học hỏi trau dồi và mong muốn có những tác phẩm thành công như vậy, tuy nhiên sách viết ra để độc giả đọc, độc giả thông minh biết chọn cái họ ưng ý phù hợp.

Với cuộc sống bận rộn ngày nay. Việc uống một tách trà, ăn một miếng bánh, đọc một tản văn giúp cho tinh thần thư thái đã là đáng quý rồi. Đừng đòi hỏi giới trẻ phải đọc những gì đao to búa lớn trong khi cuộc sống đã quá nhiều thứ cần phải đối đầu.

Hiện nay trên thị trường vẫn có rất nhiều tác giả trẻ viết những chủ đề rất đời, rất mới mẻ như: cách sống, du lịch, gia đình… Jun nghĩ rồi thời gian sẽ nuôi tâm hồn chúng tôi già dặn hơn. Hãy cho những cây bút trẻ được sống với đúng lứa tuổi của mình.

* Jun vừa đề cập một số thể loại mà các cây bút trẻ đang theo đuổi, vậy theo Jun, xu hướng hay trào lưu viết nào đang nổi bật và được ưu chuộng, vì sao?

- Xã hội phát triển, mạng internet, game, thời trang, ca nhạc lên ngôi, nên nhiều bạn trẻ không còn xem việc đọc sách là việc giải trí như ông bà cha mẹ chúng ta ngày xưa. Vì thế, việc tạo ra một trào lưu, xu hướng độc giả ngày càng tăng như hiện nay phải nói là một sự đóng góp không nhỏ của các tác giả trẻ. Theo Jun, những tản mạn, tạp văn hay đôi khi chỉ là những câu viết ngắn gọn nhưng giàu cảm xúc đang được các bạn trẻ yêu thích. Jun nghĩ, khi đọc được một câu viết hay được chia sẻ trên mạng xã hội, người đọc sẽ muốn biết thêm những câu chuyện, tản văn trong quyển sách đó, và dần dà họ sẽ tìm đến cho mình những trang viết, những tác phẩm với các đề tài đa dạng, mới mẻ hơn. Vì thế dù là trào lưu viết gì đi nữa, dù là ngôn tình, huyền ảo, tản mạn hay chỉ là một câu văn ngắn gọn thì Jun nghĩ vẫn cần được trân trọng và thừa nhận những đóng góp của các tác giả trẻ.

Nguyên Vân - Thanh niên

“Bí quyết” bán được thơ của người trẻ

“Bí quyết” bán được thơ của người trẻ

Việc thơ không bán được sẽ tạo ra sự thiếu bình đẳng của thị trường văn học, không kích thích sáng tạo cho người cầm bút. Và dần dần trở thành một thói quen mới mặc định cho thơ chỉ có biếu tặng… khiến thơ ngày càng mất giá, mất vị thế trong văn học…

Nỗi niềm của thơ khó bán được

Đây là thực tế chung của thơ hiện nay chứ không riêng chỉ có thơ của người viết trẻ. Các nhà thơ, kể cả những tác giả đã quen tên biết mặt trong làng văn khi muốn in một tập thơ phần lớn cũng phải bỏ tiền túi ra in và mang sách đi tặng.

Vì thế, để gỡ gạc phần nào cho đỡ tủi thân tiền túi bỏ ra in thơ, các nhà thơ thường đăng báo trước để lấy nhuận bút sau đó gom lại để in thơ. Khi thơ được in rồi thì loay hoay đem tặng là chính, chỉ một phần rất nhỏ bán được.


Buổi tọa đàm thơ tại Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX

Chia sẻ tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX tại Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu tiết lộ thời xưa thơ của ông được in đến 25.000 bản, và cho đến hiện nay khi in thơ ông vẫn được các nhà xuất bản ưu ái chưa phải bỏ tiền túi. Nhưng sang năm tới, nhà thơ của “Màu hoa đỏ” dự định in một tập thơ mới và ông đã nghĩ đến chuyện phải bỏ tiền túi khoảng 20 triệu để in. Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu không ngần ngại nói rằng, người làm thơ càng ngày càng khó khăn nhưng thơ mỗi ngày người đọc ít hơn.

Không có lượng thơ xuất bản cao cũng như được ưu ái không phải bỏ tiền túi ra in thơ như nhà thơ thuộc thế hệ “đi trước” Nguyễn Đức Mậu, nhà thơ trẻ Hồ Huy Sơn thành thật chia sẻ:  Không biết phát hành thơ như thế nào để hiệu quả, vì đã in 2 cuốn sách nhưng rất chật vật để phát hành mặc dù đã đăng thông tin cả trên báo và FB. Xin được nói thêm là FB của Hồ Huy Sơn có khá đông người theo dõi, trong đó không ít người làm văn chương. Bên cạnh đó, FB của tác giả còn có tên phụ được ghi trong ngoặc là “doanh nhân mê thơ”, để lý giải việc ngoài yêu thơ, làm thơ và bán thơ thì Hồ Huy Sơn còn bán một số mặt khác. Thế nhưng dường như kể từ khi phát hành 2 cuốn sách, đến nay số sách này Hồ Huy Sơn vẫn chưa bán hết và chưa thể thu hồi được số tiền đã bỏ ra để in thơ và đương nhiên không đắt hàng bằng những gì “doanh nhân mê thơ” buôn bán như mật ông, tinh bột nghệ…

TS Nguyễn Thụy Anh dẫn dắt buổi tọa đàm đã đưa ra một dẫn chứng từ nhận xét của GS. Phạm Vĩnh Cư; đó là người làm thơ nhiều và người đọc thơ rất ít, dường như người làm thơ thích thể hiện mình hơn là đọc người  khác.

Một trong những lý do khiến thơ không phát hành được trên thị trường được một số đại biểu viết văn trẻ cho rằng đó là do mảng văn học nhà trường, trong đó có giáo viên, học sinh chỉ đọc và học những tác giả trong sách giáo khoa là chính còn hầu như không quan tâm đến các tác giả mới, tác giả đương đại.

Việc thơ không bán được sẽ tạo ra sự thiếu bình đẳng của thị trường văn học, không kích thích sáng tạo cho người cầm bút. Và dần dần trở thành một thói quen mới mặc định cho thơ chỉ có biếu tặng… khiến thơ ngày càng mất giá, mất vị thế trong văn học…

Tiết lộ bí quyết bán được thơ

Nhà thơ trẻ Lương Đình Khoa là người làm truyền thông khá chuyên nghiệp đã tiết lộ bí quyết bán được thơ của chính bản thân tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc.

Khi in tập thơ đầu, có lẽ Lương Đình Khoa cũng như nhiều tác giả trẻ khác còn thiếu kinh nghiệm nhưng lại tràn ngập những háo hức nên đã tự bỏ tiền túi ra in. Và khi in rồi thì việc thu hồi lại vốn rất chật vật. Vì thế, Lương Đình Khoa thậm chí đã nghĩ đến chuyện không tiếp tục in thơ nữa. Anh lặng lẽ mang thơ của mình đến với độc giả bằng hình thức khác, đó là chuyển thơ thành âm thanh, hoặc chỉ có chữ với nhạc đệm và hình ảnh minh họa và đưa lên mạng phục vụ miễn phí độc giả.

Với cách làm này, nhà thơ trẻ Lương Đình Khoa cho rằng thơ sẽ dễ dàng đến với công chúng hơn. Và hiệu ứng là đến tập thứ thứ hai cũng như thứ ba của Lương Đình Khoa đã có đơn vị làm sách đồng ý xuất bản và trả nhuận bút cho tác giả.

Lương Đình Khoa cũng dẫn chứng cách làm của nhà thơ Phong Việt trước đó, sau khi sáng tác xong, Nguyễn Phong Việt đưa tác phẩm lên facebook rồi sau đó in sách. Có lẽ độc giả của thơ khác với văn xuôi và các lĩnh vực khác ở chỗ, khi một tác giả mới, họ chưa hề nghe tên, biết mặt thì độc giả sẽ không mạo hiểm để bỏ phí thời gian cũng như tiền bạc để đọc sách. Ngược lại, nếu họ đã từng được nghe, được biết đến tác phẩm, giọng điệu… của tác giả mới nào đó, thì dù thơ đã đọc rồi, họ vẫn sẵn sàng mua.

Có rất nhiều cách để đem thơ đến gần hơn với công chúng, thay vì  việc các nhà thơ cứ âm thầm ngồi ở nhà sáng tác rồi hi vọng và chờ đợi một may mắn khi tác phẩm được ai đó làm thay công việc xuất bản. Mỗi người có một thế mạnh riêng và hãy biết tận dụng thế mạnh đó để cùng đồng hành trong việc phát hành thơ, nói như cây bút trẻ Lương Đình Khoa thì mỗi người cầm bút hãy là một nhà truyền thông. Chẳng hạn trình diễn thơ cũng là một cách để thơ đến gần với công chúng hơn, vì vậy cần có thêm nhiều buổi trình diễn thơ và các tác giả nên tận dụng những hoạt động văn chương này để giới thiệu thơ.

Hà Anh - Tổ Quốc

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm

Nhiều lúc tôi tự hỏi, thế hệ mình, những người cầm bút trẻ đã làm được gì để góp phần tạo ra các giá trị? Nhiều lúc tôi tự thấy xấu hổ vì đã chưa thật sự dấn thân trong sáng tạo, để cùng với các cây bút trẻ khác, cất lên tiếng nói của một thế hệ, những người cầm bút trẻ đang đang hưởng nền hòa bình từ bao quặn thắt đau thương, hy sinh xương máu của bao thế hệ cha ông đi trước để làm nên đất nước Việt Nam như hôm nay.


Không có gì là to tát, chẳng có gì cao siêu. Chúng ta là mỗi con dân của đất nước, có bao giờ chúng ta vì một chút quyền lợi cá nhân, mà tuổi trẻ chúng ta vô cảm với thời cuộc? Hay chúng ta đã xa lánh với việc cùng nhau xốc lại bản thân, để từ trong chính đời sống thường nhật, từng con chữ, chúng ta góp phần tôn bồi văn hóa, nhân lên khát vọng sống, sự sẻ chia, đẩy lùi cái bất công ngoài xã hội?



Vâng. Chúng ta nhận thấy bản thân nhỏ bé, chỉ là một hạt cát. Nhưng chắc chắn đó là những hạt cát biết nói, biết xúc động thật sự, biết hành động và không thể làm ngơ trước bao số phận còn khổ đau, bao điều ngang trái vẫn diễn ra từng ngày. Chúng ta đã làm gì, viết gì, trăn trở ra sao về tương lai của quê hương, cộng đồng chúng ta, rộng hơn là đất nước?

Chúng ta hãy nghĩ rằng, dù là hạt cát, nhưng những hạt cát đó có thể cùng tạo động lực và cảm hứng cho nhau, tạo hiệu ứng sâu rộng, bởi vì chúng ta có khả năng làm chủ con chữ, có nghị lực và mục tiêu xây dựng và bảo vệ đất nước.

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm nữa. Chúng ta có đủ dũng khí để nhập cuộc. Những khuôn mặt sáng ngời, những tác giả, cây bút được học hành tử tế, được uống chung nguồn nước đoàn kết truyền thống quý báu của dân tộc ta.

Vâng. Cuộc sống đang đặt lên vai chúng ta trách nhiệm, đòi hỏi chúng ta phải nghĩ khác và sống khác. Đòi hỏi chúng ta phải có những hy sinh cá nhân cho mục tiêu chung. Bản thân tôi cũng đặt lên vai trách nhiệm cho mình một trách nhiệm với thời cuộc. Không thể trốn tránh mãi trong sự bình yên cá nhân, và tôi nhập cuộc trong sự việc sáng tác và sáng tạo về những điều tôi thấy không thể không biết. Tôi viết về những điều cuộc sống đòi hỏi ở bản thân mình. Những khổ đau vụn vặt cá nhân, chuyện tình tay ba tay tư, hay những u hoài về kỷ niệm cá nhân cần phải gác lại một bên, để nhường chỗ cho tư duy mới, ý nghĩ và trở trăn mới về vấn đề bức thiết của xã hội đang quan tâm. Tôi không cổ vũ những sáng tác xa rời hiện thực cuộc sống đang diễn biến vô cùng mau lẹ, phức tạp và đầy ngổn ngang. Tôi không cổ vũ những sáng tác mang quá nhiều yếu tố thị trường, với nhiều tác phẩm sướt mướt, ủy mị. Dù rằng chính bản thân tôi còn có những chỗ dễ dãi, hời hợt, kém sáng tạo, kém sự thôi thúc xúc động. Tôi biết mình đang ở đâu và vẫn nỗ lực cố gắng.

Về góc độ những người sáng tác trẻ mảng văn xuôi, một loạt tên tuổi đã tham gia góp mặt vào diện mạo văn xuôi trẻ. Nhiều tác giả đã có nhiều tác phẩm truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết xuất bản, như tôi có một loạt tiểu thuyết: “Rơi xuống vực sâu”, “Khi vết thương nằm xuống”, “Hỗn danh”, “Nhà héo”; Văn Thành Lê có “Biết khi nào mưa thôi rơi”, “Con gái tuổi dần”, “Thừa ra một người”; Đinh Phương có “Chờ đến lượt”, “Nhụy khúc”; Minh Moon có “Hạt hòa bình”; Trác Diễm có “Hồn lau trắng”; Nguyễn Quỳnh Trang có “Nhiều cách sống”, “Mất ký ức”, “1981”; Nhật Phi có “Người ngủ thuê”…

Tôi xin tạm phân biệt, đây là những cây bút viết theo lối chính thống. Rất nhiều trong số những cây bút kể trên dám dấn thân. Thậm chí dấn thân một cách cô độc trong khi cuộc sống còn quá vất vả. Nhiều trong số đó vừa phải mưu sinh, vừa cố gắng khẳng định mình. Thêm nữa, tác giả văn xuôi trẻ với tính chất chính thống đang cố gắng xác lập giá trị, hướng đến chuyện viết dài hơi bằng việc đầu tư cho truyện dài, tiểu thuyết.

Tôi tin các tác giả ấy, những gương mặt ấy sáng tác vì thấy cần phải sáng tạo như một nhu cầu tự thân, không a dua để câu khách. Có những người tuyên bố không bao giờ dính dáng đến truyện sến dù cuộc sống khó khăn. Họ hướng tới cái hay, cái mỹ và cả chất nhân văn cũng như tầm tư tưởng. Đó là phẩm chất đáng quý mà chúng ta cần phát huy để nhập cuộc sâu rộng hơn, sáng tạo nhiều và ấn tượng hơn, góp thêm những tiếng nói sâu sắc bằng chính các tác phẩm có tư tưởng gắn với tinh thần thời đại.

Cũng phải thừa nhận một thực tế, hiện nay nhiều cây bút trẻ sáng tác dòng thị trường trở nên rất ăn khách. Thậm chí số lượng phát hành lớn, thu được lợi nhuận mà nhiều nhà văn hàn lâm phải mơ ước. Điều đó nói lên vấn đề gì? Điều này có thể lý giải rằng họ khác chúng ta về nhận thức và mục tiêu sáng tạo. Sách bán chạy chưa phải đã hay. Nhưng chúng ta cùng hướng tới sáng tạo ra những tác phẩm có chất lượng, song song với đó là được bạn đọc đón nhận, được phát hành với số lượng lớn. Chúng ta cần phải biết sốt ruột để không cho phép mình bị bỏ lại phía sau. Chúng ta cùng dấn bước trên con đường nhọc nhằn. Nhiều trong số các cây bút trẻ, ngay như bản thân tôi, có một xuất phát điểm thấp, vừa phải vật lộn mưu sinh, vừa sáng tác. Nhưng chúng ta sáng tạo với tư cách là những người con yêu nước, dám lên tiếng với sự bất công, xảo trá, bất trắc. Chúng ta đứng về phía sự thật,  phía cái đẹp và giản dị. Chúng ta cùng đồng hành để dìu dắt nhau đi lên.

Chắc chắn rằng, trên con đường nhập cuộc của những cây bút trẻ thế hệ chúng tôi, cần lắm sự đùm bọc của các cơ quan xuất bản, sự nâng đỡ của các cơ quan thông tấn, truyền thông và sự ủng hộ của công chúng. Cầu mong có thêm các cuộc thi văn chương nhằm phát hiện, tìm ra được tác phẩm văn xuôi có chất lượng, đủ lay thức lòng người, nhân thêm cái đẹp trong cuộc sống.


Theo Nguyễn Văn Học - (Nguồn: báo Phụ nữ Việt Nam, 29-9-2016)

Sáng tác của các nhà văn trẻ: Dàn hàng ngang và cùng... chạy

Sáng tác của các nhà văn trẻ: Dàn hàng ngang và cùng... chạy


Nhà văn trẻ Anh Khang giao lưu và ký tặng sách cho độc giả

VH- Các tác giả trẻ hiện đang là lực lượng lớn chiếm lĩnh thị trường sách, bởi họ không chỉ viết mà còn biết giao lưu, quảng bá sách cho mình. Và bên cạnh không ít cây bút văn học mạng ăn xổi, chạy theo xu thế đáp ứng nhu cầu thị trường thì một bộ phận nhà văn trẻ vẫn cần mẫn khẳng định mình bằng dòng văn học chính thống. Nhưng sẽ là vô nghĩa và chẳng biết bao giờ mới có nền văn học phát triển, khi người viết trẻ ngày nay cứ mạnh ai nấy làm.

Thời của nhà văn trẻ lên ngôi

Trước xu thế hội nhập như hiện nay, các nhà văn trẻ đã và đang mang đến cho văn học nước nhà những luồng sinh khí mới với âm hưởng lạ và hiện đại. Một loạt tên tuổi đã tham gia góp mặt vào diện mạo văn học trẻ như Nguyễn Danh Lam, Nguyễn Ngọc Thuần, Trần Nhã Thụy, Phan Hồn Nhiên, Di Li, Nguyễn Đình Tú, Đặng Thiều Quang, Khánh Phương, Nguyễn Ngọc Tư, Phong Điệp, Lưu Sơn Minh, Đỗ Bích Thúy, Bình Nguyên Trang, Lê Thiếu Nhơn, Nguyễn Văn Học, Lữ Thị Mai, Văn Thành Lê, Nguyễn Minh Nhật, Lê Minh Nhựt, Đinh Phương, Chu Thị Minh Huệ, Vũ Thị Huyền Trang, Fan Tuấn Anh, Nguyễn Quang Hưng, Yến Linh, Lê Quang Trạng, Anh Khang… Nhiều tác giả đã có nhiều tác phẩm xuất bản, như Nguyễn Văn Học có một loạt tiểu thuyết: Rơi xuống vực sâu, Khi vết thương nằm xuống, Hỗn danh, Hoa giang hồ; Văn Thành Lê có Biết khi nào mưa thôi rơi, Con gái tuổi Dần, Thừa ra một người; Đinh Phương có Chờ đến lượt, Nhụy khúc; Chu Thị Minh Huệ có Dốc chín khoanh; Diễm Trác có Hồn lau trắng; Nguyễn Quỳnh Trang có tiểu thuyết Nhiều cách sống, Mất ký ức, 1981; Hồ Huy Sơn cóCơm nhà, cơm người, Ngày lạ, Anh Khang có Buồn làm sao buông, Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em…

Các nhà văn trẻ hôm nay đều rất tự tin và mạnh dạn, đặc biệt họ có thế mạnh về viết truyện ngắn, tiểu thuyết. Chẳng hạn như đọc Ma mèo, Phòng trọ, Lạc chốn thị thành, Ga ký ức… của nhà văn Phong Điệp mới thấy chị rất nghiêm túc trong nghề nghiệp, luôn nỗ lực kiếm tìm con đường văn chương của mình.

Qua những tên tuổi trên có thể hình dung phần nào diện mạo của nền văn học Việt Nam hiện nay cũng như trong tương lai gần. Các cây bút trẻ ở VN hiện nay coi Internet là sân ga đểkhởi hành cho các tác phẩm của mình. Tuy nhiên không phải tác phẩm nào tung lên mạng cũng trở thành tác phẩm văn học, không ít cây viết trẻ giờ đây sáng tác theo kiểu “mì ăn liền”, chiều theo thị hiếu của một bộ phận bạn đọc trẻ thích dòng sách ngôn tình, nhạt nhẽo, mà những người làm phê bình văn học trẻ cho rằng đólà dòng “văn học thời trang”. Vì thế, muốn có những tác phẩm thực sự hay phải thông qua sự “kiểm nghiệm” của độc giả và con số này ở VN cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay như: Trần Thu Trang với Phải lấy người như anh, Cocktail cho tình yêu, 99 tuần buôn chuyện, Keng với Dị bản, Hà Kin với Chuyện tình New York, Cấn Vân Khánh với Người đàn ông có đôi mắt trong, Giao Chi với Tuyết Đen, Đặng Thiều Quang với Chờ tuyết rơi... Phần lớn nội dung của các tác phẩm này đều mang đề tài hiện đại, đẫm hơi thở cuộc sống.

Nhà văn Nguyễn Văn Học tâm sự, anh sáng tác vì thấy cần phải sáng tạo như một nhu cầu tự thân, không a dua chạy theo dòng văn học mạng, ngôn tình, đam mỹ để câu khách. “Mỗi người có một quan niệm sáng tác khác nhau. Có người lựa chọn chiều lòng độc giả. Có người hướng tới cái hay, cái mỹ và cả chất nhân văn cũng như tầm tư tưởng. Và tôi cố gắng học tập, rèn luyện để viết được những tác phẩm mà mình ưng ý”, nhà văn trẻ Nguyễn Văn Học chia sẻ.

… nhưng đừng “mạnh ai nấy đi”

Khi phong trào sáng tác mạng phát triển thì nhiều người viết trẻ lại muốn đi tìm cái mới, cố gắng vượt qua những cái lỗi thời, mòn cũnhưng không phải ai cũng đã tìm được câu trả lời thoả đáng. Bởi xã hội hiện nay có quá nhiều sự lựa chọn, nhiều đến nỗi vì thiếu vốn sống nên không ít các nhà văn trẻ bị hoang mang, mất phương hướng và từ đó dẫn đến việc không định hình được khuynh hướng sáng tác của mình. Sự bối rối tìm một hướng đi cho mình là vấn đềchung đang ảnh hưởng lớn đến sáng tác của các nhà văn trẻ hiện nay.

Giờ đây, nhiều cây bút trẻ sáng tác văn học thị trường trở nên rất ăn khách. Thậm chí số lượng phát hành lớn, thu được lợi nhuận mà nhiều nhà văn hàn lâm phải mơ ước. Từ đây một vấn đề đặt ra đó là, với "gu" đọc dễ dãi, nhiều cây bút trẻ đang chạy theo xu thế “mốt thời trang” khiến cho những cây bút dòng chính thống thấy nản lòng. Vì thế, đã có không ít nhà văn trẻ lặng lẽ rời khỏi văn đàn đi mở doanh nghiệp, làm trang trại, người đi làm báo... nhường chỗ cho các cây bút trẻ lạ hoắc tung hoành, với những cái bút danh vừa hời hợt vừa buồn cười. Những tác phẩm nhạt nhẽo kiểu tình tay ba, tay tư, hay những tản văn mô tả các cuộc tình sướt mướt trong đêm mưa gió, có hình ảnh những cô tiểu thư mít ướt thích nuôi chó nuôi mèo. Rồi cả sự xuất hiện của dòng tản văn giống với những bài viết tư vấn tình cảm trên mặt báo, phụ họa cho những sinh hoạt của đời sống tình yêu, tình dục. Lại có những tập truyện được thu thập từ những trang blog cá nhân, những chuyện chia sẻ trên facebook và được kết cấu lại. Rất nhiều nhà sách tư nhân với những biên tập viên, kỹ thuật viên thông thạo mạng xã hội, săn tìm bản thảo, đã kết nối với những cây bút thích nổi tiếng và họ hợp với nhau. Nhu cầu trang trí mình bằng một vài cuốn sách có thể xảy ra ở bất cứ ai. Đã có những cô gái lên facebook thể hiện niềm vui sướng đến không thể cưỡng lại, rằng mình chỉ viết đơn giản, bằng chính chuyện vụn vặt của mình trong hai năm yêu và bị tình phụ, chẳng ngờ một ngày nó lại có thể biến thành sách.

Nhà văn Phong Điệp cho rằng, công việc sáng tác văn chương không giống như dàn hàng ngang mà chạy mà là chạy nước rút. Có người sẽ bền bỉ chạy về đích nhưng cũng có không ít người không đủ sức bỏ cuộc giữa chừng. Không những thế, giờ đây việc chăm sóc, phát hiện các cây bút không được tốt như ngày xưa. Trong khi, văn chương là con đường chông gai và nghiệt ngã. Chỉ ai có đủ sự dấn thân, tài năng cũng như niềm đam mê mới đủ sức đi hết con đường.

Hoàng Anh - Văn hóa

Người viết trẻ cần nuôi dưỡng và đi đến tận cùng đam mê

Người viết trẻ cần nuôi dưỡng và đi đến tận cùng đam mê

Trong khuôn khổ Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX đã diễn ra hội thảo văn xuôi “Văn trẻ - Nhập cuộc và sáng tạo”. Tại đây nhiều trăn trở, suy nghĩ về con đường văn chương được các tác giả trẻ chia sẻ.

Những trăn trở văn chương của người viết trẻ

Nhà văn Nguyễn Thị Kim Hòa - người được biết đến với giải nhất truyện ngắn của tạp chí Văn nghệ Quân đội gần đây, khá khiêm tốn khi chia sẻ về con đường văn chương của mình, đó là sự may mắn. Bởi mảnh đất quê nhà Ninh Thuận có rất nhiều điều để viết mà lại ít người cầm bút viết. Theo nhà văn Kim Hòa thì người cầm bút cũng không nên bám ở một vùng đất thân thuộc để viết, nhiều lúc cũng nên thoát ra, tung tẩy như một sự thử nghiệm chính bản thân.

Cây bút trẻ Nhật Phi - tác giả Người ngủ thuê từng được giải nhất Văn học tuổi 20 tiết lộ mình bắt đầu cầm bút viết văn từ khi chưa đến 20 tuổi và lý do cầm bút là sở thích. Tuy nhiên, nếu nói rằng viết một cuốn sách có thể tác động hay làm thay đổi thế giới là điều “quá lạc quan”.



"Đôi khi khó khăn lại chính là điểm thuận lợi của người cầm bút"

Tác giả trẻ Như Hân đến với văn chương bằng văn học mạng và tự cho rằng con đường văn chương của mình không suôn sẻ như những cây bút khác. Nhiều lúc thấy hoang mang như thể “từ trên trời rơi xuống”.

Đến từ Hà Tĩnh, tác giả Trần Quỳnh Nga chia sẻ con đường đến với văn chương của mình là từ cơ hội làm báo, được đi nhiều, tiếp xúc nhiều nên có thêm vốn sống cũng như trải nghiệm. Không những thế, tác giả này còn được tiếp xúc với nhiều nhà văn nên việc lựa chọn văn chương cũng khá tự nhiên và thuận lợi. Việc cây bút trẻ Trần Quỳnh Nga lựa chọn theo đuổi đề tài lịch sử là khi thử sức với tác phẩm thuộc đề tài lịch sử được các nhà văn đi trước như Phong Điệp, Uông Triều khuyến khích, động viên.

Trước những băn khoăn về văn học giải trí hiện nay thậm chí có phần “lấn át”, với bằng chứng là lượng độc giả dòng văn học này luôn đông đảo, sách của những tác giả dòng văn học giải trí in đến hàng vạn bản thì tác giả trẻ Nguyễn Nhật Hùng ở Thái Nguyên cho rằng công chúng và người cầm bút nên cở mở hơn với văn học giải trí.

Là một dịch giả gắn bó với văn học Trung Quốc, từng đoạt giải thưởng dịch thuật của Hội Nhà văn Hà Nội - dịch giả Minh Thương cho rằng sở dĩ văn học giải trí có phần lấn át là bởi chúng ta đang thiếu và lịch sử văn học sẽ nghiêng về phía thiếu hụt. Nhưng thời gian sẽ làm cân bằng văn học giải trí và văn học tinh tuyển.

Đến từ phía Nam Tổ quốc, tác giả Văn Thành Lê đã viết trong tham luận một băn khoăn cá nhân và tự giải đáp băn khoăn ấy như thế này: Viết cho độc giả hay viết cho mình? Đấy là câu hỏi mà không ít người viết tự vấn bản thân. Riêng tôi, tôi viết cho tôi, cho nhận thức của tôi, rồi mới đến cho người đọc. Những trang viết đi ra từ ẩn ức của cá nhân. Tôi giải bài toán ẩn ức của tôi chứ không phải bài toán viết thế này thì sách bán được bao nhiêu, viết thế kia sẽ bao nhiều người đọc. Có lẽ, đấy là cái khó của văn chương và cũng là hấp lực của văn chương.

Tiếng nói của các nhà văn đi trước

Nhà văn Nguyễn Chí Huân - Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đưa ra quan điểm rằng đây là thời hoàng kim của sáng tạo.

Còn nhà văn Nguyễn Xuân Thủy - Ban nhà văn Trẻ đặt ra câu hỏi, tại sao có những tác phẩm khi độc giả đọc xong lại ám ảnh và khiến người ta tò mò xem tác giả là ai mà viết hay thế, phải tìm bằng được xem tác giả đó. Điều này phải chăng nói lên tài năng của người cầm bút đã neo vào tâm trí người đọc?


Một số gương mặt nhà văn trẻ tham gia Hội nghị Viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 9

Cũng tiếng nói từ Ban Nhà văn trẻ, nhà văn Phong Điệp chia sẻ, trong gần 20 năm làm biên tập văn học cho thấy những người viết trẻ ở địa phương khi viết tác phẩm đầu tay thường có tâm lý e ngại, lo lắng tác phẩm mới của mình viết ra có được tiếp nhận không ? Trong vai trò làm biên tập văn học, nhà văn Phong Điệp và có lẽ cũng như rất nhiều người biên tập văn học ở những địa chỉ khác luôn chờ đợi tác phẩm của người viết trẻ, dù có thể tác phẩm chưa được toàn mỹ, nhưng họ nhìn thấy ánh sáng phía trước, thấy hạt mầm đã hé… Do đó, các cây bút trẻ hãy mạnh dạn khẳng định tiếng nói văn chương của mình.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải đánh giá cao sự nhập cuộc của nhà văn trẻ cũng như sự nghiêm túc làm việc của các cây bút trẻ. Tuy nhiên theo nhà văn thì nhập cuộc chưa đủ mà cần phải dấn thân.

Nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam chia sẻ ý kiến nhận được sự hưởng ứng của khá nhiều cây bút trẻ. Ông cho rằng dung lượng của một tác phẩm văn chương không phải nằm ở kích cỡ, do đó nhà văn không cần phải viết nhiều. Nhưng một khi đã cầm bút viết thì phải có suy nghĩ như nhà thơ Xuân Quỳnh: Hãy viết tác phẩm nào cũng như viết tác phẩm cuối cùng của đời mình. Và tác phẩm văn học, dù là của tác giả trẻ thì cũng phải có tính “tư tưởng”. Tính tư tưởng trong văn chương rất quan trọng. Tại Hội nghị nhà thơ Hữu Thỉnh cũng tiết lộ chỉ vì một cuốn sách của tác giả Chu Thùy Anh tặng ông mà ông phải bỏ thói quen tập Yoga được duy trì bao nhiêu năm nay, bởi cuốn sách cuốn hút và khiến ông khá ngạc nhiên khi đứng tên một cây bút trẻ.

Đồng quan điểm với Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Giáo sư Hồ Ngọc Đại cũng đánh giá cao tính tư tưởng trong tác phẩm. Đối với Giáo sư Hồ Ngọc Đại thì khi đọc bất cứ tác phẩm nào dù dài đến đâu đọc xong ông cũng tự hỏi tác phẩm này nói lên tư tưởng gì, có thể tóm lại bằng một câu hay một chữ được không?.

Ở thời nào nhà văn cũng luôn có khó khăn và thuận lợi. Nhưng đôi khi khó khăn lại chính là điểm thuận lợi của người cầm bút và ngược lại. Mọi sự so sánh bao giờ cũng khập khiễng. Mỗi người cầm bút là một thế giới riêng biệt, không giống ai, không lẫn vào đâu. Ai cũng bảo văn chương là tài năng và trời cho. Nhưng tài năng đến đâu và trời cho đến đâu không ai biết. Vì thế các cây bút trẻ cứ nuôi dưỡng đam mê và đi đến tận cùng đam mê.

Hiền Nguyễn

Trang 4 trong tổng số 124 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1032
mod_vvisit_counterHôm qua4418
mod_vvisit_counterTất cả4519070

20 145
,
Hôm nay:26 - 3 - 2017
Hiện có 515 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: