Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> 360 độ X

HỘI NGHỊ VIẾT VĂN TRẺ LẦN THỨ IX: Nhập cuộc, truyền thống, cách tân

HỘI NGHỊ VIẾT VĂN TRẺ LẦN THỨ IX: Nhập cuộc, truyền thống, cách tân
TINH GỌN, THỐNG NHẤT ĐƯỢC NHỮNG VẤN ĐỀ CỐT LÕI CỦA THẾ HỆ

Trong hai ngày 28, 29 tháng 9, Hội nghị Đại biểu những người Viết văn Trẻ toàn quốc lần thứ IX đã diễn ra sôi nổi hào hứng với 120 tác giả tham dự.  Đến dự có nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch cùng các Phó chủ tịch, các Ủy viên BCH Hội Nhà văn Việt Nam; ông Nguyễn Thế Kỷ - Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam; ông Đào Duy Quát, Phó chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình VHNT TW cùng nhiều nhà văn lão thành.

Trong Diễn văn khai mạc, nhà thơ Hữu Thỉnh có một nhận định khiến cả hội nghị râm ran: “Ở bất cứ thời đại nào, cuộc sống cũng tìm cách sinh ra các nhà văn. Đó là trí khôn của lịch sử. Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX là hình ảnh thu nhỏ của đội ngũ đông đảo các nhà văn trẻ đầy say mê, tự tin, tài năng đã tham gia vào đời sống văn học trong nhiều năm qua.” Diễn văn cũng kỳ vọng vào một thế hệ trẻ, mới và khác trên nền tảng tư tưởng“chưa từng có” mà nếu không ý thức rõ thì văn chương sự nghiệp chưa biết rồi sẽ vinh nhục thế nào: “Theo cách nhìn văn hoá học, cuộc sống mà chúng ta đã đang trải nghiệm mang một ý nghĩa đặc biệt đó là sự chưa từng có. Võ công oanh liệt đời nào cũng có và rất đáng tôn vinh. Nhưng xây dựng một đất nước công nghiệp, hiện đại nhịp bước cùng nhân loại thì đây là lần đầu tiên trong lịch sử. Nó sẽ làm thay đổi đến tận gốc rễ số phận của cả cộng đồng đến mỗi cá nhân, tạo nên một bước ngoặt lịch sử về trình độ phát triển và bậc thang giá trị. Cấu trúc xã hội, quan hệ con người, nguyên tắc ứng xử, cho đến nhịp sống, ham muốn, sở thích sẽ hoàn toàn thay đổi. Trong xã hội hiện đại, lý trí sẽ can thiệp rất sâu vào mọi lĩnh vực. Thêm vào đó khoa học, công nghệ trở thành lực lượng sản xuất quan trọng bậc nhất. Xu hướng lý tính hoá đã đẻ ra những đứa con vô cảm là có thật. Dưới tác động của ba đặc điểm của xã hội hiện đại là thị trường, dân chủ và vai trò của cá nhân, mọi khuôn thước sẽ bị tháo tung ra, mở đầu cho một cuộc trở dạ về văn hoá vô cùng nhọc nhằn và phức tạp.”

Báo cáo Đề dẫn Hội nghị của nhà văn Nguyễn Bình Phương, Ủy viên BCH, Trưởng ban Công tác Nhà văn trẻ cũng nhiều khái quát, đặc biệt là hình dung 3 điểm trong sự nghiệp văn chương trẻ qua hình tượng Thánh Gióng: 1: Sự vươn vai lớn mạnh không đợi đến tuổi già: “…tất cả các nhà văn lớn thoạt tiên cũng là những cây viết trẻ. Như vậy có nghĩa người viết trẻ nào cũng có thể trở thành nhà văn lớn.”  2: Sự nhập cuộc vào đời sống, tựa hẳn vào dân tộc vững chãi như Thánh Gióng ăn từng nong cơm cà của dân làng để tạo thành thế đứng trong xu thế hội nhập vào thế giới phẳng và 3: Trước khi thành anh hùng khổng lồ, Thánh Gióng có ba năm im lặng – các nhà văn hãy nên có những ba năm im lặng, những khoảng tĩnh lặng để suy tưởng như là một tiền đề của lớn lao.

Sự xuất hiện và bước lên diễn đàn của nhà thơ Phạm Phú Thang, đại biểu dự Hội nghị Viết văn trẻ lần đầu tiên năm 1959 khiến Hội nghị rất xúc động. Ông, như là hiện diện của dòng chảy văn học liên tục, âm thầm nhưng mãnh liệt của chúng ta; lúc đó ông mới 24 tuổi và hiện vẫn tiếp tục sáng tác với phương châm: “Mỗi ngày không viết một trang/ Thì tôi đã chết lâm sàng từ lâu”.

Nhà phê bình trẻ Nguyễn Thanh Tâm mở đầu tham luận với tên bài “Phác thảo văn trẻ” nêu những vấn đề định danh văn trẻ, sự nhập cuộc với đời sống, tự tin tạo nên diện mạo của văn chương đương đại. Nhà văn Văn Thành Lê (đại biểu tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) trình bày tham luận “Văn chương tôi đã bước vào và tôi đang thấy”. Nhà vănNông Quốc Lập (Cao Bằng) chia sẻ “Những khó khăn đối với người viết văn xuôi trẻ ở miền núi Cao Bằng trong đời sống hiện nay”. Nhà thơ Ngô Thị Thanh Vân (đại biểu tỉnh Gia Lai, sinh năm 1980), tham dự Hội nghị lần thứ 3 với tham luận “Văn học trẻ Tây Nguyên – dòng chảy chậm”, chị nhận xét: Chất Tây Nguyên đang nhạt dần trong sáng tác của người viết trẻ ở vùng đất này. Đa số người viết trẻ ở Tây Nguyên không phải người dân tộc thiểu số, điều này khiến cho những trang viết về phong tục, tập quán, đặc tính của người bản địa không sâu sắc. Nhà phê bình Thy Lan (Thanh Hóa) đọc tham luận: “Lý luận phê bình văn học trẻ - một vài cảm nhận”.

Nhà văn Chu Lai – Chủ tịch Hội đồng văn xuôi hùng hồn phát biểu: “Sáng tạo, sáng tạo, đổ máu vì sáng tạo. Hãy luôn tỉnh táo khi nhảy xuống biển văn chương; tập sống cô đơn, nhà văn chỉ có thể sáng tạo trong nỗi cô đơn thẳm sâu; cuộc đua văn chương là cuộc đua khắc nghiệt nhất trong các cuộc đua của loài người. Hãy yêu thương con người đến tận cùng, yêu thương đàn bà đến rớm máu. Chấp nhận luật bù trừ: nói nhiều sẽ viết ít, sắc sảo ngoài đời thì văn chương thường ngu ngơ.”

Nhà thơ Vũ Quần Phương với bài viết “Ôn chuyện cũ”, nhắc đến giai đoạn các nhà văn “lột xác” để thay đổi điệu tâm hồn của mình. Chẩn đoán bệnh “buồn” của thơ Mới là không sai nhưng chưa chuẩn, đó là sự lột xác. Phải biết tìm ra mình mới biết rùng mình. Sự lột xác hay tìm ra mình là bài học cho các bạn viết trẻ ngày hôm nay.

Nhà văn Lê Thành Nghị có “Mấy lời tâm sự với người viết trẻ”...

Buổi chiều ngày 28 – 9, các nhà văn trẻ thăm Bảo tàng Văn học Việt Nam.

Đã hẳn, muốn cho các thế hệ trẻ học hỏi ông cha là mục đích của những người lập nên Bảo tàng và cũng là một nội dung Hội nghị của Ban tổ chức; điều đáng nói ở chỗ nó thật sự có ý nghĩa đối với hành trang của các nhà văn trẻ. Chưa phải là tất cả, nhưng có thể nói, những kết tinh từ nguồn năng lượng sáng tạo 10 thế kỷ lưu giữ ký ức của dân tộc ở đây vừa nuôi dưỡng cảm xúc vừa xác định hướng đi và đích đến của họ. Bảo tàng hiện có 4 tầng, mỗi tầng đều có không gian hiện thực của văn hóa xã hội – đó chính là cái nôi, là tã lót và bầu sữa của thời văn chương. Bảo tàng được xây trên những cột trụ vạm vỡ, đủ sức cơi nới cho nhiều thế hệ nhà văn trong tương lai cũng như bổ sung những khuyết thiếu từng thời, vùng, miền. Vả lại, Bảo tàng không chỉ là nơi chưng cất, mà còn là nơi chưng cất không ngừng. Cùng với thời gian, Bảo tàng Văn học Việt Nam lắng lọc lại, hoán đổi vị trí cùng các thứ bậc giá trị văn chương.

Hình như mỗi nhà văn trẻ đều vang vọng một câu hỏi: Mình sẽ ở đâu trong ngôi nhà này? Một trăm năm nữa, ai còn ở lại cùng vua Trần Nhân Tông, các cụ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du?

Một câu hỏi rất đỗi tích cực! Thuật đến đây, tôi sực nhớ bài thơ Lữ Huy Nguyên:

Maia trên bàn từng nghe

Những câu thơ tôi vụng dại

Ức Trai trên tường nhìn tôi như hỏi

Sự nghiệp văn chương sự nghiệp làm người?

Cuối buổi chiều, Hội nghị có cuộc Giao lưu với báo Nhân dân. Tổng biên tập báo, ông Thuận Hữu (Ủy viên TW Đảng, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam) đã giới thiệu các ấn phẩm để mời viết bài, cảm ơn các nhà văn đã từng cộng tác, có những bài góp làm nên thương hiệu về giá trị văn hóa của bản báo. Và thật bất ngờ, các nhà thơ nhà báo đã đàn hát, đã đọc thơ cho nhau nghe. Đêm thơ – đã trở thành đặc sản truyền thống của Hội nghị Viết văn trẻ tại đảo hồ Thiền Quang hôm ấy hóa ra bắt đầu tại 71 Hàng Trống. Tình người thân thiện, giào giạt, đắm say. Thực ra, đến độ tinh hoa, văn hóa và chính trị đã không còn ranh giới.

Đó quả thật là một bắt đầu tốt đẹp cho Dạ hội thơ trẻ mang tên “Bản hòa tấu tháng Chín” diễn ra ngay sau đó như một điểm nhấn đẳng cấp của Hội nghị IX.

Buổi sáng 29 – 9 Hội nghị chia làm hai diễn đàn thảo luận sâu về văn và thơ.

VĂN TRẺ: NHẬP CUỘC VÀ SÁNG TẠO

Diễn đàn này do Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà văn Nguyễn Trí Huân chủ trì cùng các nhà văn Phong Điệp và Nguyễn Xuân Thủy. Nhiều ý kiến đồng cảm với Đề dẫn của nhà văn Nguyễn Bình Phương:“Một đặc điểm sáng tác rất cần được nhắc tới, đó là thái độ nhập cuộc có ý thức trách nhiệm của người viết trẻ với thời tiết chính trị và xã hội. Hầu như văn trẻ có mặt trong tất cả những sự kiện, những biến động của đất nước. Những nhà văn trẻ đã có mặt ở Trường Sa, đã lên biên giới, đã lặn lội vào các vùng sâu, vùng xa, vùng khó khăn để chứng kiến, trải nghiệm và phản ánh hiện thực. Kết quả là một số lượng dồi dào các tác phẩm đã ra đời, được độc giả mọi tầng lớp đón nhận và có tác động không nhỏ tới đời sống tinh thần xã hội. Tuy nhiên, thực tế đang đặt ra vô số vấn đề về kinh tế, về đạo đức, về văn hóa, thậm chí là về cả lý tưởng. Hơn bao giờ hết, xã hội cần những tác phẩm đề cập một cách ráo riết, kiệt cùng tới số phận con người, cũng như cần những cắt nghĩa, những cảnh báo…”

Cần coi ghi nhận trên đây của Trưởng ban Nhà văn trẻ là một bước tiến mới của thế hệ các nhà văn trẻ 5 năm qua. Văn trẻ không còn “Thêu thùa cho cá nhân thì khéo và đẹp mà may vá cho xã hội cộng đồng thì thô vụng” như nhận định chính xác của nhà thơ Hữu Thỉnh tại Hội nghị VIII.

Nhà văn trẻ Nguyễn Văn Học nhấn mạnh: “Cuộc sống đang đặt lên vai chúng ta trách nhiệm, đòi hỏi chúng ta phải nghĩ khác và sống khác, phải có những hy sinh cá nhân cho mục tiêu chung. Tôi không cổ vũ những sáng tác xa rời hiện thực cuộc sống đang diễn biến vô cùng mau lẹ, phức tạp và đầy ngổn ngang. Tôi không cổ vũ những sáng tác mang quá nhiều yếu tố thị trường, với những tình cảm sướt mướt, ủy mị.”

Nhà phê bình trẻ Ngô Hương Giang nói: “Nhập cuộc tức là tham gia cuộc chơi, cuộc đối thoại văn hóa - một sự nhập cuộc mang tính thời đại, tính thế hệ. Muốn nhập cuộc sâu rộng thì buộc anh phải nhận thức một cách đầy đủ nhất bản chất của nó, phải nhập cuộc với tâm thế hoàn toàn chủ động, và đặc biệt là anh phải phát huy, khẳng định được cá tính, bản sắc của mình. Văn trẻ những năm gần đây tuy xuất hiện nhiều nhưng có vẻ nhạt nhòa, ít cá tính”.

Nhà phê bình trẻ Nguyễn Nhật Huy và dịch giả trẻ Nguyễn Thị Minh Thương gặp nhau ở nhận xét lịch sử văn học thường phát triển về phía nó thiếu hụt. Sau một thời gian dài do có chiến tranh, văn học với vai trò “tải đạo”; nay thời bình, nó nghiêng về phía “mua vui.” Bộ phận văn học này phải được đặt bình đẳng trên mặt sân các giá trị trong đời sống văn học nói chung. Chúng tôi tưởng cần làm rõ khái niệm “bình đẳng”, đạt đến Truyện Kiều  thì “mua vui” và “tải đạo” đã không còn ranh giới; nhưng các quan hệ văn học cần tôn trọng sự “mua vui” thì đúng rồi. Trong tham luận của mình, Nguyễn Thị Minh Thương quan chú đến mảng văn học mạng, “âm bản”, như là sự “trồi lên” từ các tường bao đã đâu vào đấy cả của văn học dương bản truyền thống. Cần thấy ở đời sống văn học mạng tính sôi động, sinh thành, hồn nhiên cũng như các giá trị của nó. Ghi nhận và lắng lọc như một giá trị lớn, bổ sung, làm đầy một thực thể văn chương thời đại.

Lê Vũ Trường Giang: Tuổi trẻ phải đi, không thể tự đào giếng và tự biến mình thành ếch. Thượng đế sáng tạo ra con người còn chúng ta sáng tạo ra thế giới, ra các nhân vật của mình. Cót cách dân tộc, tự hào Việt và làm rạng danh xứ sở. Văn học cần lạnh trước thị trường, chúng ta hâm nóng thị trường chứ đừng để nó mua chuộc.

Chu Thùy Anh, một tiến sĩ Vật lý nói mình từng đọc các tác phẩm văn chương nước ngoài, thấy văn trẻ nói riêng, văn học Việt Nam nói chung có không ít tác phẩm không thua kém gì về chất lượng, chiều kích so với mặt bằng văn chương bên ngoài, có điều có thể do không lợi thế về mặt ngôn ngữ nên chưa được nhiều bạn bè thế giới biết đến mà thôi. Có lẽ nên tìm ngôn ngữ thích hợp cho văn Việt chứ nó đã hội nhập là câu chuyện không phải bàn cãi.

Nhật Phi: Quyền năng của văn chương, có đấy, nhưng bây giờ không phải thời của nó. Tâm trạng yếm thế sẵn có của nhà văn, chúng ta không thể làm gì được, chỉ với 1000 bản sách. Nhưng vui vẻ thôi, đời mà.

Trần Quỳnh Nga: Văn Hà Tĩnh như đang già đi. Hội nghị 9 có tôi, nhưng 5 năm sau thì không biết chắc sẽ còn ai nữa? Hội VHNT Hà Tĩnh năm nào cũng tổ chức bồi dưỡng lớp văn hè cho các cháu học sinh giỏi văn, nhưng có vẻ như đất của quê cụ Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ đã ngừng “phát”?

Nguyễn Thị Kim Hòa: Ninh Thuận là nơi có rất nhiều cái đáng viết, may là ít người viết nên em có thể viết nhiều.

Hữu Thỉnh: Đêm qua tôi đọc tập truyện ngắn của Chu Thùy Anh, tôi thao thức không ngủ được, thao thức trong giàn nhạc cụ của những con chữ tạo ra âm thanh không âm thanh. Văn hay là thế, nó tạo nên vang vọng, làm huyên náo tâm hồn. So với thơ, tôi thích văn trẻ hơn. Tôi cũng tán thành với đề dẫn của các bạn, tri thức không quan trọng bằng trí tưởng tượng. Văn xuôi trẻ đang đúng đường. Có ý kiến văn trẻ còn thưa thớt, xin nói ngay, số lượng văn học không nói lên điều gì ghê lắm, xin hãy viết một truyện Kiều thôi vậy.  Quy luật lượng chất trong văn học hổ vờn bóng và hổ vác một tạ trên lưng. Để vờn được bóng, con hổ đổ ra một năng lượng lớn gấp nhiều lần so với việc vác một tạ.

Hồ Ngọc Đại: Anh Thỉnh nói văn phải có tư tưởng, đúng vậy. Tôi đọc 48 tác phẩm của Marx, nhận ra một tư tưởng vĩ đại trong luận điểm “mua ngang giá bán ngang giá, làm sao có lãi?” Ở chỗ này Marx khẳng định lao động làm ra lãi, lao động là hạt nhân của lịch sử phát triển. Đó là tư tưởng vĩ đại của Marx. Văn là đi bằng tư tưởng, không đi bằng đôi chân thịt.

Hữu Thỉnh: Nhân anh Hồ Ngọc Đại nói về lao động, xin dẫn câu cách ngôn của Tagore: “Văn học là thặng dư của tính người.”

Hoàng Công Danh: Tôi làm vật lý (tiến sỹ) văn học đối với tôi là tay ngang. Hôm nay tôi đến để thỉnh giáo các bạn về kinh nghiệm viết văn và tạo nên cho riêng mình một phong cách?

Văn Chinh: Bạn Hoàng Công Danh, bạn chả việc gì mà hỏi ai giúp bạn phong cách, bạn nói bạn đã đọc cuộc tranh luận giữa Phật tử Ricar Mattheu với TS NASA Trịnh Xuân Thuận, Phật và Vật lý chẻ đến cùng vạn vật thì đều đến hạt, từ hạt nhân ấy sinh sôi ra vạn vật, vạn phong cách khác nhau, kinh nghiệm làm nên cái bèo không thể giúp làm nên con cá. Xin hãy cứ đi đến cùng kiệt con người thì đến được văn chương. Sáng qua tôi nghe bạn Nông Quốc Lập nói về sự ghẻ lạnh của xã hội bây giờ với văn chương, tôi lại vừa nghe Nhật Phi thì thào về sự bất lực trước ghẻ lạnh ấy. Đó là câu hỏi lớn, làm thế nào mà cô hoa hồng bé nhỏ với 4 cái gai lại có thể chống đỡ với cái lạnh ghê rợn ấy? Một câu hỏi lớn cho hết thảy nhà văn, chúng ta cứ đi thôi.

Khép lại buổi tọa đàm, nhà văn Nguyễn Trí Huân phát biểu: Nhập cuộc là một khái niệm mở. Ngày xưa, nhập cuộc có thể là đi chiến trường, là đi “ba cùng” với nhân dân qua mỗi bước thăng trầm của lịch sử; ngày nay, nhập cuộc, với những người viết văn, là sống hết mình với dân tộc, với văn chương chữ nghĩa. Tôi rất thích thuật ngữ của một đại biểu: Văn học trải nhận, có lẽ chúng ta cần làm rõ thêm về khái niệm này ở một Hội nghị khác…

THƠ TRẺ: TRUYỀN THỐNG VÀ CÁCH TÂN

Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chủ trì Diễn đàn cùng nhà thơ Nguyễn Thụy Anh và Nguyễn Quang Hưng.

Lê Hưng Tiến (Ninh Thuận) bày tỏ nỗi trăn trở thường trực của anh trong suốt quá trình sáng tác: Mới là bản chất của sáng tạo, tôi luôn mong có nhiều tác phẩm mới đi cùng thời đại, chảy chung với dòng chảy văn học, trào lưu sáng tác mới. Các nhà trường nên có nhiều tiết học ngoại khóa, tự chọn về văn học cho học sinh các cấp để tác phẩm của người viết hiện nay đến gần hơn với người đọc trẻ. Nhà thơ có cần tìm hiểu, va chạm với lí luận không?...

Nguyễn Trọng Tạo: Sự xuất hiện của thơ ca như nhu cầu của tâm hồn. Nhà thơ như người kể chuyện tâm hồn cho nhiều người nghe. Thơ phải có tình (cảm), có tính (cách) và có tài. Tài là trời cho nhưng cũng phải rèn luyện. Nói về truyền thống và cách tân, trường hợp Nguyễn Du là một ví dụ, ông lấy thơ lục bát của dân gian để làm nên kiệt tác của mình. Khởi đầu là bắt chước và sau đó bằng tài năng thì mỗi nhà thơ tạo ra cái của  mình. Cách tân vẫn là câu chuyện sáng tạo. Đối với các giá trị, càng bị dìm xuống lại càng nổi lên. Trẻ là giới hạn tuổi tác nhưng sức sáng tạo mới là điều quan trọng. Trong sáng tạo làm sao cho gần gũi với cuộc đời thì thơ mới đi được vào rất nhiều trái tim. Dù tân hình thức hay hậu hiện đại thì chúng ta vẫn luôn hướng tới sự sáng tạo.

Phan Tuấn Anh (Thừa Thiên – Huế) phát biểu với tư cách một người vừa sáng tác thơ vừa làm công tác nghiên cứu lí luận phê bình (LLPB): “Hình như thơ của chúng ta đang dần dần được đẩy từ vị trí trung tâm ra ngoại biên. Người làm thơ hiện nay rất nhiều nhưng sách bán trên thị trường hầu như rất ít, có lẽ vì tính giải trí của thơ thua văn xuôi. Thời đại của giải trí lên ngôi thì thơ lại càng ít thu hút. Thơ và lí luận phê bình ngày càng xa nhau, những người làm LLPB ít quan tâm đến tác phẩm của người cùng trang lứa, lí do là ít đọc sách của nhau, nếu có đọc thì chủ yếu là do quan hệ cá nhân (được gửi tặng sách). Điều này tạo ra hệ lụy không tốt. Thời gian vừa qua các nhà thơ trẻ được phát hiện bởi các nhà thơ lớp trước chứ không phải người cùng thế hệ. Để LLPB và thơ xích lại gần nhau thì người làm thơ trẻ cần nâng cao tính lí thuyết và tầm tư tưởng trong thơ của mình; các nhà LLPB trẻ cần quan tâm nhiều hơn đến bạn viết thế hệ mình; các cơ quan báo chí cần có những chuyên trang cho LLPB, tạo sân chơi cho nhiều người nghiên cứu văn học; có cuộc thi cho LLPB để khích lệ những người làm nghiên cứu.

Hồ Huy Sơn: Hội nghị là cơ hội để người viết trẻ gặp gỡ và chia sẻ với bạn bè. Điều tôi quan tâm là những người viết trẻ có sống được để viết hay không? Chúng ta đưa thơ đến công chúng như thế nào? Tôi muốn lắng nghe các nhà thơ thế hệ trước có kinh nghiệm quảng bá thơ đến người đọc rộng rãi như thế nào?”

Nguyễn Đức Mậu: Thế hệ chúng tôi đã có những tập thơ in đến 25.000 bản. Đến nay tôi vẫn được các nhà xuất bản ưu ái nhưng sang năm tới chắc sẽ phải chuẩn bị tiền để tự in thơ. Dường như mỗi nhà thơ đều có một định nghĩa về thơ, dường như mọi định nghĩa về thơ đều khập khiễng...

Lương Đình Khoa (Hà Nội) nói về kinh nghiệm đưa thơ đến với công chúng của chính mình: “Một mình nhà thơ không thể tự làm nên sự thay đổi cho thơ một lối đi huy hoàng hơn mà cần có sự “hợp lực” của nhiều phía: người đọc, người làm công tác giảng dạy văn học, các hội VHNT... Đưa thơ sang một dạng thể hiện khác (trình diễn, phổ nhạc, chuyển sang video...) để thơ đến gần với công chúng hơn. Mỗi nhà thơ nên học cách làm truyền thông cho tác phẩm của chính mình để tạo sức hút với các nhà đầu tư.

Đặng Thiên Sơn nêu ý kiến về vấn đề sáng tác và tác quyền: “Làm thế nào để mang thơ đến công chúng? Một vài ý kiến của người làm xuất bản: có những lí do khiến thơ không đến được với bạn đọc, luật tác quyền đang luẩn quẩn, chồng chéo; nhuận bút thấp; báo chí, truyền thông PR cho thơ chưa thực sự công bằng; các trung tâm, cơ quan chuyên về bản quyền đã làm hết chức năng của mình để bảo vệ tác phẩm chưa? Trước hết người sáng tác phải làm tốt việc bảo vệ tác phẩm của mình. Mỗi tác giả trẻ phải ý thức được công việc tác quyền thì mới mong có sự thay đổi về xuất bản, phát hành và nhuận bút.”

Ngô Gia Thiên An (học sinh lớp 12): “Trong chương trình học không có tác giả đương đại mà chỉ có các tác phẩm thời kì văn học trung đại, thời kì 1930 – 1945, sau đổi mới cho đến những năm 1990, còn lại các thầy cô không nhắc đến giai đoạn văn học sau này mặc dù rất nhiều nhà văn nhà thơ viết mới và hay. Đây là một sự thiếu tôn trọng đối với văn học và những người đang sáng tác. Tôi biết mình cần phải tự sửa đổi bản thân để ngoài việc học ở trường còn tiếp thu thêm nhiều sáng tác mới của văn học đương đại.

Lương Kim Phương (Hải Phòng) chia sẻ cách đưa văn chương đến với học sinh: “Sách giáo khoa ngữ văn trong trường THPT hiện nay phần cập nhật về văn học đương đại mới đưa đến Ma Văn Kháng, Lưu Quang Vũ, Nguyễn Minh Châu, Lê Minh Khuê... Chỉ khi học đến cao học thì mới được các thầy cô đưa dòng chảy văn học đương đại đến với học viên. Các giáo viên chỉ đưa đến học sinh những giá trị văn học đã được định hình. Nỗi lo giới hạn “giáo làng” khi làm thơ khiến tôi ngập ngừng. Sự cách tân hay truyền thống nào cũng dựa trên cảm xúc của nhà thơ.

Hà Thị Vinh Tâm (giáo viên cấp 3 ở Nghệ An) đưa ra một số giải pháp giảng dạy văn học đương đại (thơ) trong trường phổ thông: hội VHNT địa phương tổ chức trình diễn thơ để các nhà thơ đương đại đến với các em nhiều hơn. Để thơ trẻ đến với bạn đọc cũng như các nhà LLPB trẻ thì các nhà thơ chia sẻ với các nhà LLPB; người sáng tác nên có độ trầm tĩnh, độ lắng nhất định khi đưa ra đứa con tinh thần của mình; các cơ quan báo chí, xuất bản nên tổ chức các cuộc thi dành cho LLPB.

Anh Ngọc: Muốn làm thơ hay hơn thì phải làm thế nào? Bài thơ là cách phát biểu tốt nhất của nhà thơ. Tôi tôn trọng hoàn toàn sự sáng tạo của các bạn, nhưng cần phải đối diện với một sự thật là các bạn trẻ hiện nay ít người đọc lắm vì các bạn đều tồn tại trên các thực từ ngữ nghĩa. Ông đọc bài thơ “Buổi chiều nhân thế” – một bài thơ nói về nỗi cô đơn để chứng minh cho sự truyền thống và cách tân.

Trần Đăng Khoa bình bài “Buổi chiều nhân thế” của Anh Ngọc một cách hóm hỉnh: “Đây là nỗi bất lực của người già chứ không phải nỗi cô đơn...”

Trương Trọng Nghĩa: Lập website Thơ trẻ để vinh danh, có cuộc thi thơ online, mới chỉ là một danh xưng, chưa là thương hiệu. Thơ trẻ chưa thuyết phục công chúng. Các nhà thơ phải trả lời câu hỏi, độc giả mua thơ của anh thì họ được cái gì. Ai cũng có thể làm thơ, Xuân Diệu có thời cả nước đọc thơ, bây giờ chỉ có nhà thơ đọc thơ.

Đoàn Văn Mật: Các người trẻ đang lảng tránh, chỉ có các nhà thơ đi trước nói về thơ. Tôi muốn được nghe người đi trước cũng như các bạn trẻ nói về việc đang làm thơ như thế nào?

Khúc Hồng Thiện: In thơ bằng tiền của mình cũng là một cái hay, tự tin. Công tác truyền thông có nhiều mặt của nó, quá sa đà vào mặt nào đó, những tác phẩm sẽ bị nhạt nhòa đi, xóa mờ thật giả. Hôm qua Nông Quốc Lập có nói một câu đau xót, với số đông hiện giờ: Nhà thơ tán gái, nhà văn nói láo. Vấn đề nhà thơ với cuộc đời, cuộc đời với nhà thơ. Nó là một nghề bình thường, sáng tác là góc riêng.

Nguyễn Việt Chiến: Những bài thơ hay muôn đời vẫn là điều bí ẩn của sáng tạo. Nhà thơ phải hội đủ: kiến văn sâu rộng, tài năng đích thực, phẩm chất thi sĩ mới có được những bài thơ hay. Bài thơ hay sẽ vượt lên trên tất cả những yếu tố truyền thống hay cách tân. Làm thế nào để người đọc vừa thấy được tác phẩm vừa nhớ được tác giả.

Nguyễn Quang Thiều: Hôm nay các nhà thơ lớn tuổi phát biểu mạnh mẽ và chân thực nhưng các nhà thơ trẻ thì lại rụt rè và lưỡng lự mặc dù tác phẩm của các bạn luôn mới mẻ, tự do, thậm chí liều lĩnh... Câu chuyện mà các bạn kể với người khác (bằng thơ hay văn xuôi) chỉ có thể lan tỏa khi nó chứa đựng đầy tính nhân văn. Nhiệm vụ của thi sĩ là làm cho đời sống sinh sôi và đầy hi vọng. Nếu nhà thơ rời bỏ lòng nhân ái lớn lao thì thơ ca chấm dứt và nhân loại sẽ không còn tồn tại. Thơ cũng cần sự khác biệt. Ở Mỹ, một tờ báo bình chọn một nhà thơ tiêu biểu trong năm và khi lặp lại, bạn đọc cho rằng như thế thơ đã chết? Thơ đã chết khi sự khác biệt không còn!

Hữu Thỉnh: Khi nào mệt mỏi, hạ cánh xuống cánh đồng văn xuôi. Những con mãnh sư và những con đại bang thường đi một mình. Chúng ta làm mọi việc cần để những con đại bàng bay lên trời xanh, đủ sức đi một mình. Văn xuôi là tạc những tượng đài trên cát; thơ tạc tượng đài trên đá kim cương; gần danh ngôn châm ngôn. Vì vậy thơ nhọc nhằn. Đọc thơ là thưởng thức tâm hồn, làm nảy nở tâm hồn. Thơ trẻ đang bung phá, là lực lượng tìm kiếm mạnh mẽ nhất của văn học. Cách tân thời nào cũng khởi từ thơ, hồi đầu thế kỷ XX, Thơ Mới rồi mới đến Văn xuôi Tự lực. Chống Pháp cũng thơ trước văn sau. Thơ tiên phong của mọi nền văn học. Thơ trẻ đang nghiêng về cách tân, đó là ddieeeuf dễ hiểu và đáng mừng. Nhưng Xuân Diệu nói, đừng chê chúng tôi cổ, chúng tôi cổ để trở thành cổ điển. Anh Chiến nói hay, mọi hiện đại đều trở thành cổ điển, nếu hay. Nguyễn Quang Thiều nói rất đúng: Toàn bộ văn học tạo nên giá trị bổ sung, không phải để thay thế. Lê Thành Nghị cũng đúng khi nhấn mạnh không cần chỉ 1 Nguyễn Du, nhiều giá trị khác nhau. Mỗi người hãy vét cạn cá nhân để tạo nên giá trị bổ sung. Thơ không cần những giá trị giống nhau. Giữa trang này với trang khác trong tuyển thơ Bản hòa tấu tháng chín là những chân trời khác nhau. Hội nghị không phát hiện một bài thơ, mà phát hiện một tác giả thơ.

Nguyễn Quang Thiều: Các bạn rời khán phòng này, có thể bỏ lại nhiều thứ, nhưng nhất thiết các bạn phải mang theo lời nhắn nhủ mà lớp cha anh kỳ vọng ở các bạn là làm ra giá trị mới để bổ sung, đầy hơn, nâng cơi kích thước thơ Việt.

Viết về dù chỉ 1 căn phòng, nhưng phải lan tỏa. Nhà thơ Ba Lan Nobel văn học Wislawa Szymborska có bài thơ Tháp đôi, câu kết là những người chết đang bay; không viết câu cuối cùng nói về các thân thể dập nát; sinh ra từ lòng nhân ái bao la, đầy hy vọng. Thơ lan tỏa chậm như từng cánh hoa nở trong bầu trời nhân ái.

Lê Văn Đồng (Bình Định, nói ở hành lang): Các nhà thơ già thì băn khoăn làm thế nào để thơ cách tân mà vẫn truyền thống còn các nhà thơ trẻ thì hỏi làm thế nào để bán thơ và để nổi tiếng nhanh?

Tường thuật của PV NV&TP và Phong Lan

(Nguồn: Tạp chí NV&TP)

“Bí quyết” bán được thơ của người trẻ

“Bí quyết” bán được thơ của người trẻ

Việc thơ không bán được sẽ tạo ra sự thiếu bình đẳng của thị trường văn học, không kích thích sáng tạo cho người cầm bút. Và dần dần trở thành một thói quen mới mặc định cho thơ chỉ có biếu tặng… khiến thơ ngày càng mất giá, mất vị thế trong văn học…

Nỗi niềm của thơ khó bán được

Đây là thực tế chung của thơ hiện nay chứ không riêng chỉ có thơ của người viết trẻ. Các nhà thơ, kể cả những tác giả đã quen tên biết mặt trong làng văn khi muốn in một tập thơ phần lớn cũng phải bỏ tiền túi ra in và mang sách đi tặng.

Vì thế, để gỡ gạc phần nào cho đỡ tủi thân tiền túi bỏ ra in thơ, các nhà thơ thường đăng báo trước để lấy nhuận bút sau đó gom lại để in thơ. Khi thơ được in rồi thì loay hoay đem tặng là chính, chỉ một phần rất nhỏ bán được.


Buổi tọa đàm thơ tại Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX

Chia sẻ tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX tại Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu tiết lộ thời xưa thơ của ông được in đến 25.000 bản, và cho đến hiện nay khi in thơ ông vẫn được các nhà xuất bản ưu ái chưa phải bỏ tiền túi. Nhưng sang năm tới, nhà thơ của “Màu hoa đỏ” dự định in một tập thơ mới và ông đã nghĩ đến chuyện phải bỏ tiền túi khoảng 20 triệu để in. Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu không ngần ngại nói rằng, người làm thơ càng ngày càng khó khăn nhưng thơ mỗi ngày người đọc ít hơn.

Không có lượng thơ xuất bản cao cũng như được ưu ái không phải bỏ tiền túi ra in thơ như nhà thơ thuộc thế hệ “đi trước” Nguyễn Đức Mậu, nhà thơ trẻ Hồ Huy Sơn thành thật chia sẻ:  Không biết phát hành thơ như thế nào để hiệu quả, vì đã in 2 cuốn sách nhưng rất chật vật để phát hành mặc dù đã đăng thông tin cả trên báo và FB. Xin được nói thêm là FB của Hồ Huy Sơn có khá đông người theo dõi, trong đó không ít người làm văn chương. Bên cạnh đó, FB của tác giả còn có tên phụ được ghi trong ngoặc là “doanh nhân mê thơ”, để lý giải việc ngoài yêu thơ, làm thơ và bán thơ thì Hồ Huy Sơn còn bán một số mặt khác. Thế nhưng dường như kể từ khi phát hành 2 cuốn sách, đến nay số sách này Hồ Huy Sơn vẫn chưa bán hết và chưa thể thu hồi được số tiền đã bỏ ra để in thơ và đương nhiên không đắt hàng bằng những gì “doanh nhân mê thơ” buôn bán như mật ông, tinh bột nghệ…

TS Nguyễn Thụy Anh dẫn dắt buổi tọa đàm đã đưa ra một dẫn chứng từ nhận xét của GS. Phạm Vĩnh Cư; đó là người làm thơ nhiều và người đọc thơ rất ít, dường như người làm thơ thích thể hiện mình hơn là đọc người  khác.

Một trong những lý do khiến thơ không phát hành được trên thị trường được một số đại biểu viết văn trẻ cho rằng đó là do mảng văn học nhà trường, trong đó có giáo viên, học sinh chỉ đọc và học những tác giả trong sách giáo khoa là chính còn hầu như không quan tâm đến các tác giả mới, tác giả đương đại.

Việc thơ không bán được sẽ tạo ra sự thiếu bình đẳng của thị trường văn học, không kích thích sáng tạo cho người cầm bút. Và dần dần trở thành một thói quen mới mặc định cho thơ chỉ có biếu tặng… khiến thơ ngày càng mất giá, mất vị thế trong văn học…

Tiết lộ bí quyết bán được thơ

Nhà thơ trẻ Lương Đình Khoa là người làm truyền thông khá chuyên nghiệp đã tiết lộ bí quyết bán được thơ của chính bản thân tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc.

Khi in tập thơ đầu, có lẽ Lương Đình Khoa cũng như nhiều tác giả trẻ khác còn thiếu kinh nghiệm nhưng lại tràn ngập những háo hức nên đã tự bỏ tiền túi ra in. Và khi in rồi thì việc thu hồi lại vốn rất chật vật. Vì thế, Lương Đình Khoa thậm chí đã nghĩ đến chuyện không tiếp tục in thơ nữa. Anh lặng lẽ mang thơ của mình đến với độc giả bằng hình thức khác, đó là chuyển thơ thành âm thanh, hoặc chỉ có chữ với nhạc đệm và hình ảnh minh họa và đưa lên mạng phục vụ miễn phí độc giả.

Với cách làm này, nhà thơ trẻ Lương Đình Khoa cho rằng thơ sẽ dễ dàng đến với công chúng hơn. Và hiệu ứng là đến tập thứ thứ hai cũng như thứ ba của Lương Đình Khoa đã có đơn vị làm sách đồng ý xuất bản và trả nhuận bút cho tác giả.

Lương Đình Khoa cũng dẫn chứng cách làm của nhà thơ Phong Việt trước đó, sau khi sáng tác xong, Nguyễn Phong Việt đưa tác phẩm lên facebook rồi sau đó in sách. Có lẽ độc giả của thơ khác với văn xuôi và các lĩnh vực khác ở chỗ, khi một tác giả mới, họ chưa hề nghe tên, biết mặt thì độc giả sẽ không mạo hiểm để bỏ phí thời gian cũng như tiền bạc để đọc sách. Ngược lại, nếu họ đã từng được nghe, được biết đến tác phẩm, giọng điệu… của tác giả mới nào đó, thì dù thơ đã đọc rồi, họ vẫn sẵn sàng mua.

Có rất nhiều cách để đem thơ đến gần hơn với công chúng, thay vì  việc các nhà thơ cứ âm thầm ngồi ở nhà sáng tác rồi hi vọng và chờ đợi một may mắn khi tác phẩm được ai đó làm thay công việc xuất bản. Mỗi người có một thế mạnh riêng và hãy biết tận dụng thế mạnh đó để cùng đồng hành trong việc phát hành thơ, nói như cây bút trẻ Lương Đình Khoa thì mỗi người cầm bút hãy là một nhà truyền thông. Chẳng hạn trình diễn thơ cũng là một cách để thơ đến gần với công chúng hơn, vì vậy cần có thêm nhiều buổi trình diễn thơ và các tác giả nên tận dụng những hoạt động văn chương này để giới thiệu thơ.

Hà Anh - Tổ Quốc

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm

Nhiều lúc tôi tự hỏi, thế hệ mình, những người cầm bút trẻ đã làm được gì để góp phần tạo ra các giá trị? Nhiều lúc tôi tự thấy xấu hổ vì đã chưa thật sự dấn thân trong sáng tạo, để cùng với các cây bút trẻ khác, cất lên tiếng nói của một thế hệ, những người cầm bút trẻ đang đang hưởng nền hòa bình từ bao quặn thắt đau thương, hy sinh xương máu của bao thế hệ cha ông đi trước để làm nên đất nước Việt Nam như hôm nay.


Không có gì là to tát, chẳng có gì cao siêu. Chúng ta là mỗi con dân của đất nước, có bao giờ chúng ta vì một chút quyền lợi cá nhân, mà tuổi trẻ chúng ta vô cảm với thời cuộc? Hay chúng ta đã xa lánh với việc cùng nhau xốc lại bản thân, để từ trong chính đời sống thường nhật, từng con chữ, chúng ta góp phần tôn bồi văn hóa, nhân lên khát vọng sống, sự sẻ chia, đẩy lùi cái bất công ngoài xã hội?



Vâng. Chúng ta nhận thấy bản thân nhỏ bé, chỉ là một hạt cát. Nhưng chắc chắn đó là những hạt cát biết nói, biết xúc động thật sự, biết hành động và không thể làm ngơ trước bao số phận còn khổ đau, bao điều ngang trái vẫn diễn ra từng ngày. Chúng ta đã làm gì, viết gì, trăn trở ra sao về tương lai của quê hương, cộng đồng chúng ta, rộng hơn là đất nước?

Chúng ta hãy nghĩ rằng, dù là hạt cát, nhưng những hạt cát đó có thể cùng tạo động lực và cảm hứng cho nhau, tạo hiệu ứng sâu rộng, bởi vì chúng ta có khả năng làm chủ con chữ, có nghị lực và mục tiêu xây dựng và bảo vệ đất nước.

Thời cuộc không cho phép chúng ta ỷ lại, vô cảm nữa. Chúng ta có đủ dũng khí để nhập cuộc. Những khuôn mặt sáng ngời, những tác giả, cây bút được học hành tử tế, được uống chung nguồn nước đoàn kết truyền thống quý báu của dân tộc ta.

Vâng. Cuộc sống đang đặt lên vai chúng ta trách nhiệm, đòi hỏi chúng ta phải nghĩ khác và sống khác. Đòi hỏi chúng ta phải có những hy sinh cá nhân cho mục tiêu chung. Bản thân tôi cũng đặt lên vai trách nhiệm cho mình một trách nhiệm với thời cuộc. Không thể trốn tránh mãi trong sự bình yên cá nhân, và tôi nhập cuộc trong sự việc sáng tác và sáng tạo về những điều tôi thấy không thể không biết. Tôi viết về những điều cuộc sống đòi hỏi ở bản thân mình. Những khổ đau vụn vặt cá nhân, chuyện tình tay ba tay tư, hay những u hoài về kỷ niệm cá nhân cần phải gác lại một bên, để nhường chỗ cho tư duy mới, ý nghĩ và trở trăn mới về vấn đề bức thiết của xã hội đang quan tâm. Tôi không cổ vũ những sáng tác xa rời hiện thực cuộc sống đang diễn biến vô cùng mau lẹ, phức tạp và đầy ngổn ngang. Tôi không cổ vũ những sáng tác mang quá nhiều yếu tố thị trường, với nhiều tác phẩm sướt mướt, ủy mị. Dù rằng chính bản thân tôi còn có những chỗ dễ dãi, hời hợt, kém sáng tạo, kém sự thôi thúc xúc động. Tôi biết mình đang ở đâu và vẫn nỗ lực cố gắng.

Về góc độ những người sáng tác trẻ mảng văn xuôi, một loạt tên tuổi đã tham gia góp mặt vào diện mạo văn xuôi trẻ. Nhiều tác giả đã có nhiều tác phẩm truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết xuất bản, như tôi có một loạt tiểu thuyết: “Rơi xuống vực sâu”, “Khi vết thương nằm xuống”, “Hỗn danh”, “Nhà héo”; Văn Thành Lê có “Biết khi nào mưa thôi rơi”, “Con gái tuổi dần”, “Thừa ra một người”; Đinh Phương có “Chờ đến lượt”, “Nhụy khúc”; Minh Moon có “Hạt hòa bình”; Trác Diễm có “Hồn lau trắng”; Nguyễn Quỳnh Trang có “Nhiều cách sống”, “Mất ký ức”, “1981”; Nhật Phi có “Người ngủ thuê”…

Tôi xin tạm phân biệt, đây là những cây bút viết theo lối chính thống. Rất nhiều trong số những cây bút kể trên dám dấn thân. Thậm chí dấn thân một cách cô độc trong khi cuộc sống còn quá vất vả. Nhiều trong số đó vừa phải mưu sinh, vừa cố gắng khẳng định mình. Thêm nữa, tác giả văn xuôi trẻ với tính chất chính thống đang cố gắng xác lập giá trị, hướng đến chuyện viết dài hơi bằng việc đầu tư cho truyện dài, tiểu thuyết.

Tôi tin các tác giả ấy, những gương mặt ấy sáng tác vì thấy cần phải sáng tạo như một nhu cầu tự thân, không a dua để câu khách. Có những người tuyên bố không bao giờ dính dáng đến truyện sến dù cuộc sống khó khăn. Họ hướng tới cái hay, cái mỹ và cả chất nhân văn cũng như tầm tư tưởng. Đó là phẩm chất đáng quý mà chúng ta cần phát huy để nhập cuộc sâu rộng hơn, sáng tạo nhiều và ấn tượng hơn, góp thêm những tiếng nói sâu sắc bằng chính các tác phẩm có tư tưởng gắn với tinh thần thời đại.

Cũng phải thừa nhận một thực tế, hiện nay nhiều cây bút trẻ sáng tác dòng thị trường trở nên rất ăn khách. Thậm chí số lượng phát hành lớn, thu được lợi nhuận mà nhiều nhà văn hàn lâm phải mơ ước. Điều đó nói lên vấn đề gì? Điều này có thể lý giải rằng họ khác chúng ta về nhận thức và mục tiêu sáng tạo. Sách bán chạy chưa phải đã hay. Nhưng chúng ta cùng hướng tới sáng tạo ra những tác phẩm có chất lượng, song song với đó là được bạn đọc đón nhận, được phát hành với số lượng lớn. Chúng ta cần phải biết sốt ruột để không cho phép mình bị bỏ lại phía sau. Chúng ta cùng dấn bước trên con đường nhọc nhằn. Nhiều trong số các cây bút trẻ, ngay như bản thân tôi, có một xuất phát điểm thấp, vừa phải vật lộn mưu sinh, vừa sáng tác. Nhưng chúng ta sáng tạo với tư cách là những người con yêu nước, dám lên tiếng với sự bất công, xảo trá, bất trắc. Chúng ta đứng về phía sự thật,  phía cái đẹp và giản dị. Chúng ta cùng đồng hành để dìu dắt nhau đi lên.

Chắc chắn rằng, trên con đường nhập cuộc của những cây bút trẻ thế hệ chúng tôi, cần lắm sự đùm bọc của các cơ quan xuất bản, sự nâng đỡ của các cơ quan thông tấn, truyền thông và sự ủng hộ của công chúng. Cầu mong có thêm các cuộc thi văn chương nhằm phát hiện, tìm ra được tác phẩm văn xuôi có chất lượng, đủ lay thức lòng người, nhân thêm cái đẹp trong cuộc sống.


Theo Nguyễn Văn Học - (Nguồn: báo Phụ nữ Việt Nam, 29-9-2016)

Sáng tác của các nhà văn trẻ: Dàn hàng ngang và cùng... chạy

Sáng tác của các nhà văn trẻ: Dàn hàng ngang và cùng... chạy


Nhà văn trẻ Anh Khang giao lưu và ký tặng sách cho độc giả

VH- Các tác giả trẻ hiện đang là lực lượng lớn chiếm lĩnh thị trường sách, bởi họ không chỉ viết mà còn biết giao lưu, quảng bá sách cho mình. Và bên cạnh không ít cây bút văn học mạng ăn xổi, chạy theo xu thế đáp ứng nhu cầu thị trường thì một bộ phận nhà văn trẻ vẫn cần mẫn khẳng định mình bằng dòng văn học chính thống. Nhưng sẽ là vô nghĩa và chẳng biết bao giờ mới có nền văn học phát triển, khi người viết trẻ ngày nay cứ mạnh ai nấy làm.

Thời của nhà văn trẻ lên ngôi

Trước xu thế hội nhập như hiện nay, các nhà văn trẻ đã và đang mang đến cho văn học nước nhà những luồng sinh khí mới với âm hưởng lạ và hiện đại. Một loạt tên tuổi đã tham gia góp mặt vào diện mạo văn học trẻ như Nguyễn Danh Lam, Nguyễn Ngọc Thuần, Trần Nhã Thụy, Phan Hồn Nhiên, Di Li, Nguyễn Đình Tú, Đặng Thiều Quang, Khánh Phương, Nguyễn Ngọc Tư, Phong Điệp, Lưu Sơn Minh, Đỗ Bích Thúy, Bình Nguyên Trang, Lê Thiếu Nhơn, Nguyễn Văn Học, Lữ Thị Mai, Văn Thành Lê, Nguyễn Minh Nhật, Lê Minh Nhựt, Đinh Phương, Chu Thị Minh Huệ, Vũ Thị Huyền Trang, Fan Tuấn Anh, Nguyễn Quang Hưng, Yến Linh, Lê Quang Trạng, Anh Khang… Nhiều tác giả đã có nhiều tác phẩm xuất bản, như Nguyễn Văn Học có một loạt tiểu thuyết: Rơi xuống vực sâu, Khi vết thương nằm xuống, Hỗn danh, Hoa giang hồ; Văn Thành Lê có Biết khi nào mưa thôi rơi, Con gái tuổi Dần, Thừa ra một người; Đinh Phương có Chờ đến lượt, Nhụy khúc; Chu Thị Minh Huệ có Dốc chín khoanh; Diễm Trác có Hồn lau trắng; Nguyễn Quỳnh Trang có tiểu thuyết Nhiều cách sống, Mất ký ức, 1981; Hồ Huy Sơn cóCơm nhà, cơm người, Ngày lạ, Anh Khang có Buồn làm sao buông, Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em…

Các nhà văn trẻ hôm nay đều rất tự tin và mạnh dạn, đặc biệt họ có thế mạnh về viết truyện ngắn, tiểu thuyết. Chẳng hạn như đọc Ma mèo, Phòng trọ, Lạc chốn thị thành, Ga ký ức… của nhà văn Phong Điệp mới thấy chị rất nghiêm túc trong nghề nghiệp, luôn nỗ lực kiếm tìm con đường văn chương của mình.

Qua những tên tuổi trên có thể hình dung phần nào diện mạo của nền văn học Việt Nam hiện nay cũng như trong tương lai gần. Các cây bút trẻ ở VN hiện nay coi Internet là sân ga đểkhởi hành cho các tác phẩm của mình. Tuy nhiên không phải tác phẩm nào tung lên mạng cũng trở thành tác phẩm văn học, không ít cây viết trẻ giờ đây sáng tác theo kiểu “mì ăn liền”, chiều theo thị hiếu của một bộ phận bạn đọc trẻ thích dòng sách ngôn tình, nhạt nhẽo, mà những người làm phê bình văn học trẻ cho rằng đólà dòng “văn học thời trang”. Vì thế, muốn có những tác phẩm thực sự hay phải thông qua sự “kiểm nghiệm” của độc giả và con số này ở VN cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay như: Trần Thu Trang với Phải lấy người như anh, Cocktail cho tình yêu, 99 tuần buôn chuyện, Keng với Dị bản, Hà Kin với Chuyện tình New York, Cấn Vân Khánh với Người đàn ông có đôi mắt trong, Giao Chi với Tuyết Đen, Đặng Thiều Quang với Chờ tuyết rơi... Phần lớn nội dung của các tác phẩm này đều mang đề tài hiện đại, đẫm hơi thở cuộc sống.

Nhà văn Nguyễn Văn Học tâm sự, anh sáng tác vì thấy cần phải sáng tạo như một nhu cầu tự thân, không a dua chạy theo dòng văn học mạng, ngôn tình, đam mỹ để câu khách. “Mỗi người có một quan niệm sáng tác khác nhau. Có người lựa chọn chiều lòng độc giả. Có người hướng tới cái hay, cái mỹ và cả chất nhân văn cũng như tầm tư tưởng. Và tôi cố gắng học tập, rèn luyện để viết được những tác phẩm mà mình ưng ý”, nhà văn trẻ Nguyễn Văn Học chia sẻ.

… nhưng đừng “mạnh ai nấy đi”

Khi phong trào sáng tác mạng phát triển thì nhiều người viết trẻ lại muốn đi tìm cái mới, cố gắng vượt qua những cái lỗi thời, mòn cũnhưng không phải ai cũng đã tìm được câu trả lời thoả đáng. Bởi xã hội hiện nay có quá nhiều sự lựa chọn, nhiều đến nỗi vì thiếu vốn sống nên không ít các nhà văn trẻ bị hoang mang, mất phương hướng và từ đó dẫn đến việc không định hình được khuynh hướng sáng tác của mình. Sự bối rối tìm một hướng đi cho mình là vấn đềchung đang ảnh hưởng lớn đến sáng tác của các nhà văn trẻ hiện nay.

Giờ đây, nhiều cây bút trẻ sáng tác văn học thị trường trở nên rất ăn khách. Thậm chí số lượng phát hành lớn, thu được lợi nhuận mà nhiều nhà văn hàn lâm phải mơ ước. Từ đây một vấn đề đặt ra đó là, với "gu" đọc dễ dãi, nhiều cây bút trẻ đang chạy theo xu thế “mốt thời trang” khiến cho những cây bút dòng chính thống thấy nản lòng. Vì thế, đã có không ít nhà văn trẻ lặng lẽ rời khỏi văn đàn đi mở doanh nghiệp, làm trang trại, người đi làm báo... nhường chỗ cho các cây bút trẻ lạ hoắc tung hoành, với những cái bút danh vừa hời hợt vừa buồn cười. Những tác phẩm nhạt nhẽo kiểu tình tay ba, tay tư, hay những tản văn mô tả các cuộc tình sướt mướt trong đêm mưa gió, có hình ảnh những cô tiểu thư mít ướt thích nuôi chó nuôi mèo. Rồi cả sự xuất hiện của dòng tản văn giống với những bài viết tư vấn tình cảm trên mặt báo, phụ họa cho những sinh hoạt của đời sống tình yêu, tình dục. Lại có những tập truyện được thu thập từ những trang blog cá nhân, những chuyện chia sẻ trên facebook và được kết cấu lại. Rất nhiều nhà sách tư nhân với những biên tập viên, kỹ thuật viên thông thạo mạng xã hội, săn tìm bản thảo, đã kết nối với những cây bút thích nổi tiếng và họ hợp với nhau. Nhu cầu trang trí mình bằng một vài cuốn sách có thể xảy ra ở bất cứ ai. Đã có những cô gái lên facebook thể hiện niềm vui sướng đến không thể cưỡng lại, rằng mình chỉ viết đơn giản, bằng chính chuyện vụn vặt của mình trong hai năm yêu và bị tình phụ, chẳng ngờ một ngày nó lại có thể biến thành sách.

Nhà văn Phong Điệp cho rằng, công việc sáng tác văn chương không giống như dàn hàng ngang mà chạy mà là chạy nước rút. Có người sẽ bền bỉ chạy về đích nhưng cũng có không ít người không đủ sức bỏ cuộc giữa chừng. Không những thế, giờ đây việc chăm sóc, phát hiện các cây bút không được tốt như ngày xưa. Trong khi, văn chương là con đường chông gai và nghiệt ngã. Chỉ ai có đủ sự dấn thân, tài năng cũng như niềm đam mê mới đủ sức đi hết con đường.

Hoàng Anh - Văn hóa

Người viết trẻ cần nuôi dưỡng và đi đến tận cùng đam mê

Người viết trẻ cần nuôi dưỡng và đi đến tận cùng đam mê

Trong khuôn khổ Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX đã diễn ra hội thảo văn xuôi “Văn trẻ - Nhập cuộc và sáng tạo”. Tại đây nhiều trăn trở, suy nghĩ về con đường văn chương được các tác giả trẻ chia sẻ.

Những trăn trở văn chương của người viết trẻ

Nhà văn Nguyễn Thị Kim Hòa - người được biết đến với giải nhất truyện ngắn của tạp chí Văn nghệ Quân đội gần đây, khá khiêm tốn khi chia sẻ về con đường văn chương của mình, đó là sự may mắn. Bởi mảnh đất quê nhà Ninh Thuận có rất nhiều điều để viết mà lại ít người cầm bút viết. Theo nhà văn Kim Hòa thì người cầm bút cũng không nên bám ở một vùng đất thân thuộc để viết, nhiều lúc cũng nên thoát ra, tung tẩy như một sự thử nghiệm chính bản thân.

Cây bút trẻ Nhật Phi - tác giả Người ngủ thuê từng được giải nhất Văn học tuổi 20 tiết lộ mình bắt đầu cầm bút viết văn từ khi chưa đến 20 tuổi và lý do cầm bút là sở thích. Tuy nhiên, nếu nói rằng viết một cuốn sách có thể tác động hay làm thay đổi thế giới là điều “quá lạc quan”.



"Đôi khi khó khăn lại chính là điểm thuận lợi của người cầm bút"

Tác giả trẻ Như Hân đến với văn chương bằng văn học mạng và tự cho rằng con đường văn chương của mình không suôn sẻ như những cây bút khác. Nhiều lúc thấy hoang mang như thể “từ trên trời rơi xuống”.

Đến từ Hà Tĩnh, tác giả Trần Quỳnh Nga chia sẻ con đường đến với văn chương của mình là từ cơ hội làm báo, được đi nhiều, tiếp xúc nhiều nên có thêm vốn sống cũng như trải nghiệm. Không những thế, tác giả này còn được tiếp xúc với nhiều nhà văn nên việc lựa chọn văn chương cũng khá tự nhiên và thuận lợi. Việc cây bút trẻ Trần Quỳnh Nga lựa chọn theo đuổi đề tài lịch sử là khi thử sức với tác phẩm thuộc đề tài lịch sử được các nhà văn đi trước như Phong Điệp, Uông Triều khuyến khích, động viên.

Trước những băn khoăn về văn học giải trí hiện nay thậm chí có phần “lấn át”, với bằng chứng là lượng độc giả dòng văn học này luôn đông đảo, sách của những tác giả dòng văn học giải trí in đến hàng vạn bản thì tác giả trẻ Nguyễn Nhật Hùng ở Thái Nguyên cho rằng công chúng và người cầm bút nên cở mở hơn với văn học giải trí.

Là một dịch giả gắn bó với văn học Trung Quốc, từng đoạt giải thưởng dịch thuật của Hội Nhà văn Hà Nội - dịch giả Minh Thương cho rằng sở dĩ văn học giải trí có phần lấn át là bởi chúng ta đang thiếu và lịch sử văn học sẽ nghiêng về phía thiếu hụt. Nhưng thời gian sẽ làm cân bằng văn học giải trí và văn học tinh tuyển.

Đến từ phía Nam Tổ quốc, tác giả Văn Thành Lê đã viết trong tham luận một băn khoăn cá nhân và tự giải đáp băn khoăn ấy như thế này: Viết cho độc giả hay viết cho mình? Đấy là câu hỏi mà không ít người viết tự vấn bản thân. Riêng tôi, tôi viết cho tôi, cho nhận thức của tôi, rồi mới đến cho người đọc. Những trang viết đi ra từ ẩn ức của cá nhân. Tôi giải bài toán ẩn ức của tôi chứ không phải bài toán viết thế này thì sách bán được bao nhiêu, viết thế kia sẽ bao nhiều người đọc. Có lẽ, đấy là cái khó của văn chương và cũng là hấp lực của văn chương.

Tiếng nói của các nhà văn đi trước

Nhà văn Nguyễn Chí Huân - Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đưa ra quan điểm rằng đây là thời hoàng kim của sáng tạo.

Còn nhà văn Nguyễn Xuân Thủy - Ban nhà văn Trẻ đặt ra câu hỏi, tại sao có những tác phẩm khi độc giả đọc xong lại ám ảnh và khiến người ta tò mò xem tác giả là ai mà viết hay thế, phải tìm bằng được xem tác giả đó. Điều này phải chăng nói lên tài năng của người cầm bút đã neo vào tâm trí người đọc?


Một số gương mặt nhà văn trẻ tham gia Hội nghị Viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 9

Cũng tiếng nói từ Ban Nhà văn trẻ, nhà văn Phong Điệp chia sẻ, trong gần 20 năm làm biên tập văn học cho thấy những người viết trẻ ở địa phương khi viết tác phẩm đầu tay thường có tâm lý e ngại, lo lắng tác phẩm mới của mình viết ra có được tiếp nhận không ? Trong vai trò làm biên tập văn học, nhà văn Phong Điệp và có lẽ cũng như rất nhiều người biên tập văn học ở những địa chỉ khác luôn chờ đợi tác phẩm của người viết trẻ, dù có thể tác phẩm chưa được toàn mỹ, nhưng họ nhìn thấy ánh sáng phía trước, thấy hạt mầm đã hé… Do đó, các cây bút trẻ hãy mạnh dạn khẳng định tiếng nói văn chương của mình.

Nhà văn Hoàng Quốc Hải đánh giá cao sự nhập cuộc của nhà văn trẻ cũng như sự nghiêm túc làm việc của các cây bút trẻ. Tuy nhiên theo nhà văn thì nhập cuộc chưa đủ mà cần phải dấn thân.

Nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam chia sẻ ý kiến nhận được sự hưởng ứng của khá nhiều cây bút trẻ. Ông cho rằng dung lượng của một tác phẩm văn chương không phải nằm ở kích cỡ, do đó nhà văn không cần phải viết nhiều. Nhưng một khi đã cầm bút viết thì phải có suy nghĩ như nhà thơ Xuân Quỳnh: Hãy viết tác phẩm nào cũng như viết tác phẩm cuối cùng của đời mình. Và tác phẩm văn học, dù là của tác giả trẻ thì cũng phải có tính “tư tưởng”. Tính tư tưởng trong văn chương rất quan trọng. Tại Hội nghị nhà thơ Hữu Thỉnh cũng tiết lộ chỉ vì một cuốn sách của tác giả Chu Thùy Anh tặng ông mà ông phải bỏ thói quen tập Yoga được duy trì bao nhiêu năm nay, bởi cuốn sách cuốn hút và khiến ông khá ngạc nhiên khi đứng tên một cây bút trẻ.

Đồng quan điểm với Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Giáo sư Hồ Ngọc Đại cũng đánh giá cao tính tư tưởng trong tác phẩm. Đối với Giáo sư Hồ Ngọc Đại thì khi đọc bất cứ tác phẩm nào dù dài đến đâu đọc xong ông cũng tự hỏi tác phẩm này nói lên tư tưởng gì, có thể tóm lại bằng một câu hay một chữ được không?.

Ở thời nào nhà văn cũng luôn có khó khăn và thuận lợi. Nhưng đôi khi khó khăn lại chính là điểm thuận lợi của người cầm bút và ngược lại. Mọi sự so sánh bao giờ cũng khập khiễng. Mỗi người cầm bút là một thế giới riêng biệt, không giống ai, không lẫn vào đâu. Ai cũng bảo văn chương là tài năng và trời cho. Nhưng tài năng đến đâu và trời cho đến đâu không ai biết. Vì thế các cây bút trẻ cứ nuôi dưỡng đam mê và đi đến tận cùng đam mê.

Hiền Nguyễn

Bên lề hội nghị viết văn trẻ

Bên lề hội nghị viết văn trẻ
Khi cả cha và con cùng theo nghiệp chữ, khi bén duyên nhau từ Hội nghị những người viết văn trẻ, khi ấp ủ ước mong được là đại biểu chính thức tham dự Hội nghị, khi bị tài xế từ chối bắt tay vì tự giới thiệu nhà văn... là những câu chuyện vui bên lề Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX.

ảnh Hữu Đố

CHA VÀ CON CÙNG THEO NGHIỆP CHỮ

Nhà văn Nguyễn Hiệp tham dự Hội nghị Viết văn trẻ toàn quốc năm 1998, khi đó anh xuất hiện với tư cách một người làm thơ. Sau Hội nghị, được nhà văn Tô Hoài “định hướng”, Nguyễn Hiệp quyết định chuyển sang văn xuôi và gắn bó với thể loại này cho đến tận hôm nay, dù rằng thỉnh thoảng anh vẫn có những bài thơ đăng trên các báo. Thơ đưa Nguyễn Hiệp đến “tụ điểm” gặp gỡ những người bạn có chung niềm đam mê sáng tác nhưng những truyện ngắn mới thực sự làm nên tên tuổi nhà văn xứ cát Bình Thuận, tác phẩm “Bông cỏ Giêng” đoạt giải trong một cuộc thi truyện ngắn Báo Văn nghệ đã gây ấn tượng mạnh với bạn đọc, đến mức sau này nhiều người cứ gọi anh là “ông cỏ Giêng”. Niềm đam mê của anh được truyền tiếp sang cậu con trai Nguyễn Vũ Hưng, đúng 13 năm sau (năm 2011), Hưng đến dự Hội nghị Viết văn trẻ với tư cách dịch giả. Vài năm sau, Hưng chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Trong Liên hoan thơ Châu Á - Thái Bình Dương lần thứ nhất, Hưng là phiên dịch chính của nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn vì anh thông thạo cả hai ngoại ngữ: tiếng Anh và tiếng Pháp. Nghề chính của Nguyễn Vũ Hưng là giảng dạy tại một trường Đại học của TP Hồ Chí Minh, dịch sách vừa là sở trường vừa là niềm say mê của thầy giáo có vốn kiến thức và phông văn hóa rộng.

Nguyễn Trần Thiên Lộc - đại biểu đến từ Bình Định, đã tham dự Hội nghị lần đầu tiên năm 2011 khi đang ngồi trên ghế nhà trường, năm nay anh “tái xuất” làng văn trẻ với một độ trưởng thành nhất định (đã tốt nghiệp đại học và có thêm sách mới). Thiên Lộc được sinh ra trong “chiếc nôi văn chương” ở vùng đất võ, cha là nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng và mẹ là nhà văn Trần Thị Huyền Trang. Vẻ ngoài ít nói, không quá hào hứng khi kể về những thành tích văn chương của chính mình, Nguyễn Trần Thiên Lộc khiến người mới gặp hơi ngần ngại, nhưng đã thân gần sẽ thấy chất văn chương trong anh luôn dào dạt qua cách nói chuyện hóm hỉnh và sâu sắc. Nội lực mạnh cộng với truyền thống gia đình chắc chắn sẽ là xuất phát điểm thuận lợi để Nguyễn Trần Thiên Lộc đi xa hơn, bước vững vàng hơn trên con đường văn chương của mình.

Không quá ồn ào khi góp mặt vào làng văn nhưng cái tên Meggi Phạm (đại biểu của Thừa Thiên - Huế) đã tạo nên dấu ấn độc đáo ở Hội nghị lần thứ 8 với bản tham luận khá táo bạo, thể hiện được khát vọng và tâm nguyện của người viết trẻ chọn văn chương để dấn thân. Meggi Phạm tên thật là Phạm Phú Uyên Châu, con gái nhà phê bình Phạm Phú Phong. Tuy theo đuổi đam mê khác hẳn nhau nhưng họ vẫn luôn “bình yên” trong một không gian sáng tạo chung bởi nhà phê bình cha không bao giờ can thiệp vào bất kì trang bản thảo nào của nhà văn con, chỉ đến khi những cuốn sách nối tiếp nhau ra đời thì họ mới trao đổi thẳng thắn cùng nhau về những chỗ hay - dở - tốt - xấu... Sau kì Hội nghị lần thứ 8, Meggi Phạm có thêm hai cuốn sách và sắp tới có hai kịch bản phim truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết của chị. Đến Hội nghị lần thứ 9 này, Meggi Phạm được bạn viết trẻ chờ đợi những tiếng nói mới, vẫn táo bạo nhưng giàu trải nghiệm hơn.

Hội nghị lần thứ IX này cũng tên đại biểu trẻ và… rất trẻ như Nguyễn Bình - con trai nhà phê bình Nguyễn Hòa. Năm 10  tuổi, Bình xuất bản một cuốn sách khoa học giả tưởng, trở thành hiện tượng văn học. Ngô Gia Thiên An là một cái tên trẻ được nhắc đến nhiều ở các hội nghị về văn học trẻ được tổ chức trong vài năm gần đây. Thiên An là con gái nhà thơ Trang Thanh, nhà thơ nữ đã đoạt giải Lá Trầu nhiều năm trước.

CÁC CẶP VỢ CHỒNG NÊN DUYÊN TỪ HỘI NGHỊ

Hai nhà thơ trẻ Đoàn Văn Mật và Lữ Thị Mai được phong tặng danh hiệu “cặp đôi ăn ý nhất” trong Hội nghị Viết văn trẻ lần 8. Khoảng cách tuổi tác lại là một “lợi thế” khi những thất thường kiểu thi sĩ của cô gái trẻ mặn mà nhan sắc luôn được hóa giải ngọt ngào bởi sự điềm đạm, từng trải của nhà thơ Đoàn Văn Mật (đã qua độ tuổi 30 từ rất lâu). Trong thời gian diễn ra Hội nghị, họ luôn sánh vai bên nhau, chăm sóc, chia sẻ những mệt mỏi trên quãng đường di chuyển khá dài qua 3 tỉnh: Phú Thọ -  Tuyên Quang - Thái Nguyên rồi vòng về Hà Nội. Ngày bế mạc Hội nghị lần 8, đôi bạn trẻ đã được Hội Nhà văn Việt Nam tặng phong bì chúc mừng trước, sau đó ít lâu Đoàn Văn Mật và Lữ Thị Mai tổ chức đám cưới ấm áp tại quê nhà Nam Định và Thanh Hóa. Hội nghị này, chỉ còn nhà thơ vợ đi dự vì nhà thơ chồng đã vượt quá quy định độ tuổi của đại biểu trẻ, và quan trọng hơn là Đoàn Văn Mật còn phải ở nhà chăm sóc “tác phẩm lớn” của cả hai người nay đã gần 4 tuổi, đang đi lớp mẫu giáo.

Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII được tổ chức tại thành phố Tuyên Quang, Lý Hữu Lương đang ở tuổi còn… rất trẻ, là thành viên của đoàn Quân đội, Lý A Kiều, nữ nhà văn trẻ đại diện cho tỉnh Tuyên Quang lần đầu tham gia hội nghị. Trong bữa cơm do tỉnh Phú Thọ chiêu đãi, hai người lần đầu gặp nhau, và từ đó, trong suốt quá trình diễn ra hội nghị, họ như hình với bóng, và khi bế mạc, họ được bình chọn là cặp đôi đẹp nhất hội nghị. Hiện nay, họ đã kết hôn và có một cậu con trai kháu khỉnh.

BÍ MẬT CHUẨN BỊ CHO HỘI NGHỊ TỪ… 5 NĂM TRƯỚC

Đại biểu Hoàng Anh Tuấn (Lào Cai) chia sẻ: Cách đây 5 năm, Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII diễn ra tại Tuyên Quang, tôi nhìn danh sách trên 120 người viết là đại biểu chính thức của hội nghị, trong đó Lê Vi Thủy (Gia Lai) và Nguyễn Đức Phú Thọ (An Giang) là những bạn văn mà tôi thân thiết đều có tên, tôi buồn, vì mình không phải là đại biểu được mời tham dự. Khi đó, tỉnh Lào Cai có một đại biểu duy nhất là chị Tống Ngọc Hân. Tôi chưa quen chị, mà mới chỉ đọc truyện của chị in trên tạp chí văn nghệ tỉnh. Tôi rất buồn vì không có tên mình. Tôi cũng đã có thơ văn in rải rác trên báo chí, và từng được mời đi đọc thơ ở Sân Thơ trẻ vào đầu năm, nên cũng hi vọng lắm. Một bạn văn khác bảo tôi nhờ Hội Văn học nghệ thuật tỉnh can thiệp cho, biết đâu sẽ được đi. Nhưng tôi không làm như vậy, mặc dù tôi có quen một vài cô chú ở đó. Tôi muốn được đi hội nghị với tư cách là đại biểu đàng hoàng, minh bạch, và xứng đáng.

Tôi chưa được mời vì tôi chưa xứng đáng. Tôi nghĩ rằng chỉ có viết thì mới chứng tỏ được bản thân mình. Và tôi lại cặm cụi viết, với mong muốn rằng tôi sẽ là đại biểu dự hội nghị sau 5 năm nữa. Đó là động lực để tôi cặm cụi viết và gửi đăng. Một động lực bí mật mà tôi giấu kín cho riêng mình, không nói ai biết.

Giữa năm nay, đoàn công tác của tạp chí Văn nghệ Quân đội đi tác nghiệp ở Lào Cai. Nhà văn Phùng Văn Khai - Trưởng Ban Thơ gọi điện cho tôi nếu rảnh thì đi cà phê cùng mấy anh em văn nghệ sĩ quân đội. Tôi nhận lời ngay. Vì tôi là cộng tác viên của tạp chí mà chưa có cơ hội được gặp gỡ những nhà văn, nhà thơ mà tôi chỉ “quen” qua trang viết. Một số anh vừa công tác ở tạp chí, lại vừa tham gia lãnh đạo Ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn đã tiết lộ tôi sẽ được mời tham dự Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX. Điều đó khiến tôi rất vui, vì đã thỏa niềm mong ước của 5 năm về trước. Cuộc trò chuyện với các anh nhà văn, nhà thơ của quân đội tối hôm đó rất thú vị. Tôi hiểu rằng nghề viết thật vất vả, gian nan, nhưng không vì thế mà làm tôi nản lòng. Tôi sẽ còn tiếp tục viết để thỏa niềm đam mê với nghệ thuật của ngôn từ và giấy mực đầy mê hoặc.

Hội nghị này khép lại sẽ mở ra cho tôi một động lực khác để tôi tiếp tục bước đi trên con đường văn chương gập ghềnh chữ nghĩa. Tất nhiên tôi sẽ lại giấu kín động lực vừa mới manh nha, và điều bí mật sẽ được tiết lộ sau 05 năm nữa chăng, rất có thể chứ? Điều đó có thành hiện thực hay không tùy thuộc vào sự nỗ lực, “tay nghề” và “cảm xúc” của tôi trên từng trang viết.

NGƯỜI… IM LẶNG VIẾT

Lần đầu tiên tham dự hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc, Trung Long đại diện cho văn trẻ tỉnh Điện Biên. Phóng viên báo Văn nghệ đã gửi thư mời phỏng vấn, hẹn đúng ngày đúng giờ trả lời để chủ động làm báo. Đến ngày hẹn, phóng viên báo Văn nghệ vẫn chưa thấy Trung Long gửi thư trả lời, đành gọi điện giục. Trong điện thoại Trung Long giọng nhỏ nhẹ: “Em nghĩ là em còn trẻ, chưa có thành tích nào đáng kể so với các đại biểu khác, nên em… không dám trả lời.”

Sinh năm 1983, Trung Long đã tốt nghiệp K10 khoa Viết Văn - Báo chí, đại học Văn hóa Hà Nội. Long viết chậm và ý thức chọn cho mình một lối viết riêng, khai thác chiều sâu của tiềm thức con người. Lặng lẽ viết, và cũng lặng lẽ trong… giao tiếp. Hầu hết các đại biểu khu vực phía Bắc, hoặc sinh hoạt ở các hội VHNT dân tộc thiểu số đều từng nghe nói đến Trung Long và những truyện ngắn về miền đất Chua Sa hư ảo, nhưng… không quen, vì Long chẳng nói chuyện với ai, ngại giao tiếp.

TỪ CHỐI BẮT TAY VÌ LÀ… NHÀ VĂN

Đến dự hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 9, nhóm đại biểu khu vực miền Trung: Hoàng Công Danh, Lê Vũ Trường Giang bắt taxi từ ga Hàng Cỏ lên Bảo tàng Văn học Việt Nam. Trên taxi, các nhà văn trẻ sôi nổi tranh luận về văn chương và đời sống văn học. Xe đến nơi, bác tài ngỏ ý muốn nhận số tiền phí cao hơn số tiền mà các đại biểu phải trả. Không chấp nhận sự phi lý đó, nhưng sau một hồi thỏa thuận, thì các đại biểu đồng ý trả bác tài một số tiền khiến bác có thể vừa lòng ra về. Trước khi chia tay, đại biểu Hoàng Công Danh chìa tay ngỏ ý bắt tay bác tài. Bác tài phẩy tay, lắc đầu, chốt một câu sửng sốt: “Không, tôi bắt tay các nhà văn các cậu làm gì.”

KHÔNG NGUÔI TRĂN TRỞ VỚI… TRÀO LƯU

Năm năm trước, tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII, Lê Hưng Tiến (Ninh Thuận) gặp các bạn đang theo học khoa Viết văn - Báo chí, anh mừng như bắt được vàng, lập tức hỏi ngay: “Các bạn học chính quy như thế, thì chắc chắn biết về nhiều trường phái, trào lưu đúng không?”.

Năm năm sau, 2016, tại Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX, các bạn năm xưa gặp lại Lê Hưng Tiến, anh vẫn phàn nàn về chủ đề trào lưu và trường phái. Đây là nỗi băn khoăn lớn nhất của anh.

Trong cuộc gặp với nhiều đại biểu từ nhiều vùng miền, Lê Hưng Tiến lại chia sẻ nỗi băn khoăn của mình về vấn đề trào lưu và trường phái. Anh bảo trong những năm qua, tôi đã đi rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người viết, và ngay như sáng mùa thu Hà Nội trước thềm Hội nghị này, tôi cũng hỏi rất nhiều đại biểu trẻ, rằng bạn quan tâm đến trào lưu nào, thì nhận được những câu trả lời rằng: Tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến đam mê sáng tác. Tại sao lại thế. Sáng tác thì ai chả đam mê cơ chứ.

Lê Hưng Tiến một hồi phàn nàn. Các đại biểu cùng thảo luận ai cũng gật gù khen đúng. Nói một hồi, anh quay ra hỏi: “Tôi nói như vậy, mọi người có hiểu không?” Mọi người cười lỏn lẻn: “Không.”

PHONG LAN – THANH THÚY

(Vanvn.net)

Hấp dẫn cuộc tranh luận tại tọa đàm “Văn trẻ - Nhập cuộc và sáng tạo”

Hấp dẫn cuộc tranh luận tại tọa đàm “Văn trẻ - Nhập cuộc và sáng tạo”

Buổi tọa đàm được tổ chức ngày 29-9 tại Bảo tàng Văn học Việt Nam (275 Âu Cơ - Hà Nội), thu hút nhiều ý kiến trao đổi thẳng thắn của các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, phần nào cho thấy ý thức về trách nhiệm của người cầm bút, khát vọng khẳng định cái tôi cá nhân, tạo phong cách riêng thông qua quá trình đi - học - đọc - viết đầy gian khổ của những người viết văn trẻ.


Các nhà văn như: Nguyễn Trí Huân, Nguyễn Xuân Thủy, Phong Điệp, Nguyễn Văn Học, Lê Vũ Trường Giang, Chu Thùy Anh, Đỗ Nhật Phi, Trần Quỳnh Nga, Nguyễn Thị Kim Hòa… đã nêu lên nhiều ý kiến đáng để tranh luận, trao đổi nhằm làm rõ các vấn đề “nóng”, ví như tính tư tưởng, giá trị nhân văn làm nên sức sống lâu bền của tác phẩm; sự quan trọng của trải nghiệm, dấn thân vào đời sống thực tế; phải đổi mới, sáng tạo, cách tân như thế nào là đúng, đủ và phù hợp nhằm thể hiện vai trò và sự đóng góp của lực lượng nhà văn, nhà thơ trẻ cho quá trình phát triển văn học - xã hội nước nhà… Ngay bản thân sự chia sẻ sôi nổi các bài học kinh nghiệm, trải nghiệm thực tế của các nhà văn trẻ thực sự cho thấy phần nào sự nhập cuộc và ý thức trách nhiệm của mỗi người viết. Như nhận định của Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam thì “văn xuôi trẻ đang đi đúng đường, hướng đến mục tiêu cao nhất là làm nên những tác phẩm giá trị, và phải viết làm sao để “tác phẩm nào cũng như tác phẩm cuối của đời mình” - theo cách nói của cố nhà thơ Xuân Quỳnh”.

Các vấn đề về tính thị trường của văn học; nhu cầu tìm kiếm đề tài từ kho tàng vốn văn hóa tri thức dân tộc để làm nên những tác phẩm giàu chất giải trí, hấp dẫn, sống động, thu hút và đáp ứng nhu cầu người đọc, giành lại thị trường văn học dịch mang tính chất giải trí đang tràn ngập hiện nay… cũng được nêu ra để thảo luận. Nhìn chung, các tác giả đều nhận định: Bên cạnh việc chủ động lựa chọn những đề tài hay, điều quan trọng nhất để có được những bạn đọc trung thành vẫn là chất lượng, sức hấp dẫn của tác phẩm văn học.

Tọa đàm phần nào cho thấy diện mạo những người viết văn trẻ hôm nay, để các thế hệ lớn tuổi yên tâm hơn về nguồn bổ sung, kế cận cho văn học nước nhà, góp phần chuẩn bị, bồi dưỡng, xây dựng một “đội quân hùng hậu”, đủ sức gánh vác trách nhiệm đồng hành cùng đất nước trong tiến trình xây dựng một nước công nghiệp hiện đại và hội nhập sâu rộng quốc tế./.

Mai Hoa - Hà Nội mới

Tài năng, cuộc sống và sự lựa chọn

Tài năng, cuộc sống và sự lựa chọn
(Diễn văn của nhà thơ Hữu Thỉnh,Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, khai mạc Hội nghị Đại biểu những người Viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX)

Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

Thay mặt Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, tôi trân trọng chào mừng và cảm ơn các vị khách quý, đại diện cho các cơ quan lãnh đạo Đảng, Nhà nước, trân trọng chào mừng và cám ơn các nhà văn lớp trước đã đến dự Hội nghị, đem đến sự khích lệ và động viên to lớn đối với các tài năng trẻ của đất nước.

Tôi nồng nhiệt chào mừng các tác giả trẻ, đại biểu cho đội ngũ đông đảo những người viết văn trẻ gồm nhiều dân tộc anh em từ các vùng miền trong cả nước đã về dự cuộc gặp mặt văn học đầu đời đáng ghi nhớ của chúng ta.

Ở bất kỳ thời đại nào, cuộc sống cũng tìm cách sinh ra những nhà văn của mình. Đó là trí khôn của lịch sử, Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX là hình ảnh thu nhỏ của một đội ngũ đông đảo những người viết văn trẻ đầy say mê và tự tin tham gia vào đời sống văn học trong những năm gần đây. Cuộc sống chào đón họ và có thể nói dành cho họ những điều kiện sáng tạo tốt nhất mà không thế hệ nào trước đó có được. Một không gian tinh thần rộng thoáng, một hiện thực vạm vỡ, mới mẻ đến ngỡ ngàng, một công chúng đông đảo mà dân trí được nâng cao từng ngày, tất cả tạo nên "một cánh đồng bất tận" cho các tài năng trẻ nảy nở và phát triển. Sau 30 năm đổi mới, đồng hành với các cây bút trẻ là một lớp bạn đọc trẻ đầy thông minh, sở hữu một vốn sống, sở thích, thị hiếu khác hẳn trước. Họ mong mỏi tìm thấy những đại diện tinh thần của họ, trông đợi và uỷ thác cho các nhà văn cùng thế hệ với họ nói lên thật đích đáng và say lòng người tất cả những gì đang làm nên diện mạo và cốt cách của xã hội ta hôm nay. Bất luận lý do gì, chúng ta không có quyền để bạn đọc phải thất vọng.

Thưa Hội nghị,

Theo cách nhìn văn hoá học, cuộc sống mà chúng ta đã đang trải nghiệm mang một ý nghĩa đặc biệt đó là sự chưa từng có. Võ công oanh liệt đời nào cũng có và rất đáng tôn vinh. Nhưng xây dựng một đất nước công nghiệp, hiện đại nhịp bước cùng nhân loại thì đây là lần đầu tiên trong lịch sử. Nó sẽ làm thay đổi đến tận gốc rễ số phận của cả cộng đồng đến mỗi cá nhân, tạo nên một bước ngoặt lịch sử về trình độ phát triển và bậc thang giá trị. Cấu trúc xã hội, quan hệ con người, nguyên tắc ứng xử, cho đến nhịp sống, ham muốn, sở thích sẽ hoàn toàn thay đổi. Trong xã hội hiện đại, lý trí sẽ can thiệp rất sâu vào mọi lĩnh vực. Thêm vào đó khoa học, công nghệ trở thành lực lượng sản xuất quan trọng bậc nhất. Xu hướng lý tính hoá đã đẻ ra những đứa con vô cảm là có thật. Dưới tác động của ba đặc điểm của xã hội hiện đại là thị trường, dân chủ và vai trò của cá nhân, mọi khuôn thước sẽ bị tháo tung ra, mở đầu cho một cuộc trở dạ về văn hoá vô cùng nhọc nhằn và phức tạp. Và trong lúc chuyển hoá từ cái cũ sang cái mới, bên cạnh những mảng màu tươi sáng và cảm động chúng ta thấy có những con dơi bay chập choạng săn lùng những lợi ích cá nhân, gây nhiễu loạn cho cả một tiến trình của dân tộc; cùng với nó là những nghịch cảnh và thảm cảnh từng giờ kêu gọi lương tâm con người và lương tâm nhà văn. Đạo đức trở thành một mối lo của toàn xã hội. Cuộc sống yên lành bị vẩn đục và đe doạ bởi mọi cái ác. Nhưng cho dù thực trạng có gai góc và phức tạp đến đâu, cũng không làm thay đổi xu hướng chính của cuộc sống là hướng thiện. Xã hội càng hiện đại thì lương tâm càng phải lên ngôi và văn học không bao giờ mất giá trị của nó. Do đó, chúng ta có thể nói rằng; tiến hành công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước thực chất là tạo nên một nền văn hoá mới, trong đó có sự phát triển cộng sinh giữa các giá trị truyền thống và phi truyền thống. Và đây mới thực là vấn đề mới mẻ nhất đồng thời cũng khó khăn, gian khổ, phức tạp nhất, nhọc nhằn nhất như người đi trên cát. Xây dựng các công trình công nghiệp nguồn vốn, công nghệ, thậm chí sách vở và chuyên gia, chúng ta có thể vay và thuê nước ngoài. Còn xây dựng văn hoá dân tộc thì chúng ta không thể vay mượn, dập khuôn ở bất cứ đâu hết. Do đó, tinh thần chỉ đạo hội nghị những người viết văn trẻ hôm nay không phải đơn giản là chuẩn bị nguồn bổ sung, kế cận cho văn học, mà thực chất là góp phần chuẩn bị bồi dưỡng, xây dựng một đội quân văn hoá đủ sức chuẩn bị cho nhân dân ta bước vào ngôi nhà của xã hội công nghiệp.

Đây là một bài học mang tính toàn cầu. Chúng ta đã từng thấy có những dân tộc có thể bách chiến bách thắng trên lưng ngựa, nhưng lại thấy bại trong xây dựng  cuộc sống văn hoá và xã hội có văn hoá ngay trên của quê hương của họ. Ngược lại có những quốc gia thua trận về quân sự nhưng lại có thể trở thành một cường quốc kinh tế và văn hoá. Sức sống dân tộc, ý chí tự cường đã giúp họ làm nên sự thần kỳ đó.

Thưa hội nghị,

Văn chương là câu chuyện của tài năng. Qua những sáng tác đầu tay của các anh chị em trẻ, chúng tôi thấy loé lên nhiều tín hiệu đáng mừng. Các bạn viết về cuộc sống ngày hôm nay thật tự nhiên, rộng thoáng và thông thuộc. Sẽ là một diễm phúc nếu thế hệ sau giỏi giang hơn các bậc cha anh của mình. Đó là vấn đề đạo lý, hơn nữa, một đòi hỏi lành mạnh của cuộc sống. Tài năng thực sự thời nào và ở đâu cũng luôn luôn hiếm và quý. Đó là câu chuyện muôn một. Tài năng là thiên bẩm, không thể ban phát, không thể vay mượn. Tài năng là sở hữu cá nhân, nhưng lại mang tính xã hội. Bởi ngay từ khi cầm bút, không một ai là không nghĩ đến việc muốn gửi một thông điệp nào đó đến người đọc. Tính chất xã hội của tài năng bắt đầu từ đó. Và nếu như tài năng thuộc về xã hội, thì  chính là xã hội giao cho mỗi nhà văn tự quản lý, tự nuôi dưỡng để phát triển tài năng của mình. Trong công việc lâu dài và khó khăn này, thiết tưởng lời khuyên sau đây của Alexandre Mercereau xứng đáng để chúng ta cùng tham khảo. Ông nói: "Làm cho hạt giống nảy mầm trong tâm hồn, ra bông, kết nụ, đơm quả; làm nảy nở bản năng thành cảm giác, cảm giác thành tư tưởng, tư tưởng thành đường lối xử thế; phát triển sự rung cảm, tăng gấp bội con người trong khía cạnh chân thiện mỹ, đấy là một thiên chức của những người cầm bút."

Tôi được biết, là những người viết văn trẻ, điều khiến các bạn quan tâm nhất là đi tìm cái mới. Đây là một câu chuyện nghiêm túc và đầy trách nhiệm. Cũng cần nói thêm rằng, đi tìm cái mới không chỉ là mối quan tâm của riêng lớp trẻ, mà là nỗi khổ tâm của tất cả các nhà văn. Mối quan tâm ấy đeo đẳng suốt một đời. Vậy cái mới trong văn học là gì? Có cái mới của ngôn ngữ, nhịp điệu, của cách nhìn, cái mới của cấu trúc, của biểu cảm, của hình thức. Nhưng cái mới thực sự, và đáng đi tìm nhất là cái mới của tư tưởng nghệ thuật, triết lý nghệ thuật. Một tác phẩm cao hay thấp, chuyên nghiệp hay không chuyên nghiệp trước nhất là quan trọng nhất là ở tính tư tưởng. Có nhà văn phương Tây gọi văn học là triết học trong trạng thái loãng. Nội hàm của khái niệm "triết học trong trạng thái loãng" theo tôi hiểu là sự khái quát hiện thực bằng hình tượng nghệ thuật theo một tư tưởng thẩm mỹ nào đó. Chúng ta đã từng biết có biết bao tác phẩm gây dư luận ồn áo trong một lúc, nhưng nó nhanh chóng rơi vào quên lãng vì sự thấp kém về tư tưởng. Giải phóng mọi nghèo nàn lạc hậu, xây dựng xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh là mơ ước ngàn đời của nhân dân ta, đồng thời đó cũng là khát vọng cháy bỏng của những người cầm bút. Đó là tiền đề để có một cuộc sống “Người với người sống để yêu nhau”. Muốn nâng cao tính tư tưởng của tác phẩm, nhà văn phải có lý tưởng và khát vọng. Không có lý tưởng, không có khát vọng lớn thì mọi sự khéo tay tỉa tót đều trở chẳng đi tới đâu.

Cái mới trong văn học còn là cái chưa từng có. Cuộc sống xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay cung cấp cho nhà văn biết bao chất liệu mới, vô giá mà không một sự tưởng tượng nào tạo ra được. Do đó, đi tìm cái mới trước hết là đi vào đời sống, hoá thân vào đời sống, đem tài năng mà chuyển hoá chất liệu của đời sống thành những hình tượng sống động, khoẻ mạnh với sức truyền cảm mãnh liệt. Thiếu lý tưởng, thiếu khát vọng, thiếu vốn sống, chạy theo mốt, thời thượng và chiều nịnh thị hiếu thấp kém cùng lắm chỉ có thể đẻ ra những đứa con tinh thần xanh xao thiếu máu, không để lại dấu ấn gì và cũng không cần thiết cho ai. Các nhà văn lớp trước, trải qua hai cuộc chiến tranh vĩ đại của dân tộc, để lại cho chúng ta bài học sâu sắc, có thể coi như một bí quyết thành công, đó là sự nhập cuộc và dấn thân hết mình vào sự nghiệp vĩ đại của nhân dân, đúng như nhà thơ Xuân Diệu đã nói "tôi cùng xương thịt với nhân dân của tôi". Do vậy đi vào đời sống là phương hướng và hành động sống còn của mỗi chúng ta. Ngay cả lý tưởng, khát vọng cũng cần được kiểm nghiệm, thử thách trong đời sống. Chuẩn bị về vốn sống, vốn văn hoá và với ngọn lửa khát vọng không bao giờ nguội lạnh, đó là bí quyết giúp cho một nhà văn có thể đi được lâu bền trên hành trình vô cùng nhọc nhằn của công việc sáng tạo.

Trong xu thế mở cửa, rộng thoáng đã sẽ có rất nhiều trào lưu nghệ thuật của thế giới được giới thiệu tại nước ta, dưới nhiều hình thức. Chúng ta hoan nghênh những cố gắng tạo ra các cửa sổ để nhìn ra thế giới. Chúng ta trân trọng đón lấy các cơ hội mà sự nghiệp Đổi mới đem lại. Tuy vậy, chúng ta tiếp thu thế giới phải có tâm thế chủ động và phải đứng vững trên mảnh đất của văn hoá dân tộc để tìm cho được các tinh hoa của nhân loại và quyết tránh đi vào vết xe đổ trong bãi thải văn hoá của thế giới. Quan tâm đổi mới hình thức là cần thiết để khắc phục sự nhàm chán và cũ kỹ. Nhưng, bẻ một cặp thơ lục bát ra làm mấy dòng, viết một mạch không chấm câu, hoặc miêu tả tỉ mỉ những cảnh sau màn the dễ hơn nhiều là tiếp biến các tinh hoa đích thực của thế giới để vươn tới đỉnh cao. Các trường phái không cứu được tài năng. Trong văn học, cái còn lại cuối cùng là tư tưởng, tình cảm và nghệ thuật được nung chảy để trở thành các hình tượng nghệ thuật có sức ám ảnh khôn nguôi. Nhà thơ Tố Hữu đã từng nói:Thơ hay làm cho người ta quên thơ đi chỉ còn cảm thấy có tình người. Trong văn học cuối cùng là một chữ Hay.

Chúng ta hoan nghênh các cây bút phê bình trẻ, trong đó có nhiều cây bút nữ có mặt trong Hội nghị này. Thiên bẩm trao cho họ cái nhiệm vụ vô cùng khó khăn là thẩm định và hướng dẫn các giá trị. Ở đây có sự kết tinh giữa năng khiếu và học vấn. Đọc để nắm cho được xu hướng, dòng chảy, diện mạo của những người cùng thế hệ. Đọc, học hỏi để làm chủ nền văn học dân tộc. Đọc để đủ sức đưa ra các nhận định, những phẩm bình xác đáng trong sự tương sánh với thế giới. Tất cả, quả là một núi công việc với biết bao công phu bền bỉ đáng khâm phục. Nhận rõ vai trò quan trọng của lý luận phê bình những năm qua, Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam đã liên tiếp tổ chức nhiều lớp tập huấn dành riêng cho các cây bút lý luận, phê bình trẻ. Các lớp này sẽ được tổ chức đều đặn và một học viên có thể tham gia nhiều lớp trong nhiều năm. Từ diễn đàn này, tôi bày tỏ sự vui mừng và trân trọng chào đón các cây bút lý luận, phê bình trẻ, nguồn bổ sung vào khoảng trống của lý luận, phê bình hiện nay.

Thưa Hội nghị,

Hội Nhà văn Việt Nam chọn mùa Thu với bầu trời của Cách mạng tháng Tám và hương hoa sữa thơ mộng để mời đại biểu viết văn trẻ của các miền về họp mặt tại thủ đô Hà Nội. Trong văn học không ai làm thay được cho ai, không ai thay thế được ai. Nhưng tập hợp, đoàn kết và cùng trao đổi nghề nghiệp luôn luôn là một việc rất cần thiết. Các bạn đã có những thành công bước đầu rất đáng khích lệ. Từ hôm qua trở về trước, các bạn sống và làm việc ở giai đoạn tự phát hiện ra chính bản thân mình. Từ hôm nay trở về sau, các bạn bước sang chặng đường mới, chặng đường bổ sunglàm đầy và vắt kiệt mình để có những tác phẩm xứng đáng với đất nước, với nhân dân và xứng đáng với thời đại của mình. Với ý nghĩa đó, tôi xin thay mặt Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khai mạc Hội nghị đại biểu những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ IX. Chúc hội nghị thành công.

Hà Nội, 27/9/2015

(Vanvn.net)

Trang 3 trong tổng số 58 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay811
mod_vvisit_counterHôm qua4263
mod_vvisit_counterTất cả4532317

20 161
,
Hôm nay:29 - 3 - 2017
Hiện có 339 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: