Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Sáng tác

Tìm lại nó

Tìm lại nó

Đôi lúc, chỉ là đôi lúc thôi, khi nhìn thấy con cái của lũ bạn vui đùa với nhau, vợ chồng bạn chăm sóc, lo lắng cho nhau, nó cũng cảm thấy tủi thân.
Thời gian này có nhiều chuyện xảy đến dồn dập, nó ít nói, ít cười, nó xa cách với bạn bè, sức khỏe càng ngày càng giảm sút! Ai cũng nhận ra điều đó.
Thỉnh thoảng, người ta lại thấy trong mắt nó vương vấn những sợi buồn... Nhìn bạn bè và lại nghĩ đến tương lai. Đôi lúc, nó lại cảm thấy tương lai thật mịt mờ quá.
Nó muốn buông xuôi tất cả, sống lầm lũi, sống và thành người khác thì đúng hơn.
Nó vẫn vậy, lầm lũi đến bệnh viện một mình, tuần ba lần. Lầm lũi đi - về, và càng ít nói hơn nữa.
Nó quyết định biến mình thành con người khác, nó âm thầm chuẩn bị cho kế hoạch này. Giống như kiểu đi đến một miền đất mới để lập nghiệp vậy, nhưng… nó bơ vơ, lạc lõng!
Miền đất của nó nhộn nhịp, vui vẻ, còn miền đất mới này buồn quá. Nó cố gắng bám vào.
Nhưng mọi chuyện chẳng như nó nghĩ, miền đất mới không hợp với nó. Nó bị thất bại thảm hại!
Nó đã gặp anh ngày đầu tiên ấy, anh có nụ cười thật hiền, gương mặt rất đàn ông. Giọng nói trầm ấm, dáng người cao cao.
Tuy mới gặp lần đầu nhưng nó có cảm giác thân quen lắm. Tất cả những hình ảnh đó đã khắc đậm trong tâm trí nó từ hôm đấy đến tận bây giờ.
Và kể từ ngày đầu tiên gặp gỡ đó, nó đã trở về chính nó. Nó vui vẻ hát, cười. Đúng là nó, là con người thực sự của nó!
Những nỗi buồn, nỗi oan ức, nó trút hết vào anh, anh đã nguyện làm "thùng rác" của nó rồi. Cám ơn "thùng rác" của nó!
Vẫn biết cuộc sống còn nhiều bon chen, xô bồ lắm, vậy mà anh vẫn cười. Nó biết, những vấn đề của mình chẳng là gì so với anh cả. Anh ngồi yên lắng nghe, rồi lặng lẽ cười!
Anh cười - nụ cười đầy khoan dung với những ai đã làm tổn thương đến trái tim nhạy cảm của nó.
Nó biết phải đương đầu với rất nhiều thử thách trong cuộc sống. Còn rất nhiều nữa, nhưng nó luôn tin tưởng sẽ vượt qua tất cả. Vì nó có anh!
Nó trở về mảnh đất yêu dấu của mình, không buồn nữa. Nó vẫn sống cởi mở và thấy cuộc sống thật đáng yêu!
Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc lắm được nghe anh cười, được đọc những lời góp ý của bạn bè dù chưa gặp mặt bao giờ!
Nó cười, nụ cười vẫn vui như xưa, mặc dù có chút già dặn hơn.
Nụ cười giúp nó nhiều lắm, nó lại tìm thấy sự bình yên trong nụ cười của mình!
Nó luôn âm thầm và cầu chúc cho tất cả mọi người đều có nụ cười, để vượt qua mọi đau đớn về cả thể xác lẫn tâm hồn! Cuộc sống tuyệt vời lắm, nó vẫn chưa khám phá hết!

 

Nguyễn Hồng Công và "Nụ cười ở lại"

Nguyễn Hồng Công và

12 năm chống chọi với bệnh tật tại xóm chạy thận Bạch Mai, Nguyễn Hồng Công được coi là tấm gương tiêu biểu về tinh thần lạc quan, yêu đời và niềm tin v...

Lỗ Hút - truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang

Lỗ Hút - truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang

Cái rét nàng bân ngấm sâu vào mắt, tôi cứ tưởng rằng trong đôi mắt của mình là một hố sâu hút gió. Tôi lại nhớ về cái vực thẳm có sức hút của cõi â...

Chùm thơ của Lữ Thị Mai

Chùm thơ của Lữ Thị Mai

Nằm mộng

Giấc ngủ theo về những lá khô
gió cứ thổi và cây sa ngã
có người nằm nghiêng không dám trở mình
sợ chết chìm bởi muôn vàn lời hứa
một con thuyền ...

Chùm thơ của Lam Hạnh

Chùm thơ của Lam Hạnh

 

Tên thật: Ngô Thị Kiều Hạnh
Sinh năm: 1983 tại Cam Ranh
Hội viên hội VHNT Khánh Hòa
Đã xuất bản: Hớn hở ngực cỏ, Tảng đá buồn

 

 


Giá như


giá như anh đừng về...

Trang 8 trong tổng số 11 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay407
mod_vvisit_counterHôm qua3198
mod_vvisit_counterTất cả4695905

20 105
,
Hôm nay:23 - 5 - 2017
Hiện có 318 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: