Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Sáng tác >>> Tôi đang trôi

Tôi đang trôi

In

TVVHĐ - Tôi ngồi thẩn thờ nơi bậc thềm nhìn dòng người đi lại. Cuộc điện thoại của vợ tôi với người bạn thân làm tôi sửng sốt: chồng của em dạo này sao ấy, em có cảm giác như anh ấy đang tan ra, đang dần dần biến mất trước em. Cảm giác của tôi khi nghe những lời đó thật kỳ lạ. Một nửa đó là sự lo lắng bất an, nửa còn lại là sự thú nhận. Bây giờ nhìn dòng người đi lại hối hả trên phố tự dưng tôi cảm thấy lạc lỏng và xa lạ vô cùng. Cái cảm giác biến mất hiện sinh như những bột bong bóng xà phòng đầy màu sắc vỡ tan sau giây phút hiện hình ngắn ngủi.

Trước đây tôi là người thợ tiện, công việc của tôi là tiện những khối gỗ theo những mẫu cho sẵn, thường là tiện thành những hạt hồ lô nhỏ hay những hạt tròn để xâu lại làm vòng niệm Phật. Khi nhìn những hạt tròn xinh xinh - sản phẩm của mình tôi thường tự hỏi: mình làm những chuỗi hạt này đưa người ta đến với Phật là đúng hay sai? Cuộc đời đau khổ vẫn diễn ra từng phút trong đời: động đất, núi lửa, lừa gạt, giết chóc…niệm Phật và lần tràng hạt có làm xoa dịu những nỗi đau đó không hay chỉ tự huyễn hoặc mình?

Những hạt hồ lô, những vòng Phật không đáp lời. Chúng lặng câm, chúng chờ đợi đôi bàn tay lần chuỗi hạt. Chúng làm ra để giải thoát cho con người. Chúng cam chịu. Dần dà tôi thấy khối gỗ nào cũng cam chịu, nó không rên xiết, không buồn bã khi người ta đẽo đục mình, biến mình thành hình thể khác, và tôi cũng thấy: tôi cam chịu.

Tôi chấp nhận là Sơn, là Hiệp, hai anh bạn làm chung trong xưởng mộc khi ý nghĩa cuộc đời của chúng tôi là làm ra những xâu chuỗi hạt. Tôi đâu có khác họ khi ở trong xưởng này? Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình biến mất. Tôi biến vào Sơn, vào Hiệp, vào những con người cam chịu trên đời.

Tối đó tôi về nhà, vợ tôi đợi tôi ở cổng:

- Em có nhận ra anh không? Tôi hỏi.

- Ơ! Có. Anh bị làm sao vậy?

Cô ấy nói nhưng mắt vẫn nhìn ra bên ngoài. Đôi mắt chờ đợi đã từng dành cho tôi nhưng tại sao nó vẫn tiếp diễn khi tôi đã về đến nhà? Câu hỏi đó cứ ám ảnh tôi mãi, phải chăng tôi không còn là tôi nữa…

Một thời gian sau tôi bắt đầu nhận ra Sơn và Hiệp không còn cười với tôi, họ nhìn tôi như lúc họ nhìn họ trong gương. Một khuôn mặt cười khi họ cười, khóc khi họ khóc. Tôi không còn thấy tôi ở xưởng nữa. Một sự thật đáng buồn.

Tôi quyết định nghỉ làm ở xưởng để ở nhà viết văn.  Tôi muốn nói lên cảm nghĩ của mình, vẻ chân dung mình lên trang sách. Hôm tác phẩm đầu tay ra đời, vợ tôi đọc xong rồi im lặng nhìn tôi, cái im lặng khiến người ta rợn người. Cuối cùng cô ấy cũng thốt được nên lời:

- Có phải là anh không?

Ôi, em không thấy anh trên trang sách sao em. Anh đang kể câu chuyện về một thằng người bị mất tên, mất nhân dạng, mất dần sự liên lạc với đời. Một thằng người chơi vơi, lạc lỏng. Em đã không còn vui khi anh trở về nhà, đôi mắt em chờ đợi ANH ở xa. Những bữa cơm của chúng mình không còn ấm áp như xưa khi anh không thể hiểu được những lời em nói: tiền cơm, tiền điện, tiền nhà, tiền giữ trẻ… anh có cảm giác như khuôn mặt anh là những cái đó. Vậy sao khi đọc những dòng này em lại không nhận ra thằng người đó hả em?

Tôi buồn bã bước ra nơi bậc thềm nhìn dòng người đi lại, từng dòng người ngược xuôi hối hả. Không ai liếc mắt nhìn về phía tôi. Họ cứ đi mãi về phía trước. Tự dưng tôi cảm thấy tò mò không biết phía trước của họ là gì: là công việc, là tiền, là gia đình, danh vọng,là cái chết hay là sự biến mất, phía trước họ có họ không? Không một ai trả lời câu hỏi ngớ ngẩn của tôi và dòng người cứ lặng lẽ đi về phía trước của mình.

Tôi quyết đinh gửi bản thảo tới một tòa soạn xem thử người ta có nhận ra tôi không. Một cuộc thảo luận về thằng người tôi ra đời. Không một ý kiến nào cho rằng có tôi trên đời, đã là tôi thì không thể biến mất …

Những dòng phê bình đó khiến sách của tôi bán chạy, người ta bắt đầu đi tìm tôi với cái tên: nhà văn. Hầu hết các cuộc phỏng vấn dành cho tôi đều có chung câu hỏi là: ý tưởng nào mà nhà văn…

Không. Tôi đang vẽ tôi mà. Lúc đó bất chợt tôi nhận ra mình tồn tại là bởi thằng người đó. Cảm giác như thằng người đó sinh ra tôi chứ không phải ba mẹ. Trước đây có người nói với tôi: có con rồi mới có cha, có cháu giữ nhà rồi mới có ông. Tôi ngơ ngác không hiểu, bây giờ mới biết điều đó là thật.

Bây giờ mỗi lần nhìn thấy tôi trên phố người ta liền chỉ tay nhau:

- Nhà văn viết thằng người.

Người ta không nhận ra thằng người là tôi, với họ tôi và thằng người khác nhau. Tôi tồn tại là do thằng người, và tôi lại là cái bóng của chính tôi, giống như trăng trong đáy nước. Trong mơ hồ tôi thầm nghĩ khi mặt nước lay động thì trăng không còn nữa, và khi thằng người bị lãng quên thì tôi cũng không còn là tôi. Cái cảm giác biến mât lại đến với tôi lần thứ hai trong đời.

Tôi nhớ lúc nói chuyện với ông già đã nói điều ngược đời con sinh ra cha ấy tôi còn một câu hỏi:

- Con người rồi sẽ đi đâu?

Ông lấy một hạt cát bỏ vào chai nước đã đầy rồi lắc. Ông hỏi:

- Con thấy hạt cát ở đâu không?

- Dạ không. Tôi trả lời.

Lúc sau nước lắng lại, hạt cát chìm xuống đáy ông lại hỏi:

- Con thấy hạt cát ở đâu không?

- Dạ có.

-  Con thấy đó, ông già chậm rãi, hạt cát rốt cuộc vẫn ở trong chai nước này nhưng lúc thấy lúc không. Con người cũng vậy thôi.

Giờ ngồi trên bậc thềm nhìn dòng người đi lại tự nhiên hình ảnh đó lại hiện về trong ký ức của tôi. Không biết những người đang di chuyển đó có nhận ra họ không sau những vất vả áo cơm đời thường? nhưng rồi tôi lại nghĩ tới sự cam chịu của các khối gỗ…

Hôm sau một tờ báo trong thành phố đăng tin: sự biến mất của nhà văn viết thằng người. Tôi hỏi vợ tôi:

- Em có nhận ra anh không?

Vợ tôi không trả lời và tôi thấy mình đang trôi…

Tôi ngồi thẩn thờ nơi bậc thềm nhìn dòng người đi lại. Cuộc điện thoại của vợ tôi với người bạn thân làm tôi sửng sốt: chồng của em dạo này sao ấy, em có cảm giác như anh ấy đang tan ra, đang dần dần biến mất trước em. Cảm giác của tôi khi nghe những lời đó thật kỳ lạ. Một nửa đó là sự lo lắng bất an, nửa còn lại là sự thú nhận. Bây giờ nhìn dòng người đi lại hối hả trên phố tự dưng tôi cảm thấy lạc lỏng và xa lạ vô cùng. Cái cảm giác biến mất hiện sinh như những bột bong bóng xà phòng đầy màu sắc vỡ tan sau giây phút hiện hình ngắn ngủi.

Trước đây tôi là người thợ tiện, công việc của tôi là tiện những khối gỗ theo những mẫu cho sẵn, thường là tiện thành những hạt hồ lô nhỏ hay những hạt tròn để xâu lại làm vòng niệm Phật. Khi nhìn những hạt tròn xinh xinh - sản phẩm của mình tôi thường tự hỏi: mình làm những chuỗi hạt này đưa người ta đến với Phật là đúng hay sai? Cuộc đời đau khổ vẫn diễn ra từng phút trong đời: động đất, núi lửa, lừa gạt, giết chóc…niệm Phật và lần tràng hạt có làm xoa dịu những nỗi đau đó không hay chỉ tự huyễn hoặc mình?

Những hạt hồ lô, những vòng Phật không đáp lời. Chúng lặng câm, chúng chờ đợi đôi bàn tay lần chuỗi hạt. Chúng làm ra để giải thoát cho con người. Chúng cam chịu. Dần dà tôi thấy khối gỗ nào cũng cam chịu, nó không rên xiết, không buồn bã khi người ta đẽo đục mình, biến mình thành hình thể khác, và tôi cũng thấy: tôi cam chịu.

Tôi chấp nhận là Sơn, là Hiệp, hai anh bạn làm chung trong xưởng mộc khi ý nghĩa cuộc đời của chúng tôi là làm ra những xâu chuỗi hạt. Tôi đâu có khác họ khi ở trong xưởng này? Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình biến mất. Tôi biến vào Sơn, vào Hiệp, vào những con người cam chịu trên đời.

Tối đó tôi về nhà, vợ tôi đợi tôi ở cổng:

- Em có nhận ra anh không? Tôi hỏi.

- Ơ! Có. Anh bị làm sao vậy?

Cô ấy nói nhưng mắt vẫn nhìn ra bên ngoài. Đôi mắt chờ đợi đã từng dành cho tôi nhưng tại sao nó vẫn tiếp diễn khi tôi đã về đến nhà? Câu hỏi đó cứ ám ảnh tôi mãi, phải chăng tôi không còn là tôi nữa…

Một thời gian sau tôi bắt đầu nhận ra Sơn và Hiệp không còn cười với tôi, họ nhìn tôi như lúc họ nhìn họ trong gương. Một khuôn mặt cười khi họ cười, khóc khi họ khóc. Tôi không còn thấy tôi ở xưởng nữa. Một sự thật đáng buồn.

Tôi quyết định nghỉ làm ở xưởng để ở nhà viết văn.  Tôi muốn nói lên cảm nghĩ của mình, vẻ chân dung mình lên trang sách. Hôm tác phẩm đầu tay ra đời, vợ tôi đọc xong rồi im lặng nhìn tôi, cái im lặng khiến người ta rợn người. Cuối cùng cô ấy cũng thốt được nên lời:

- Có phải là anh không?

Ôi, em không thấy anh trên trang sách sao em. Anh đang kể câu chuyện về một thằng người bị mất tên, mất nhân dạng, mất dần sự liên lạc với đời. Một thằng người chơi vơi, lạc lỏng. Em đã không còn vui khi anh trở về nhà, đôi mắt em chờ đợi ANH ở xa. Những bữa cơm của chúng mình không còn ấm áp như xưa khi anh không thể hiểu được những lời em nói: tiền cơm, tiền điện, tiền nhà, tiền giữ trẻ… anh có cảm giác như khuôn mặt anh là những cái đó. Vậy sao khi đọc những dòng này em lại không nhận ra thằng người đó hả em?

Tôi buồn bã bước ra nơi bậc thềm nhìn dòng người đi lại, từng dòng người ngược xuôi hối hả. Không ai liếc mắt nhìn về phía tôi. Họ cứ đi mãi về phía trước. Tự dưng tôi cảm thấy tò mò không biết phía trước của họ là gì: là công việc, là tiền, là gia đình, danh vọng,là cái chết hay là sự biến mất, phía trước họ có họ không? Không một ai trả lời câu hỏi ngớ ngẩn của tôi và dòng người cứ lặng lẽ đi về phía trước của mình.

Tôi quyết đinh gửi bản thảo tới một tòa soạn xem thử người ta có nhận ra tôi không. Một cuộc thảo luận về thằng người tôi ra đời. Không một ý kiến nào cho rằng có tôi trên đời, đã là tôi thì không thể biến mất …

Những dòng phê bình đó khiến sách của tôi bán chạy, người ta bắt đầu đi tìm tôi với cái tên: nhà văn. Hầu hết các cuộc phỏng vấn dành cho tôi đều có chung câu hỏi là: ý tưởng nào mà nhà văn…

Không. Tôi đang vẽ tôi mà. Lúc đó bất chợt tôi nhận ra mình tồn tại là bởi thằng người đó. Cảm giác như thằng người đó sinh ra tôi chứ không phải ba mẹ. Trước đây có người nói với tôi: có con rồi mới có cha, có cháu giữ nhà rồi mới có ông. Tôi ngơ ngác không hiểu, bây giờ mới biết điều đó là thật.

Bây giờ mỗi lần nhìn thấy tôi trên phố người ta liền chỉ tay nhau:

- Nhà văn viết thằng người.

Người ta không nhận ra thằng người là tôi, với họ tôi và thằng người khác nhau. Tôi tồn tại là do thằng người, và tôi lại là cái bóng của chính tôi, giống như trăng trong đáy nước. Trong mơ hồ tôi thầm nghĩ khi mặt nước lay động thì trăng không còn nữa, và khi thằng người bị lãng quên thì tôi cũng không còn là tôi. Cái cảm giác biến mât lại đến với tôi lần thứ hai trong đời.

Tôi nhớ lúc nói chuyện với ông già đã nói điều ngược đời con sinh ra cha ấy tôi còn một câu hỏi:

- Con người rồi sẽ đi đâu?

Ông lấy một hạt cát bỏ vào chai nước đã đầy rồi lắc. Ông hỏi:

- Con thấy hạt cát ở đâu không?

- Dạ không. Tôi trả lời.

Lúc sau nước lắng lại, hạt cát chìm xuống đáy ông lại hỏi:

- Con thấy hạt cát ở đâu không?

- Dạ có.

- Con thấy đó, ông già chậm rãi, hạt cát rốt cuộc vẫn ở trong chai nước này nhưng lúc thấy lúc không. Con người cũng vậy thôi.

Giờ ngồi trên bậc thềm nhìn dòng người đi lại tự nhiên hình ảnh đó lại hiện về trong ký ức của tôi. Không biết những người đang di chuyển đó có nhận ra họ không sau những vất vả áo cơm đời thường? nhưng rồi tôi lại nghĩ tới sự cam chịu của các khối gỗ…

Hôm sau một tờ báo trong thành phố đăng tin: sự biến mất của nhà văn viết thằng người. Tôi hỏi vợ tôi:

- Em có nhận ra anh không?

Vợ tôi không trả lời và tôi thấy mình đang trôi…

Truyện ngắn của Hà Ngọc Vân

Ý kiến bạn đọc (1)


Ẩn/hiện ý kiến

Thu nhỏ của sổ | Phóng to cửa sổ
security image
Nhập mã bảo vệ vào ô dưới đây:

busy
 

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay104
mod_vvisit_counterHôm qua3198
mod_vvisit_counterTất cả4695602

20 43
,
Hôm nay:23 - 5 - 2017
Hiện có 274 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: