Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Tác giả trẻ

Tác giả trẻ

Đặng Thiều Quang: Chàng ngự lâm nặng gánh văn chương

Đặng Thiều Quang: Chàng ngự lâm nặng gánh văn chương

Nổi tiếng và nhiều fan tuổi teen khi mới 19 tuổi, với truyện dài kỳ "Tôi và d’Artagnan" in trên Hoa học trò (1997), ngỡ tưởng con đường văn chương với Đặng Thiều Quang cứ thế thênh thang bước… Vậy mà luẩn quẩn chuyện cơm áo gạo tiền, phải đến 10 năm sau (2007), gã mới thực sự tự do để viết.

Đặng Thiều Quang với các tác phẩm đã xuất bản: "Hoen gỉ" (1996); "Tôi và d’Artagnan" (2007); "Chờ tuyết rơi" (2007); "Đảo cát trắng" (2008); "Bóng giai nhân" (2009); "Phải lòng" (2009).

Chàng ngự lâm trong văn chương

Đến với văn chương ban đầu không gì ngoài chữ "ngông". Thời ấy, Hoa học trò là tờ báo gối đầu giường của không biết bao nhiêu nam thanh nữ tú, nhiều truyện trong đó đậm chất mơ màng, trong trẻo và không ít kiểu "hồng hồng tím tím", "nhặt lá đá ống bơ". Vốn sẵn chất văn trong người bởi bố mẹ là giáo viên dạy văn, gã thầm nghĩ, nếu mình viết, ắt hẳn sẽ hay hơn, hài hước hơn. Cũng theo trào lưu... phải có một bút danh thời ấy, do mê "Ba chàng lính ngự lâm" của Dumas, hắn chọn tên d’Artagnan. Và quả thế, mười mấy năm trước, độc giả teen ồ à với những gì d’ Artagnan viết ra hơn cần biết Đặng Thiều Quang là ai.


Những năm ấy, khi đang còn là sinh viên kiến trúc, có nhiều thời gian và còn lắm mơ mộng, gã viết rất hăng. Trong 5 năm, Đặng Thiều Quang hoàn thành tiểu thuyết "Hoen gỉ", truyện dài "Tôi và d’Artagnan" cùng khoảng 40 truyện ngắn. Cũng nhờ khỏe viết, gã tìm ra được niềm yêu thích của mình ở tiểu thuyết và cảm thấy mình phù hợp với thể loại này.

Với mong muốn sẽ gắn bó với việc viết văn và bán sách do... gã viết để sống, gã vác một bao tải to chứa bản thảo tiểu thuyết "Hoen gỉ" cùng các truyện ngắn khác lên đường vào Nam. Mang "Hoen gỉ" đi dự thi Văn học tuổi 20 mà chẳng được giải gì, bản thảo gửi NXB Trẻ đến giờ vẫn... bặt vô âm tín, gã nhận ra những hoang tưởng ăm ắp của tuổi trẻ. Vỡ mộng, gã quay trở về Hà Nội.

… và giữa đời thường

Năm 1997, tốt nghiệp ra trường, bắt đầu phải đối mặt với chuyện tự lực cánh sinh lo "cơm áo gạo tiền" trong khi nghề kiến trúc không sử dụng được vì kinh tế đình trệ, thấy đồng nghiệp xoay ngang xoay ngửa tìm kiếm việc làm, năm 1998, gã chặc lưỡi mở quán cà phê, kinh doanh thêm game online, đồng thời, quay lưng với văn chương.

5 năm đóng vai anh chủ quán, "một ngày như mọi ngày" buồn tẻ lặp lại, trong gã nỗi chán chường dần dần chất chứa. Đến năm 2002, công việc kinh doanh khó khăn đã tạo điều kiện cho gã có thời gian chui dưới gầm cầu thang của quán, kê mấy tấm phản làm bàn và hì hục viết nốt cuốn tiểu thuyết dở dang trước đó 5 năm: "Chờ tuyết rơi". Khi viết nốt đoạn kết cuốn tiểu thuyết, gã cảm thấy mình thực sự được tự do, và bắt đầu chất vấn bản thân tại sao phải sống trong nhàm chán như những ngày qua? Tự hỏi và tự trả lời xong, gã nhượng lại quán, quay trở lại nghề kiến trúc sư bằng cách cùng bạn bè mở văn phòng thiết kế.

Từ năm 2002 đến 2006, với 4 năm, gã kịp kiếm được một ít tiền, kịp lấy một cô vợ là nhân viên văn phòng và sinh ra hai cô con gái. Giải trí thường ngày của gã là vào mạng, lang thang blog và viết entry cùng những đoản văn ngắn. Khi việc viết được lặp lại, gã thêm một lần nhận ra bản thân không thích hợp với nghề kiến trúc, mong muốn của gã thực sự là viết và được tập trung tâm sức vào viết. Đến năm 2007, gã rời văn phòng kiến trúc, trở thành tay... tự do theo đúng nghĩa. Vào thời điểm này tôi gặp gã, khi đang loay hoay tìm cách kiếm thêm chút tiền bằng nghề báo. Có lẽ nghề báo không thích hợp với Đặng Thiều Quang nên ngoài mấy bài viết về du lịch, ẩm thực, phượt, câu cá (sở thích tủ), gã chẳng viết thêm được gì.

Văn chương phù phiếm, câu cá cũng phù phiếm nốt

Nói đến chuyện câu cá, Đặng Thiều Quang phấn chấn hồ hởi hẳn lên. Năm 2006, gã gia nhập CLB câu cá và chắc rằng mình đã tìm được "bầy đàn". Câu cá luôn tạo cho gã cảm giác thách thức của việc cần vượt qua chính mình. Vốn là tay sát cá quả, giỏi loại câu đặc biệt vốn bị thất truyền, trong làng câu, gã được mệnh danh là "Quang cá quả". Gã có vẻ rất hãnh diện với biệt hiệu này, đến nỗi, khi hỏi về anh bạn đồng nghiệp kiến trúc và đồng lứa Hoa học trò Nguyễn Vĩnh Tiến đang nổi danh như cồn với bài hát "Bà tôi", gã trả lời báo chí, tôi cũng nổi danh với "Quang cá quả" đấy thôi!

Với sở thích câu cá, gã mất một tuần, có khi vài tháng lang thang trong núi sâu rừng thẳm để săn cho bằng được những loài cá quý hiếm. Nếu đi theo đoàn, cá câu được sẽ cùng nhau nướng, vùi tro, nấu canh chua, làm các món ăn dân tộc... ngay tại ven bờ suối. Bên trại lửa, cùng món cá ngon, gã có dịp gặp gỡ giao lưu với các tay câu hoặc người dân bản địa, học hỏi văn hóa vùng miền, đây chính là tư liệu quý cho việc viết. Nếu đi một mình, gã sẽ tranh thủ gặm nhấm đến tận cùng nỗi cô đơn giữa núi rừng sâu quạnh quẽ, đây cũng là cảm xúc tốt cho việc viết. Nhưng đi câu mãi rồi gã cũng thấy đây là một thứ phù phiếm. Gã bảo gã chưa làm tròn trách nhiệm, hiện sống bằng nguồn chu cấp của vợ, vợ đang là trụ cột kinh tế gia đình chứ không phải gã, hai đứa con gái thì thi thoảng mới được bố cho đi chơi, lỗi suy cho cùng là tại tính ham chơi của gã.


* * *


Tôi còn nhớ, trước hôm tọa đàm tác phẩm Đặng Thiều Quang tại hội trường Hội Nhà văn VN hồi năm 2009, bỗng dưng gã xuất hiện ồn ào trên... mạng, nháo nhác cả lên từ việc mời người đến tham dự đến đặt viết bài tham luận. Sơ sơ, đến 50 nhà văn, nhà phê bình được gã... gõ cửa bằng E-mail, điện thoại (chưa kể bạn bè, đồng nghiệp và fan); 10 người bị gã "trói" vào các tham luận bình phẩm truyện. Thế rồi ai cũng gật đầu vì thấy "thằng này chơi được".

Chiều 17/8, tôi ngang qua hội trường Hội Nhà văn xem công việc chuẩn bị tọa đàm đến đâu, thấy gã đang ghé vai vác tấm pano to đùng loạng choạng từng bước đi từ tầng một lên tầng hai. Nhìn hình ảnh ấy, tôi liên tưởng đến Sisyphe trong thần thoại Hy Lạp bị trừng phạt, phải vác đá lên núi, tới đỉnh, hòn đá lăn xuống, lại quay xuống vác lên, cứ thế muôn kiếp... Với Đặng Thiều Quang, gánh văn chương đang đè nặng trên vai gã có phải là do sự trừng phạt của số phận?

Theo TT&VH

Nhà văn Di Li: "Đi xa để biết trở về"

Nhà văn Di Li:

Tôi gọi Diệu Linh, hay nữ nhà văn Di Li là "công dân toàn cầu" bởi chị giỏi ngoại ngữ, bởi chị "không bao giờ từ chối bất cứ một trải nghiệm nào", bởi chị đã đặt chân tới rất nhiều quốc gia, được tiếp cận và khám phá rất nhiều nền văn hóa - cả tương đồng lẫn dị biệt.

Với Di Li, những tác phẩm gây ấn tượng liên tục được “xuất xưởng” chỉ trong vài năm trở lại đây là dấu cộng của những chuyến đi, những hành trình lặng lẽ khám phá... Để "thăm thẳm giấc mơ dấn thân và trở về yêu thương ngôi nhà gần gũi của chính mình" - như nhà văn Lê Thiếu Nhơn từng nhận xét.

7 giờ 47 phút: cột mốc km 0 một hành trình

7 giờ 47 phút: cột mốc km 0 một hành trình

 

Lang thang trong nhà sách, bất ngờ, người đọc có thể bị hình thức của tập thơ 7 giờ 47 phút gây chú ý. Vuông khổ 20×20cm, hình bìa với màu đỏ và các sắc trắng, xám, đen gợi nhắc đến thế giới bạo liệt của Frank Miller. Bìa trước, một cô gái ngồi che dù bên lề đường con hẻm vắng. Bìa sau, không còn cô gái, chiếc dù gãy nằm lại, xa xa cuối hẻm, bóng một người đàn ông đi qua. Cô gái bị bắt cóc? Cô gái giận dữ vì bị lỗi hẹn, quật nát chiếc dù rồi bỏ đi? Và tại sao lại 7 giờ 47 phút? Thêm 13 phút chờ đợi, 8 giờ, người yêu sẽ đến? Và, đã không đến?

Biết thêm về Phạm Duy Nghĩa

Khi truyện ngắn Cô gái xuống ga Vĩnh Yên đến tay tôi từ một người bạn, tôi chưa đọc Phạm Duy Nghĩa lần nào. Nghe nói tác giả còn khá trẻ, làm gì đó tận trên Lào Cai, thỉnh thoảng có in trên Văn nghệ Dân tộc, nhưng thú thật, không phải lúc nào mọi người trong cơ quan cũng có thời giờ đọc hết các ấn phẩm của chính Văn nghệ.

Thơ Thụy Anh

Tác giả tham gia Sân Thơ Trẻ-Ngày hội thơ VN 2010

Thụy Anh: sinh năm 1974, sống và học tập tại Nga hơn 15 năm

Hiện sống tại Hà Nội

Tham gia Góc thơ Truyền thống

THƠ NGUYỄN ANH VŨ:

Tác giả tham gia Sân thơ Trẻ-Ngày Hội Thơ VN 2010

 

NGUYỄN ANH VŨ: Sinh năm 1979

Sống & làm việc tại Hà Nội

Sáng tác & Trình bày bìa sách với bút hiệu VŨ QUÂN

Đồng Giải Nhì Cuộc thi Truyện ngắn Văn nghệ Quân đội 2008-2009 (Không có giải Nhất)

1 trong 8 gương mặt Thơ Trẻ 360­­ độ của Sân thơ Trẻ 2009 ­    

Tham gia Góc thơ Trìnhdiễn                                                                                                

THƠ NGUYỄN HOÀNG VÂN ANH

Tác giả tham gia Sân Thơ Trẻ-Ngày hội thơ VN 2010

Nguyễn Hoàng Vân Anh

Sinh năm 1985,

Quê: Nghệ An

Tốt nghiệp Khoa Biên kịch Trường ĐH Sân khấu & Điện ảnh Hà Nội

Từng làm việc tại Công ty Truyền thông Hà Thế

Tham gia Góc thơ Truyền thống

Thơ Trần Nguyễn Anh

Tác giả tham gia Sân thơ Trẻ-Ngày Hội Thơ VN 2010

Trần Nguyễn Anh: PV báo Sài Gòn giải phóng

Tham giqa Góc thơ Sắp dặt

Trang 1 của 4

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay27
mod_vvisit_counterHôm qua453
mod_vvisit_counterTất cả80715

Your IP 38.107.191.93
,
Hôm nay:11 - 9 - 2010
 51 người đang truy cập

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: