Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Tác giả trẻ

Tác giả trẻ

Ra mắt bộ sách giúp trẻ khám phá thế giới

Ra mắt bộ sách giúp trẻ khám phá thế giới

Ngày 10-3, Nhà xuất bản (NXB) Kim Đồng ra mắt bộ sách giúp trẻ em dễ dàng khám phá các kiến thức khoa học dưới dạng thẻ học tập thông minh.

Bộ sách dưới dạng thẻ học tập thông minh giúp trẻ dễ dàng học tập khám phá thế giới.

Thẻ học tập thông minh gồm 4 bộ được cấu tạo giống như một trò chơi hỏi đáp thú vị. Mỗi bộ thẻ tập trung một đề tài, đó là: Khủng long, Thời tiền sử, Động vật nuôi, Nước. Mỗi hộp bao gồm 50 thẻ học tập có thể cầm gọn trong lòng bàn tay, mặt trước có hình ảnh con vật, hiện tượng, sự vật đi kèm 3 câu hỏi tương ứng với 3 cấp độ dễ, trung bình, khó. Mặt sau của thẻ học tập là câu trả lời tương ứng với từng cấp độ và một hộp thông tin bổ sung để em có thể biết thêm, nhớ kỹ về nhân vật, hiện tượng đó.

Thẻ học tập thông minh được soạn cho các độc giả từ 9 tuổi trở lên. Bộ thẻ này sẽ giúp trẻ em học tập theo hình thưc mới, như một trò chơi thách thức trí thông minh, khả năng hiểu biết, tìm hiểu thế giới của bản thân.

Bộ thẻ học thông minh này có nguồn gốc từ Pháp, và được các dịch giả Việt Nam biên dịch lại. Khi bộ thẻ này được giới thiệu tại Trung tâm Văn hóa Pháp đã thu hút sự quan tâm của nhiều phụ huynh và em nhỏ. 

Bà Đỗ Thị Minh Nguyệt, phụ trách phòng sách của Trung tâm Văn hóa Pháp cho biết, đây là bộ sách không chỉ tốt về nội dung mà còn có sự mới mẻ trong cách thức thể hiện, giúp trẻ em có thể nuôi dưỡng cảm thụ về thẩm mỹ, để các em yêu thích các môn học xã hội, khám phá thế giới. Đó là lý do mà Trung tâm Văn hóa Pháp quyết định cùng NXB Kim Đồng giới thiệu tới độc giả.
Hoàng Lân

Nhà văn trẻ Lê Hữu Nam: 'Trái tim tôi biết nhói đau khi một thân cây ngã xuống'

Nhà văn trẻ Lê Hữu Nam: 'Trái tim tôi biết nhói đau khi một thân cây ngã xuống'

Bị mắc bệnh tim bẩm sinh khiến Lê Hữu Nam không phát triển thể chất và mạnh khỏe như người bình thường, nhưng với ngòi bút trong tay anh lại là một người viết rất khỏe so với lứa tuổi.

NXB Hội Nhà văn và Saigon Books vừa ấn hành tập truyện viết về môi trường Cuộc phiêu lưu kỳ thú của ếch xanh. Thực chất đây là tập truyện “nối dài” với một số chỉnh sửa so với bản in năm 2013 mang tên Hành trình trở về. Tuy nhiên, với Lê Hữu Nam, mỗi cuốn sách viết về môi trường của anh được in là cả một niềm đam mê theo đuổi.

Lê Hữu Nam có cuộc trò chuyện với Thể thao & Văn hóa (TTXVN) trước khi anh ra mắt Cuộc phiêu lưu kỳ thú của ếch xanh vào sáng 26/11 tại Đường sách TP.HCM.

* Đa phần các tác giả trẻ bây giờ thường viết chuyện tình yêu đôi lứa hay chuyện đời sống đô thị, tại sao Lê Hữu Nam lại theo đuổi đề tài môi trường?

- Tôi cũng phải thừa nhận các tác giả đồng trang lứa với mình vẫn bám vào hai mảng đề tài chính, tình yêu và đời sống đô thị, bởi vì đó là những đề tài luôn hấp dẫn người đọc. Tình yêu và đời sống luôn là những thứ dễ chiều lòng người đọc bằng những cái vuốt ve cảm xúc.

Đề tài này đang là trào lưu cho những người viết trẻ thể hiện mình, mà trào lưu thì luôn hấp dẫn số đông, và tôi cũng là người thi thoảng có tham gia số đông ấy, nhưng không quá vội vàng, cũng không quá bị lôi cuốn.


Nhà văn trẻ Lê Hữu Nam

Tôi chọn lựa đề tài cho mình, với nhiều thử nghiệm khác nhau. Tôi viết về tình cha con, viết về quê hương, viết cả về tình yêu đôi lứa, và dĩ nhiên không thể không nhắc đến đề tài môi trường. Nói đến đề tài này là để xác nhận rằng, tôi đang sống ở thời đại nào. Mỗi một nhà văn, họ đều ý thức được thời đại họ đang sống thứ gì đang gây ra sự nhiễu nhương cho nhân loại, cho quê hương mình. Ngòi viết của họ là thứ ghi lại cũng là phương cách kêu gọi sự hợp lực để chống lại sự nhiễu nhương đó.

Tôi ý thức được vấn đề môi trường ngay từ nhỏ, trái tim tôi biết nhói đau khi một thân cây ngã xuống, một con thú bị tước đoạt sự sống.

* Năm 2015, tác phẩm Mật ngữ rừng xanh của Nam nhận giải của Hội Nhà văn TP.HCM dành cho tác giả dưới 30 tuổi. Trước đó, cuốn sách này dính vào vụ lùm xùm khi bị đơn vị làm sách in quá số lượng. Nam có nghĩ giải thưởng như một sự công bằng trả lại cho Mật ngữ rừng xanh sau những thiệt thòi?

- Vụ việc lùm xùm liên quan đến Mật ngữ rừng xanh đã khép lại ngay sau khi nhà phát hành nhận lỗi và bồi thường vào khoảng tháng 9/2015, từ đó tôi cũng không nghĩ đến nó nữa. Rồi cuối năm đó khi tôi biết mình được giải thưởng Nhà văn trẻ TP.HCM, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu tác phẩm của mình xứng đáng thì đó là điều vui mừng, chứ cũng không nghĩ nhiều hơn. Đối với tôi, giá trị người viết không nằm ở giải thưởng hay các vụ ầm ĩ ngoài ý muốn mà làm thế nào phải tiếp tục cho ra tác phẩm xứng đáng hơn với sự kỳ vọng của độc giả.


Bìa cuốn "Cuộc phiêu lưu kỳ thú của ếch xanh"

* Tập truyện Cuộc phiêu lưu kỳ thú của ếch xanh do Saigon Books ấn hành lần này có khác gì Hành trình trở về in năm 2013?

- Đầu tiên phải kể đến sự đổi mới về hình thức, toàn bộ hình ảnh minh họa và bìa sách đều do họa sĩ Vân Quỳnh đảm nhận (người từng thổi hồn cho cuốn Mật ngữ rừng xanh). Tác giả cũng chỉnh sửa một ít về nội dung, ban biên tập lần này làm việc rất chuyên nghiệp nên không có nhiều lỗi như ở bản in năm 2013.

Điều đặc biệt trong bản in lần này có thêm phần phụ lục giải thích các kiến thức khoa học cho độc giả nhí hiểu thêm về thế giới tự nhiên và các phương thức bảo vệ môi trường nhằm mang đến cho các em nhỏ một cuốn sách bổ ích.

* Theo đuổi một đề tài như môi trường vốn đã khó, nếu viết mãi sẽ cạn, Nam có định hướng mình viết gì tiếp theo nếu “cạn nguồn” môi trường?

- Như đã chia sẻ, tôi luôn muốn trải nghiệm qua nhiều đề tài khác nhau. Đề tài môi trường là một trong những đề tài tôi sẽ viết thường xuyên hơn, là đề tài chủ lực trong đời sống sáng tác của tôi. Bên cạnh đó tôi còn viết các đề tài khác, tôi luôn thử nghiệm các đề tài mà mình có thể tiếp cận.

Cũng trong thời gian này, tôi vừa mới xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay có độ dày gần 500 trang mang đề tài tâm lý xã hội. Một cuốn tiểu thuyết có hơi hướm tình yêu đôi lứa, tình cảm gia đình, nhưng nó mang những bi kịch cuộc đời hồ như ai trong chúng ta cũng có thể mắc phải.

Qua tác phẩm đó tôi muốn phác họa nhân cách những con người trẻ, từ bản chất đến hành động của họ. Đối với tôi, văn chương là một tinh cầu bao la để dấn thân, cho đến khi nào bạn không thể bước đi được nữa thì thôi.

Chủ nhân Giải Nhà văn trẻ TP.HCM 2015

Nhà văn trẻ Lê Hữu Nam, sinh năm 1986 tại TP Đà Lạt, Lâm Đồng; hiện sống và làm việc tại Sài Gòn. Tác phẩm đã xuất bản: Hành trình trở về (2013), Con đến như một phép màu (2014), Mật ngữ rừng xanh (2015), Xứ mộng hồn hoa (2016), Những gam màu hồi sinh (2016), Sài Gòn café ngọt đắng (2016, viết cùng tác giả Lưu Quang Minh).

Đặc biệt, vào năm 2015, Lê Hữu Nam đã đoạt Giải thưởng Nhà văn trẻ của Hội Nhà văn TP.HCM cho tác phẩm Mật ngữ rừng xanh. Bên cạnh viết báo và sáng tác, Lê Hữu Nam còn nhiệt tình tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường.

Hoàng Nhân (thực hiện)
Thể thao & Văn hóa

Cây bút trẻ Jun Phạm: Đừng đòi hỏi giới trẻ đọc những gì đao to búa lớn

Cây bút trẻ Jun Phạm: Đừng đòi hỏi giới trẻ đọc những gì đao to búa lớn

Rất đông độc giả, khán giả tham dự buổi ra mắt sách 'Thức dậy, anh vẫn là mơ' của Jun Phạm tại TP.HCM tháng 8 qua - Ảnh: Doãn Triều

Từng được yêu thích khi là thành viên của nhóm nhạc 365, gần đây Jun Phạm còn gây ấn tượng khi vào vai thái giám Thuận Nô trong phim Tấm Cám.

Với Jun Phạm, đây là lợi thế vì anh có lượng độc giả trung thành, và lượng phát hành theo đó đảm bảo con số khủng. Tuy nhiên, đó cũng là áp lực không nhỏ.

Theo Jun Phạm, khi có sẵn lượng fan ca nhạc, mỗi lần ra mắt sách, fan yêu mến thần tượng nên luôn ủng hộ sản phẩm của thần tượng. Song không phải vì thế mà chất lượng sản phẩm không bảo đảm. Do đó cùng với thuận lợi là áp lực, vì đã và đang thành công tại lĩnh vực âm nhạc, khi trót mang thêm một trách nhiệm mà mình làm không tới, sẽ dễ mất lòng tin và ảnh hưởng cả con đường đi của mình.

Nhìn lại quyển sách đầu tiên của Jun - Nếu như không thể nói nếu như, anh thừa nhận mình có nhiều sai sót, nhưng đó là một kinh nghiệm quý báu cho những sản phẩm sau. "Chính vì thế, khi bắt tay vào những quyển sau này (Có ai giữ giùm những lãng quên, Những người lạ quen thuộc, Thức dậy anh vẫn là mơ), mình đã trân trọng và chăm chút hơn trong từng câu chữ. Chính điều đó mà trong những lần ra mắt sách, mình lại bất ngờ biết được mình có lượng độc giả riêng - họ biết đến mình chỉ vì sách mình viết chứ không thông qua việc mình diễn xuất hay đi hát. Chính những giây phút đó, mình quan niệm phải biết trân trọng nghề cầm bút nhiều hơn nữa, vì nó là một nghề, một lĩnh vực tách bạch thật sự, không phải là ăn theo hay kèm theo nghề ca sĩ", Jun cho biết.

* Với Jun Phạm, việc tổ chức các buổi ra mắt sách quan trọng như thế nào đối với hành trình đến tay bạn đọc của một tác phẩm?



Với cuộc sống bận rộn ngày nay. Việc uống một tách trà, ăn một miếng bánh, đọc một tản văn giúp cho tinh thần thư thái đã là đáng quý rồi. Đừng đòi hỏi giới trẻ phải đọc những gì đao to búa lớn trong khi cuộc sống đã quá nhiều thứ cần phải đối đầu



- Jun nghĩ, quảng bá không là câu chuyện của riêng tác giả mà còn là của nhà xuất bản, vì sự sống còn của tác phẩm trong thị trường cạnh tranh gay gắt giữa các tác phẩm trong nước lẫn nước ngoài. Xu hướng quảng bá văn học cho người trẻ là phải theo giới trẻ, bằng phương thức của người trẻ. Trước đây, sau khi nhà văn viết ra tác phẩm, các nhà xuất bản chỉ phát hành bình thường, tuy nhiên, hiện nay khi văn học cạnh tranh với nhiều loại hình giải trí khác như âm nhạc, điện ảnh… thì các nhà phát hành đã phải cân nhắc khi chọn tác phẩm quảng bá cũng như tác giả tiềm năng phù hợp thị hiếu, thị trường. Vì vậy việc quảng bá - cũng như tổ chức giao lưu ra mắt để tiếp cận và cạnh tranh là điều rất cần thiết. Đây cũng là xu hướng của thế giới ở nhiều lĩnh vực, chứ không chỉ riêng văn học.

* Mấy ngày qua Jun Phạm có theo dõi - đọc những bài viết xung quanh Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc vừa diễn ra? Và Jun nghĩ gì khi có tham luận đưa ra nhận định: “Có một số người viết trẻ đang hồ hỡi và lầm tưởng khi xem thứ văn - ăn - nhanh của mình là văn học”, “Một tác phẩm văn học khác một ca khúc, khác một vở kịch, một bộ phim. Vậy mà, tôi có cảm giác, hình như nhiều người trẻ đang lấy lượng độc giả dễ dãi để đo văn chương, và lấy điều đó bảo chứng cho trang văn của mình"?

- Jun có nghe thông tin này. Ban đầu thấy hơi buồn, nhưng sau cũng hiểu sự hoài nghi của mọi người. Sự thay đổi và phát triển khá nhanh của thể loại văn học này cùng với sự bùng nổ số lượng cây bút trẻ, tạo nên trào lưu mới chiếm ưu thế hiện nay, có cái tốt, cái chưa tốt. Thẳng thắn nhìn nhận cái chưa tốt nhưng cũng không thể phủ nhận mặt tốt của xu hướng.

Tác giả cũng không quên hát tặng độc giả của mình trong buổi ra mắt sách Ảnh: Doãn Triều

Đối với Jun, văn học không nhất thiết là những gì đao to búa lớn, mà văn học chỉ đơn giản là “sự đồng cảm”. Độc giả rất thông minh, họ biết họ cần gì và họ biết điều gì làm cho họ vui, đồng cảm, thấu hiểu.

Nghe nhạc, đọc sách, thưởng lãm tranh ảnh hay những yếu tố nghệ thuật là sự cảm nhận, nên mỗi người, mỗi độ tuổi có những quan điểm riêng. Các cây bút trẻ luôn xem các tác phẩm văn học đã thành công là một mục tiêu hướng đến để học hỏi trau dồi và mong muốn có những tác phẩm thành công như vậy, tuy nhiên sách viết ra để độc giả đọc, độc giả thông minh biết chọn cái họ ưng ý phù hợp.

Với cuộc sống bận rộn ngày nay. Việc uống một tách trà, ăn một miếng bánh, đọc một tản văn giúp cho tinh thần thư thái đã là đáng quý rồi. Đừng đòi hỏi giới trẻ phải đọc những gì đao to búa lớn trong khi cuộc sống đã quá nhiều thứ cần phải đối đầu.

Hiện nay trên thị trường vẫn có rất nhiều tác giả trẻ viết những chủ đề rất đời, rất mới mẻ như: cách sống, du lịch, gia đình… Jun nghĩ rồi thời gian sẽ nuôi tâm hồn chúng tôi già dặn hơn. Hãy cho những cây bút trẻ được sống với đúng lứa tuổi của mình.

* Jun vừa đề cập một số thể loại mà các cây bút trẻ đang theo đuổi, vậy theo Jun, xu hướng hay trào lưu viết nào đang nổi bật và được ưu chuộng, vì sao?

- Xã hội phát triển, mạng internet, game, thời trang, ca nhạc lên ngôi, nên nhiều bạn trẻ không còn xem việc đọc sách là việc giải trí như ông bà cha mẹ chúng ta ngày xưa. Vì thế, việc tạo ra một trào lưu, xu hướng độc giả ngày càng tăng như hiện nay phải nói là một sự đóng góp không nhỏ của các tác giả trẻ. Theo Jun, những tản mạn, tạp văn hay đôi khi chỉ là những câu viết ngắn gọn nhưng giàu cảm xúc đang được các bạn trẻ yêu thích. Jun nghĩ, khi đọc được một câu viết hay được chia sẻ trên mạng xã hội, người đọc sẽ muốn biết thêm những câu chuyện, tản văn trong quyển sách đó, và dần dà họ sẽ tìm đến cho mình những trang viết, những tác phẩm với các đề tài đa dạng, mới mẻ hơn. Vì thế dù là trào lưu viết gì đi nữa, dù là ngôn tình, huyền ảo, tản mạn hay chỉ là một câu văn ngắn gọn thì Jun nghĩ vẫn cần được trân trọng và thừa nhận những đóng góp của các tác giả trẻ.

Nguyên Vân - Thanh niên

TỪ NHỮNG BẢN THẢO NHÁP ĐẾN TẬP TRUYỆN NGẮN “CHUYỆN DANG DỞ”

TỪ NHỮNG BẢN THẢO NHÁP ĐẾN TẬP TRUYỆN NGẮN “CHUYỆN DANG DỞ”

Tonvinhvanhoadoc.vn: Những ngày này, không khí chuẩn bị cho Hội nghị Những người viết văn Trẻ lần thứ 9 đang tưng bừng.Nhưng cũng có những cây viết do nhiều lí do không được tham gia một Hội nghị có thể gọi là "Dạ hội văn chương". Các bạn viết trẻ vẫn có mặt ở rất nhiều vùng miền trên cả nước, âm thầm sáng tạo và nỗ lực học hỏi.Tôn vinh văn hóa đọc xin được giới thiệu TÂM SỰ VỀ VIẾT VĂN của PHAN ĐỨC LỘC, một trong số các cây bút như vậy


Phan Đức Lộc



Ngay từ những ngày học cấp hai, tôi đã âm thầm nhen nhóm ước mơ trở thành một nhà văn, trong khi bạn bè tôi đa số đều mong muốn tương lai sẽ là giáo viên, bác sỹ, kỹ sư hay bất cứ ngành nghề nào khác có thể kiếm được thật nhiều tiền. Tôi giấu nhẹm ước mơ nhỏ nhoi ấy vào một ngăn kín đáo nhất của trái tim mình. Bởi chỉ cần “nó” bị “lộ” ra, lũ bạn sẽ cười thối mặt tôi mất.

Cứ thế, hằng đêm, khi làm xong bài tập về nhà, tôi lại mang cuốn vở nháp ra để tập tành sáng tác. Đầu tiên là những bài thơ ngộ nghĩnh có vần. Rồi tiếp đến tôi “lấn sân” sang cả tản văn, truyện ngắn. Viết rồi xóa, xóa rồi viết, tôi loay hoay trong mớ ngôn từ còn nghèo nàn của bản thân rồi có lúc hoang mang đặt ra câu hỏi: “Viết để làm gì?”. Tôi không biết nữa. Ngày ấy, viết, với một chàng trai nội tâm như tôi, đơn giản là vì thích, chỉ thế thôi. Và hễ có tiếng bước chân vào căn buồng nơi tôi đang miệt mài bên trang giấy, tôi liền luống cuống lấy sách che lại như đang phạm tội quả tang. Số bản thảo nguệch ngoạc trong ngăn bàn cứ đầy dần lên cho đến một hôm, bà tôi quét dọn nhà cửa, tưởng đấy là “rác” và định mang đi vứt thì mọi bí mật của một cậu nhóc bị “phanh phui”. Vốn là người thuộc nhiều ca dao, tục ngữ, ví dặm, hò vè, bà tôi đọc qua rồi tấm tắc khen: “Cháu viết hay mà! Sao không thử gửi đến các tòa soạn báo”. Tôi cười trừ: “Hàng xóm mà nghe được câu này của bà, họ sẽ nói “cháu hát bà khen hay” đấy bà ạ”.

Mặc dù thế, gợi ý của bà vẫn quanh quẩn trong đầu tôi suốt nhiều ngày liền. Nhà tôi ngay sát bưu điện, nên với những đồng tiền lẻ bà cho, thay vì việc mua quà vặt ăn như mọi lần, tôi sẽ dành dụm mua tem và phong bì để chuẩn bị cho “âm mưu” viết bài gửi báo. Còn nhớ, vào năm cuối cấp hai, tôi đã gửi không dưới chục bài nhưng thời gian trôi qua, tất cả đều bặt vô âm tín. Cho đến một buổi chiều năm lớp 10, tôi đi học về thì nhận được một tin đầy bất ngờ từ cô nhân viên bưu điện: “Lộc ơi, cháu có bài đăng trên tạp chí Văn học và tuổi trẻ này. Lên ký tên nhận nhuận bút nhé!”. Tim tôi đập thình thịch vì vui sướng. Và năm mươi nghìn là món tiền “lớn” đầu tiên mà chàng trai lúc nào cũng bị chê là “mọt sách” làm được. Tôi đem tờ polime màu hồng ấy đặt vào lòng bàn tay nhăn nheo của bà, đôi mắt bà ánh lên hạnh phúc. Và ngay phiên chợ hôm sau, bà mua một cân lòng lợn và hai cân bún về làm một bữa liên hoan nho nhỏ. Trong bữa ăn, bà cứ nói đùa: “Cả nhà được nhờ Lộc Cộc rồi” làm tôi vừa ngượng, vừa hãnh diện.

Lên cấp ba, nhờ có sự động viên của cô giáo dạy Văn và cô bạn thân nhất quả đất, tôi vẫn viết đều đặn. Phần lớn sáng tác xuất hiện liên tục trên tờ nội san của nhà trường phát hành đều đặn mỗi năm vài số. Và cũng có đôi bài được đăng trên tờ Áo Trắng. Nhưng sau đó, vì tham vọng đoạt giải cao trong các kỳ thi học sinh giỏi, vì áp lực về một cánh cửa đại học phía trước, niềm say mê viết lách đành bỏ ngỏ để nhường thời gian cho việc ôn luyện. Ước mơ trở thành một nhà văn vẫn như một hòn than hồng lặng lẽ bén nhiệt trong tâm khảm tôi. Để rồi, ngày tôi quyết định điền dòng chữ “Khoa Sáng tác, lý luận và phê bình Văn học - Đại học Văn hóa Hà Nội” vào tờ phiều đăng ký dự thi, bà tôi tỏ ra vô cùng lo lắng: “Học ngành đó rồi sau ra trường có xin được việc không?”. Tôi chả biết phải giải thích thế nào cho bà hiểu. Xã tôi chưa có ai học ngành này. Cũng chẳng có ai định hướng cho tôi cả.  Đấy là tự tôi yêu thích, nên tôi đặt bút lựa chọn. Quả thực, đầu óc tôi vô cùng mơ hồ. Tôi có nên mạo hiểm?

Tôi không mạo hiểm với con đường ấy, song rốt cuộc đã chọn một con đường còn mạo hiểm hơn: Học viện Cảnh sát nhân dân. Và khi được khoác lên mình bộ cảnh phục màu xanh lá cây, tôi tự nhủ mình, tay phải sẽ cầm súng và tay trái nhất định sẽ cầm bút. Môi trường học tập kỷ luật ở ngôi trường vũ trang này thoạt nghĩ có thể sẽ làm khô khan tâm hồn của một chàng trai mộng mơ, lãng mạn. Nhưng sau những tháng ngày được rèn luyện một cách bài bản, tôi nhận ra rằng, nơi đây thực sự đã dạy tôi cách làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc và cẩn thận; nơi đã tạo nhiều điều kiện rất tốt về mặt thời gian cũng như cơ sở vật chất để tôi tiếp tục chinh phục ước mơ nhà văn từ thời tấm bé. Vừa học, vừa viết là một trải nghiệm thú vị trong đời sinh viên của tôi. Những bài thơ, tản văn, truyện ngắn tôi viết giờ không chỉ “lên sóng” lẻ tẻ trong phạm vi những tờ nội san cấp trường nữa, mà đã bắt đầu chạm đến một số tờ báo cấp Trung ương như: Quân đội nhân dân, Phụ nữ Việt Nam, Văn nghệ trẻ, Mực tím, Giáo dục và thời đại...

Tuổi hai mươi, khi nhìn các bạn viết trạc tuổi nườm nượp post hình bìa sách lên các trang mạng xã hội, thú thực, tôi khá sốt ruột. Bạn bè tôi, người thì khuyên chờ viết chắc tay một chút rồi ra sách hẵng chưa muộn, người thì bảo cuốn sách là tấm vé thông hành để chính thức bước vào làng Văn nên được in càng sớm sẽ càng tốt. File word lưu trữ trong máy tính ngày càng đầy lên. Tôi vò đầu bứt tai chọn lọc trong hơn một trăm bài viết đã đăng báo cũng được một tập sách mong mỏng. Công đoạn tiếp theo là gửi đến một nhà xuất bản nào đó. Nhưng tôi đã do dự khá lâu vì không tìm được địa chỉ phù hợp, vì sợ rằng một khi bản thảo bị từ chối, tôi sẽ hoài nghi về chính mình lắm. Đúng là được đăng báo đã khó, được xuất bản sách lại càng khó hơn! Một anh bạn thân của tôi từng ví von thế này: “Đăng báo nhiều mà chưa ra được sách cũng giống như người phụ nữ mang thai quá chín tháng mười ngày mà chưa trở dạ sinh con”. Và tôi quyết tâm sẽ “sinh” đứa con tinh thần ấp ủ bao lâu này bằng được.

Thật may mắn khi tôi được kết bạn Facebook và thường xuyên trò chuyện với cô Võ Thị Xuân Hà - một nhà văn tâm huyết với các cây bút trẻ. Thấu hiểu tâm tư, nguyện vọng của tôi, cô bảo: “Bên cô vẫn còn một vài kế hoạch cho năm 2016 này. Cháu gửi bản thảo sang để cô đọc thử nhé!”. Tôi “vâng ạ” rồi tức tốc gửi ngay. Thư gửi đi rồi, tay còn run, đầu còn nóng và tim còn loạn nhịp vì hồi hộp đan xen một chút hy vọng. Và cứ như vậy, tôi lặng thầm chờ đợi hồi âm từ cô... Một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi của nhà văn Võ Thị Xuân Hà. Cô nói ngắn gọn rằng bản thảo của tôi có thể in được. Cảm xúc trong tôi vỡ òa như cái lần đầu tiên nhận được tờ năm mươi nghìn tiền nhuận bút bài viết đăng trên Văn học và tuổi trẻ. Suýt chút nữa, tôi đã nhảy cẫng lên. Ngồi “chém gió” với hội bạn thân, tôi thầm mường tượng về hình hài cuốn sách, rồi chợt mỉm cười như đứa trẻ được nhận quà làm đứa bạn cùng phòng thắc mắc: “Hôm nay thằng Lộc nó bị ma ám hay sao ấy bọn mày ạ!”.

Mọi chuyện đến với tôi khá thuận lợi. Tập sách còn mỏng, nên cô Hà khuyến khích tôi viết thêm. Tôi gửi bổ sung mười truyện ngắn nữa vào tập bản thảo cũ hợp thành một tập truyện ngắn và tản văn. Cô Hà thẩm định sơ bộ rồi giảng giải: “Cháu là tác giả mới, nên xuất hiện bằng truyện ngắn trước sẽ lợi thế hơn. Cố viết thêm cả hai thể loại để có hai cuốn sách riêng nhé! Thời gian từ giờ đến đợt làm sách còn dài, nếu cháu chịu khó viết, cô sẽ đợi. Viết truyện ngắn phải đánh nhanh, thắng nhanh, cứ rề rà mãi đôi khi sẽ bị bỏ dở”. Tôi lao vào viết như thể ngày mai không còn cơ hội được cầm bút. Những ý tưởng cuộn lên trong đầu khiến chiếc bàn phím không ngừng lách tách mỗi ngày. Và sau chừng hơn tháng, cả tập truyện ngắn cũng như tập tản văn đều đã đảm bảo về số lượng chữ, còn chất lượng... thì phải chờ cô Hà nhận xét. Rồi tôi cũng nhận được những cái gật đầu đồng ý của công ty Thiên Đức - nơi cô Hà đang làm phó giám đốc. Hợp đồng phát hành được ký kết nhanh chóng, và không lâu sau đó, cuốn sách đã ra đời.


“Chuyện dang dở” - tập truyện ngắn đầu tay này của tôi một cuốn sách nhỏ xinh, giản dị, khiêm nhường ghi dấu một kỷ niệm êm đềm cho tuổi hai mươi mốt. Về hình thức, cá nhân tôi cho rằng bìa sách nhẹ nhàng, tối giản, chất lượng giấy ổn. Còn về nội dung bên trong, nhà văn Võ Thị Xuân Hà đánh giá: “Cháu đã biết cách viết truyện ngắn. Song cần phải tạo được dấu ấn trong việc sử dụng ngôn ngữ để thể hiện cá tính, phong cách riêng”. Tôi thầm cảm ơn bà đỡ của đứa con so này rồi tự đọc đi đọc lại nó rất nhiều lần và cũng “nhặt” được không ít “sạn”. Kỳ thực, tôi chẳng dám bình luận nhiều. Bởi vì suy cho cùng, độc giả sẽ là “ban giảm khảo” đánh giá khách quan nhất một tác phẩm văn chương. Nó được khen hay hoặc chê dở, tôi đều hoàn toàn tôn trọng quan điểm bạn đọc. Tôi chỉ xin được chia sẻ thêm một chút chuyện nhỏ ngoài lề thế này, cả tên cuốn sách và tên nhiều truyện ngắn bên trong đã được thay đi, đổi lại rất nhiều lần. Và suy cho cùng, cái tên “Chuyện dang dở” hình như vẫn ẩn chứa nhiều dụng ý hơn cả? Bây giờ thì tôi đã có thể thở phào nhẹ nhõm vì ít ra, dù thành công hay thất bại, cuốn sách đã có một số phận riêng.

Quá trình thư từ trao đổi với nhà văn Võ Thị Xuân Hà, tôi đã học được rất nhiều điều, từ việc nhỏ nhất như dùng dấu chấm, dấu gạch ngang thế nào là đúng cho đến những việc ngoài sáng tác như đức tính kiên trì, chăm chỉ, bền bỉ. Như trong một bài phỏng vấn, cô đã từng phát biểu đại ý rằng, văn chương cần một chút năng khiếu, phần lớn còn lại phải là sự nỗ lực, tìm tòi, khám phá. Khi chưa viết được cái gì ra tấm ra món, tôi thầm nghĩ để làm nhà văn không khó, chỉ cần có nhiều tác phẩm đăng báo và in sách là được. Và khi đã có bài in trên mấy chục tờ báo lớn, nhỏ, sở hữu một cuốn sách riêng và sắp cho ra lò một tập sách khác, tôi mới vỡ lẽ ra, làm nhà văn chưa bao giờ là dễ. Song, “không gì là không thể”. Tôi viết ra đôi dòng mộc mạc này, không vì mục đích PR cho cuốn sách mới mà chỉ ước mong được trải lòng mình và tìm thấy những nhịp tim đồng điệu. Giờ đây, mỗi lần mở màn hình laptop ra và định viết một cái gì đó, tôi không ngừng tự đặt ra câu hỏi: “Viết thế nào để không bị hòa lẫn?”.

Con đường nào gập ghềnh và nhiều chông gai nhất? Đối với tôi, đó là con đường sáng tác. Có lẽ kiếp trước lỡ đắc tội với chữ nghĩa, nên kiếp này còn mắc nợ văn chương. Để chạm đến danh xưng “nhà văn” cao quý, tôi cần phải cố gắng rất nhiều. Trong tôi, ngọn lửa đam mê từ thuở ấu thơ vẫn còn nồng nhiệt. Và cốt yếu, ngọn lửa đó có sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào hay không?

Tác giả Nhật Linh 'Xin đừng gọi tất cả những người viết sách là nhà văn'

Tác giả Nhật Linh 'Xin đừng gọi tất cả những người viết sách là nhà văn'

Là một tác giả trẻ có khối lượng tác phẩm đồ sộ, Nhật Linh (Linh Ko I) luôn xác định được hướng viết và điều chỉnh được cảm xúc của mình. Cô cho rằng mình may mắn được đi nhiều, hiểu nhiều nhưng không viết quá nhiều so với những gì mà cô muốn.

* Chào Nhật Linh, kể từ sau lần tái bản của tản văn “Nín đi con” là 2 năm sau, bạn mới viết tác phẩm mới là tản văn "Đến Nhật Bản học về cuộc đời"?

- Tôi không phải là người viết quá nhiều, ít nhất là so với những gì tôi muốn viết. Hơn nữa quan niệm của tôi, muốn viết sâu thì phải sống kĩ, nhất là với một người tuổi đời lẫn tuổi nghề còn non như tôi thì tôi cần thời gian để sống thật chậm đã rồi sẽ viết thật đậm.

* Là một tác giả 9X, tuy chưa xuất bản đa đạng đầu sách, bên cạnh đó có rất nhiều bạn trẻ khác theo đuổi con đường viết lách, tuy nhiên tôi để ý là chỉ có mỗi bạn nhiều năm thường xuất hiện trên báo chí, truyền thông, và cũng có không ít độc giả quan tâm. Với sự ưu ái đó bạn có nghĩ rằng mình là người đặc biệt?

- Tôi không nghĩ rằng mình là người đặc biệt, cũng không thể nói rằng vạn sự đều do may mắn. Cuộc sống thì lúc nào cũng đầy rẫy khó khăn, người trẻ nào cũng phải học cách đi qua đủ thứ thử thách trên con đường không dễ dàng để theo đuổi đam mê và chinh phục ước mơ. Tôi cũng vậy, không khác gì họ. Nhưng rõ ràng, mỗi người đều là duy nhất. Sự duy nhất làm nên sự khác biệt, và sẽ trở nên đặc biệt.

Tôi có những cơ hội xuất hiện trên các phương tiện truyền thông có lẽ vì 4 năm qua, mỗi một lần chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của mình, như kéo dài một sợi len, kéo mãi kéo mãi mà hình như vẫn chưa hết cuộn (cười).

Thật sự cảm ơn những độc giả, những người yêu quý tôi, vì họ luôn kiên nhẫn đồng hành và trìu mến nhìn tôi “kéo một sợi len”.

* Tiếp tục về vấn đề chia sẻ, bạn có thể tiết lộ một ít về các dự định sắp tới với vai trò là một tác giả?

- Cứ 2 năm tôi sẽ viết một quyển sách mới, tuy nhiên thời gian tới, tôi có thể sẽ viết dày hơn. Tôi đã không viết liên tục, liền mạch là còn bởi quá bận cho công việc ở các lĩnh vực khác, bên cạnh đó phải song song với việc học, học ở trường, học ở những người giỏi hơn, học từ quá trình lao động và học từ cuộc sống.

Rồi thì cũng đến một thời điểm tôi tự cảm nhận tôi đã ngấm vừa đủ trong sự ngâm mình giữa những tháng năm trẻ tuổi nhiều cảm xúc, trải nghiệm và bài học. Khi đó, tôi sẽ tập trung viết nhiều hơn. Bởi viết trước hết là một sự tự đối thoại với bản thân và là một sự tự lưu giữ thành kỉ niệm.

Quyển sách mới của tôi do Nhà xuất bản Trẻ phát hành, có tên là Đến Nhật Bản học về cuộc đời. Sau khi phát hành 1 tuần ở Hà Nội và Sài Gòn thì may mắn được sự đón nhận nên đang tái bản lần thứ 2.

* Bạn có thể giới thiệu thêm một chút về lý do viết tác phẩm mới?

- Có rất nhiều người chọn lựa Nhật Bản là đất nước để học về ngôn ngữ, chuyên môn hoặc là môi trường lao động. Mục đích của tôi khi đến Nhật là để trưởng thành hơn bằng cách cho cuộc đời dạy học. Muốn đạt được mục đích, tôi cần sống luồn xuyên và len lách vào những góc khuất nhất, xuống đến tầng lớp đáy nhất, tiếp xúc với mặt trái xã hội, chấp nhận va chạm với đa dạng người, để có thể có cơ hội khám phá những ẩn sâu trong tâm lý người Nhật...

Và sau cùng, tôi nhận ra được những vẻ đẹp tâm hồn, lòng tự trọng, sự tử tế, tình cảm quan tâm, tận tình giúp đỡ của nước Nhật... nhiều hơn cả. Có lẽ bởi tôi đã học được cách lọc lắng giữa cay đắng, là giữ lấy những ngọt ngào. Và đời thì ngắn lắm, hãy tiêu cực ít thôi từ cách nhìn cách cảm đến cách nghĩ cách sống.

* Là người có nhiều độc giả quan tâm, bạn có nghĩ rằng mình là người văn hay chữ tốt?

- Có rất nhiều người viết nhưng không phải ai cũng biết viết.

Tôi chỉ mới là người viết biết viết. Cái sự biết viết đấy không thể tự nhiên mà có, đó là kết quả của 14 năm tỉ mẩn quan sát sự vật, hiện tượng, của 9 năm học hỏi, tìm hiểu về lý luận văn học và các quy luật ngôn ngữ...

Đối với tôi từ biết viết đến viết tốt, đến viết sâu đến viết chạm thấu lòng người là những khoảng cách khác nhau. Mà người viết nào cũng nên nỗ lực. Giống như để cho độc giả đọc văn mình là một chuyện, biết mình là chuyện khác, rồi quý mình tin mình và đồng hành dài lâu là câu chuyện khác nữa.

Vì thế, xuất bản một quyển sách không phải khó khăn. Nhưng để thực sự là một "nhà văn" là điều rất khó. Xin đừng gọi tất cả những người viết sách là nhà văn, nhất là những cây viết trẻ. Họ không ý thức được sức nặng của danh xưng nghề, họ dễ ảo tưởng, đừng vì dùng sai từ nhầm chữ mà che mờ đôi mắt và cản đường cố gắng của họ.

* Suy nghĩ của bạn về xuất bản Việt Nam khi sách ra ngày một nhiều với tốc độ chóng mặt?

- Đó là những mặt đối lập mâu thuẫn của thị trường xuất bản Việt Nam, trong khi rất nhiều người khát sách như khát nước nhưng đứng giữa biển sách nhưng vẫn không chọn lọc được sách hay sách hợp. Hoặc là người trẻ ra sách rất nhiều mỗi ngày, nhưng không có sức bật, không có dấu ấn. Văn không có độ bám, tác phẩm không có khả năng đọng lại.

Trong khi một số nhà văn thế hệ cũ tâm huyết với nghề đam mê với chữ thậm chí còn phải tự bỏ tiền ra in để đem tặng.

Độc giả vẫn loay hoay tìm sách, còn sách vẫn bạt ngàn trên kệ.

Để giải quyết vấn đề zic zắc trật khớp này không chỉ là ngày một ngày hai. Nhưng vẫn phải cần có ai đó sửa lại.

* Cảm ơn Nhật Linh và chúc bạn luôn thành công hơn nữa.

Theo Thể thao & Văn hóa

Nhà thơ yểu mệnh Hoa Níp: Tình duyên lận đận, tình văn vẹn đầy

Nhà thơ yểu mệnh Hoa Níp: Tình duyên lận đận, tình văn vẹn đầy

Sáng sớm ngày 25/5, nhà thơ Hoa Níp (sinh 1985) bị tai nạn giao thông qua đời tại Vũng Tàu, để lại nhiều tiếc thương cho gia đình, bạn bè và đồng nghiệp.

Nhân lễ cúng chung thất 49 ngày mất của nhà thơ trẻ Hoa Níp, nhóm bạn văn của anh đã thực hiện 2 tập sách: Bao giờ đến được cánh đồng(thơ) và Nàng là nước Mỹ (tập truyện ngắn). Đây là 2 tập sách mà lúc sinh thời, khoảng năm 2013, chính Hoa Níp đã chuẩn bị bản thảo, tự viết lời mở đầu (cho tập thơ), nhưng rồi bản thảo vẫn chưa in.

Thương nhau như người cầm bút

Hai cuốn sách đầu tay của Hoa Níp và cũng có thể là hai cuốn sách cuối cùng của anh do Ban Nhà văn trẻ, Hội Nhà văn TP HCM thực hiện. Hai người trực tiếp đọc bản thảo và nhuận sắc lần cuối trước khi đưa đến nhà in là nhà thơ Phan Hoàng và nhà văn Trần Nhã Thụy. Có lẽ, việc đọc bản thảo và nhuận sắc của hai nhà văn Trần Nhã Thụy và Phan Hoàng với những bản thảo như của Hoa Níp, là một việc làm tương đối hiếm hoi so với trải nghiệm viết lách của hai vị này.


Tập truyện ngắn “Nàng là nước Mỹ”

Chẳng những thế, NXB Hội Nhà văn cũng không lấy phí giấy phép xuất bản với hai cuốn sách của Hoa Níp. Quỹ Tình thơ của nhà thơ Lâm Xuân Thi chuyên trợ giúp các nhà thơ gặp khó khăn trong cuộc sống cũng tài trợ một khoản tiền đủ để in hai cuốn sách này. 

Với giới văn chương, như cụ Tản Đà một thời ta thán: “Văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Từ thời cụ Tản Đà đến nay, có mấy khi văn chương có giá, nếu không đoạt giải Nobel thì cũng phải là cây viết ăn khách.

Vậy nên, cái tình này trong hai cuốn sách của nhà thơ yểu mệnh Hoa Níp không thể khác là cái tình văn chương trong thời buổi kim tiền này.

Nhà văn Trần Nhã Thụy khẳng định trong buổi tưởng niệm và ra mắt sách của Hoa Níp: “Việc in 2 tập sách của Hoa Níp, được xem như là nghĩa cử đẹp mà những bạn văn dành cho anh, đồng thời cũng là tâm nguyện của gia đình anh. Kinh phí in 2 tác phẩm của  Hoa Níp do các bạn văn đóng góp và Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa - Vũng Tàu hỗ trợ một phần. Các họa sĩ, biên tập tham gia vào việc thiết kế, in ấn đều không nhận thù lao, xem đây là nén nhang tâm dành cho cây bút tài hoa đoản mệnh”. 


Tập thơ “Bao giờ đến được cánh đồng” của Hoa Níp

Tình cảm dành cho cây bút tài hoa bạc mệnh Hoa Níp, được nhà văn Trần Đức Tiến chia sẻ:

“Hoa Níp là cây bút trẻ nhiều khát vọng. Truyện ngắn của anh luôn có sự tìm tòi, đổi mới về nội dung và cách thể hiện.

Giống như nhiều người viết trẻ khác, do kinh nghiệm, sự từng trải, độ dày dạn của ngòi bút còn có những hạn chế, Hoa Níp cũng có những truyện non, lép. Nhưng mỗi khi vốn sống đủ chín và tư tưởng bắt kịp khát vọng làm mới nghệ thuật, Hoa Níp vụt tỏa sáng trong một vẻ đẹp riêng biệt, rất đáng để người đọc ghi nhớ và dõi theo…

Còn nhớ khi vừa đọc xong truyện G.K.2851 của anh gửi dự thi trên một tờ tạp chí, tôi liền gọi điện chúc mừng anh và nói: “Tớ mà ở trong Ban giám khảo thì dứt khoát tớ đưa truyện này vào giải”.

Vui thì nói vậy, chứ tôi tin Hoa Níp cũng thừa biết "giải giếc" nọ kia đâu có quá ghê gớm với một người cầm bút tự trọng và khắt khe như anh. Bây giờ anh đi rồi, nghĩ lại thấy những cuộc thi thố ấy càng có vẻ phù phiếm. Chỉ có những trang văn vẫn rạo rực hơi thở của anh còn lại với bạn bè là có thật”.

Dở dang phận đời

Đời Hoa Níp đúng là gắn với hai từ... dang dở, quê anh ở Hà Tĩnh - một vùng đất yêu thơ nhưng sinh trưởng tại Vũng Tàu, một nơi mê du lịch, đây là dang dở. Anh học bốn trường ĐH Giao thông Vận tải, ĐH KHXH&NV, ĐH Kiến trúc và Trường Viết văn Nguyễn Du nhưng đều dang dở. Anh cưới vợ được khoảng một năm, hạnh phúc chưa tròn thì chia tay, đây là dang dở. Và cuộc đời anh kết thúc ở tuổi 30, khi dự kiến đám cưới lần thứ hai này vào tháng 10/2016 trong lúc nhà đang sửa để đón dâu, đây là dang dở.

Hạnh phúc trọn vẹn của Hoa Níp, có chăng là tình cảm của bạn bè đồng nghiệp dành cho anh, của gia đình anh và của người vợ sắp cưới. Phùng Vân, vợ sắp cưới của Hoa Níp, viết: “Chồng yêu... Em đã đứng tần ngần miết trước cửa sân bay, vì bên kia là cuộc sống quá ngổn ngang và cô độc đang chờ đợi, những tưởng chúng mình sẽ cùng nhau dọn dẹp, bày biện lại cuộc đời này”.

Dở dang phận đời Hoa Níp không phải chỉ tình duyên, mà cả với bạn bè anh em văn nghệ cũng dang dở. Nếu ở Sài Gòn, Hoa Níp có các anh chị thân thương là nhà thơ Phan Hoàng, Lê Thị Kim, nhà văn Trần Nhã Thụy, thì ở Hà Nội Hoa Níp có nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Nhưng với Nguyễn Quang Thiều, Hoa Níp không có nhiều cơ hội để gặp, ngoài những tin nhắn thảng hoặc.

Hay tin Hoa Níp mất, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều viết Bài thơ về Hoa Níp, xin được trích đăng như đôi dòng tiễn biệt: Bây giờ em ở đâu, ở đâu, Hoa Níp/ Những câu thơ em ngổn ngang như đá/ Bên bờ biển hoàng hôn/ Những câu thơ em bay như cát/ Vừa cuồng loạn vừa kiêu hãnh/ Và rên rỉ và không bao giờ cúi mặt.

Trạc Tuyền
Thể thao & Văn hóa

Hùng John trở lại, tranh cãi tiếp tục

Hùng John trở lại, tranh cãi tiếp tục

Tác giả của “John đi tìm Hùng” (cuốn sách từng gây tranh cãi và từng được trích để bình trong đề thi đại học) xuất hiện trở lại với một tác phẩm về nuôi dạy con, mặc dù anh chưa từng làm bố. Sách vừa ra mắt, đã dấy lên hai luồng khen chê.

Hùng John trong một buổi dạy tiếng Anh miễn phí cho trẻ em ở Thanh Hóa trong chuyến đi xuyên Việt 2012

Trần Hùng John viết cuốn sách đầu tiên: “John đi tìm Hùng” hoàn toàn bằng tiếng Anh, sau đó nhờ bạn dịch sang tiếng Việt. Đến cuốn thứ hai, vừa mới xuất bản “Cây to bắt đầu từ mầm nhỏ”, Hùng đã có thể tự viết bằng tiếng Việt. Hùng nói tiếng Việt vẫn giống như “người nước ngoài”, song lại khẳng định: “tôi viết tiếng Việt tốt hơn nói”.

Chưa từng làm bố song lại viết sách về nuôi dạy trẻ, vì sao anh lại chọn đề tài này?

Chuyên ngành Đại học của tôi ở trường Berkeley (Mỹ) là về tâm lý học trẻ em. Cuốn sách này cũng không phải là sách dạy người khác nuôi dạy con. Nó chỉ là chia sẻ của tôi dưới góc nhìn của một nhà tâm lý, về những phương pháp giáo dục của cả Việt và Mỹ từ khi tôi còn nhỏ.

Tôi lại thấy trong sách lại có rất nhiều mệnh lệnh cách, khiến cho nhiều bố mẹ cảm thấy bị “dạy đời”?

Tôi biết là mình không thể bắt buộc người khác thay đổi, cũng không có quyền đó. Nếu tồn tại những điều như chị nói, có thể là vì tiếng Việt của tôi chưa thành thạo lắm. Tôi sẽ sửa trong lần tái bản tiếp theo.

Anh có hài lòng về cuốn sách mới của mình không?

Nó giống như một đứa con của tôi, tôi yêu nó. Nhưng tôi cảm giác mình vẫn có thể làm tốt hơn nữa!

Tôi đã nghe những người biên tập nói rằng bản thảo chưa phải ở phong độ tốt nhất của anh, song sách vẫn ra. Anh sốt ruột?

Không, không! Tôi đã viết cuốn sách này trong suốt một năm rưỡi, lâu gấp ba lần “John đi tìm Hùng”. Tôi cũng hy vọng các biên tập viên đề ra yêu cầu cao hơn với tôi, song họ không đưa ra các đề nghị chỉnh sửa nào cụ thể cả.

Độc giả đã phản hồi trực tiếp với anh về cuốn sách chưa?

Có rồi, và đa số là phản hồi tốt. Mới đây nhất, trên facebook của tôi, một độc giả gần 80 tuổi đã viết rằng: “Đọc những điều cháu viết, cô nhận ra một số điều ngày trước cô làm đã ảnh hưởng tiêu cực đến con cô! Cô sẽ thay đổi khi ứng xử với cháu của mình”. Vậy là mừng rồi, một cuốn sách của mình mà có thể tác động tích cực đến một vài người, tôi đã coi là thành công.

Vậy chắc anh chưa nghe những phản hồi kiểu này: “một người chưa từng nuôi con thì dạy người khác nuôi con kiểu gì, lý thuyết suông à” (nick Mẹ Bống Tôm).

Tôi đã có kinh nghiệm với những phản hồi kiểu này. Hồi tôi viết “John đi tìm Hùng”, có đoạn “Phần nhiều người Việt có tính cách thụ động, là những người đi theo chứ không phải người tiên phong” – đoạn đó sau này được lấy để đưa vào đề thi đại học. Lúc đó nhiều bạn đã “mắng” tôi: “mày chẳng biết gì cả. Mày có phải người Việt Nam đâu mà nói như thế”.

Thứ tôi mong muốn khi viết cuốn sách này là cung cấp những thông tin khác về cách nuôi dạy con, và phản biện lại cách dạy con truyền thống của nhiều người Việt, mà tôi đã từng phải chịu đựng. Tôi cũng hình dung được, khi đọc cuốn sách, sẽ có người đồng ý với tôi, có người muốn chửi mắng tôi và quẳng cuốn sách đi. Nhưng xin hãy đồng ý một điều là: chúng ta không nhất thiết phải có chung quan điểm về mọi vấn đề!

Một lời chê nữa nhé: sách của anh nhiều “kết quả nghiên cứu” quá, song lại thiếu những dẫn chứng thực tế, ví dụ trong chương “nên đánh con hay không nên đánh”, tôi thấy GS Nguyễn Lân Dũng viết thuyết phục hơn anh.

(Cười). Tôi lại lo viết nhiều chuyện của cá nhân quá sẽ làm cho người đọc có cảm giác bị dạy dỗ. Về cái chương mà chị nói, khi viết tôi vẫn nghĩ: thỉnh thoảng nên đánh con, đó cũng là một cách dạy dỗ có hiệu quả. Song bác Lân Dũng đã làm tôi thay đổi. Tôi với bác Dũng rất thân thiết, bác yêu cầu mỗi hai tuần tôi phải qua nhà bác chơi một lần. Khi đọc chương này, bác bảo: Không nên ủng hộ trường phái đánh con, bố mẹ bác có tám người con trong đó có bảy người là Tiến sĩ, sáu người là Giáo sư, phó Giáo sư nhưng ông bà chưa bao giờ đánh ai, cũng không mắng chửi nặng lời bao giờ. Tôi đã về đọc lại tài liệu và các nghiên cứu, cuối cùng tôi đồng ý với phương pháp của bác Dũng: chúng ta có thể tìm những cách hiệu quả hơn để dạy con mà không cần dùng đến bạo lực.

Khen và chê đều mạnh

Lần đầu tiếp cận bản thảo của Hùng tôi rất nghi ngờ. Tất cả những điều Hùng viết mình đều biết hết rồi mà, nó có trong hầu hết những cuốn sách về nuôi dạy con khác. Khi đó tôi muốn đặt Hùng viết tự truyện về thời thơ ấu của cậu ấy hơn. Song, khi đọc lại, tôi bắt đầu bị Hùng thuyết phục. Những kinh nghiệm của Hùng rất riêng, gần như chỉ xảy ra ở Việt Nam, do cậu đã từng trải nghiệm, và có điều kiện tham chiếu với các cách nuôi dạy khác, cụ thể ở đây là Mỹ.

Giám đốc NXB Phụ Nữ - Khúc Thị Hoa Phượng

Tôi không thích cuốn này của Hùng, tôi thấy cậu ấy chưa nuôi con nên không hiểu tường tận. Ví dụ nói: đừng cho con học nhiều quá, nhưng trong hoàn cảnh như ở Việt Nam, nếu không muốn con bị “trù”, vậy hãy cho chúng tôi một giải pháp đi. Và cậu ấy đã không chỉ ra được những cách cụ thể. (Trần Hà Phương – Ngân hàng Vietinbank).

Tôi học được vài điều cụ thể từ “Cây to bắt đầu từ mầm nhỏ”, ví dụ: âu yếm và nói yêu con mỗi ngày – cảm thấy cảm xúc quả thực tốt hơn. Hoặc là khi chơi với con thì tập trung tinh thần, không cầm theo điện thoại, ipad, tôi thấy con tôi cũng vui vẻ hơn. Riêng về việc giáo dục giới tính cho con, tôi nghĩ nên lùi lại hai năm so với đề nghị của Hùng, con 7 tuổi mà nói về “âm đạo”, “dương vật” thì hình như hơi sớm. (Nguyễn Thu Hà – Công ty du lịch Viettravel).

Theo Hạnh Đỗ - Tiền phong

Một niềm tin bền bỉ

Một niềm tin bền bỉ

Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên là cây bút trẻ vừa được kết nạp vào Hội nhà văn Việt Nam đầu năm 2016. Anh đã từng được trao một số giải thưởng của các hội VHNT địa phương và trung ương. “Mãi tin vào những kiếp người” (NXB Hội Nhà văn, 2015) là tập thơ thứ tám của Nguyễn Thế Kiên.

Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên

Trong khi rất nhiều tác giả trẻ hôm nay xa rời với với thể thơ lục bát thì Nguyễn Thế Kiên lại lặng lẽ và thủy chung với nhịp điệu thơ truyền thống đó. Nhưng thơ lục bát của Nguyễn Thế Kiên không chịu dễ dãi với thi điệu sáu-tám quen thuộc. Đặc biệt, tính thế sự, tính đời sống dường như đã ngấm vào từng con chữ để làm nên một gương mặt thi ca trẻ rất đáng chú ý. Đọc “Mãi tin vào những kiếp người”, càng thấy rõ điều đó.

Thơ của Nguyễn Thế Kiên trước hết là thơ thế sự: Ăm ắp những chuyện đời. Ngổn ngang những lo toan. Sâu thẳm, vời vợi những nỗi niềm đau đáu về kiếp người, nhất là người nông dân, về nông thôn, nông nghiệp… Trong tập  thơ này có những bài về quê, về làng, về mẹ khá ấn tượng. Nói theo một câu thơ của Nguyễn Thế Kiên  thì  trong tập nàyHồn nông dân vẫn chửa vơi tẹo nào. Con người gốc gác đồng chiêm ấy lên phố nhưng hồn vẫn để nơi làng, vẫn đau đáu buồn vui nơi bờ tre, gốc rạ, vẫn nhớ cái nghèo quê:

Mười năm hè phố bước mòn

Mồ hôi quê đặc quánh tròn lời ru

Bấm chân xuống nẻo mịt mù

Con đi bằng nỗi vô tư quê nghèo

Cái quê nghèo ấy  với những con người cần cù hai sương một nắng, lo lắng với bão giông, lũ lụt,  hạn hán, chưa lúc nào yên ổn, thong dong bởi: Được mùa vẫn nặng ưu phiền / Mồ hôi đất cứ rẻ thêm mỗi ngày / Mất mùa quầng thẫm đắng cay / Bao toan tính vụn cuối ngày rụng rơi…

Thật thấm thía  thân phận nông dân với “phận dưa” trong chuyện muối dưa – một món ăn quen thuộc ở thôn quê - của người mẹ: Bao nhiêu mưa nắng lên ngồng / Mẹ ta muối cả mùa đông nghẹn vàng / Truân chuyên từ cánh đồng làng / Nén cơ cực với phũ phàng…phận dưa…

Dĩ nhiên, quê không chỉ có mỏi mòn, cơ cực, long đong. Quê vẫn có những nét đẹp muôn đời giản dị: Lúa thì con gái mơn manĐàn trâu vẫn cứ nhênh nhang gặm chiều… Hoặc: Vòng đê cổ tích hương vời vợi say… Và đám cưới quê  giản dị   với nụ cười hạnh phúc lứa đôi vẫn làm ấm lòng người với niềm tự hào không giấu diếm: Hồng trên nét mặt quê nghèo / Men cay cất tự sớm chiều đồng chiêm / Nụ cười đôi lứa vừa têm / Làn môi thắm những vẹn nguyên thuở nào…

Bên cạnh làng quê và người nông dân, tác giả còn quan tâm đến bạn bè, đến nghiệp thơ, đến tình yêu… Có những chuyện lớn lao về đất nước, về thế sự; nhưng  cũng không ít “những vụn vặt, những nhom nhem” (lời thơ Nguyễn Thế Kiên) của đời thường. Chẳng hạn về  chuyện làm thơ. Phải là người chiêm nghiệm và trăn trở nhiều mới có thể hạ bút: Bao nhiêu kiếp chữ bơ phờ / Phận người dát mỏng lên thờ thẫn đêm / Trăng khuya khuyết lửa ngọn đèn / Câu thơ hắt bóng lên thềm bình minh... Hay là chuyện tình với góc nhìn hài hước: Trộn hờn dỗi với nghi ngờ / Vài hôm tưởng bở thẫn thờ gọi: yêu / Lời thì thật ý thì điêu / Mang đêm khoán trắng cho điều thị phi… Và: Phím đêm tanh tách gõ liều/ Văn chương rổn rảng quanh điều viển vông…

Lục bát của Nguyễn Thế Kiên đã có giọng điệu riêng. Tác giả đã đem ngôn ngữ nông thôn, dân dã vào thơ. Một loạt các từ có tính chất khẩu ngữ (Ô hay; Vậy nhé; Ừ thì; Lạy giời; Kệ đi em…) được đem vào thơ một cách  tự nhiên, tạo cho thơ ca gần gũi tiếng nói đời thường, sinh động và thú vị. Nguyễn Thế Kiên “mang theo một thúng ngôn từ chắt ra từ gốc rạ đồng chiêm”. Những từ ngữ được dùng đúng chỗ, đúng lúc, trong thi cảnh phù hợp tạo ra ấn tượng mới mẻ và có sức cuốn hút, như: Chiều còn một nhúm trời xanh; Chiều tai tái một câu thề; Chiều đủng đỉnh tan dần; Người vẫn cuối trời ngây ngây nắng; Đùng đùng tợp nửa cốc chiều v.v…

Giọng giễu nhại, hài hước của Nguyễn Thế Kiên cũng có nét duyên riêng, đúng như nhận xét của nhà thơ Trần Quang Quý: “Nguyễn Thế Kiên nói về sự làm thơ bằng một giọng hài, mà lạ”. Không chỉ về sự làm thơ, những chuyện quê, chuyện tình, chuyện “đình chiến với mình”… anh cũng có một giọng hài và lạ như thế. Sự hài hước thường làm cho thơ dễ thân, dễ gần. Một niềm vui sống và tự tin. Như nhan đề của cả tập thơ “Mãi tin vào những kiếp người”…

 

Nguồn Hội Nhà văn Việt Nam

Trang 1 trong tổng số 27 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2865
mod_vvisit_counterHôm qua4973
mod_vvisit_counterTất cả4525876

20 167
,
Hôm nay:27 - 3 - 2017
Hiện có 277 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: