Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Tác giả trẻ

Tác giả trẻ

'Yêu một cô gái Việt' - cẩm nang cho các mối tình Âu - Á

'Yêu một cô gái Việt' - cẩm nang cho các mối tình Âu - Á

Travelling Kat, bút danh của cô gái Nguyễn Kim Ngân từng đi 30 nước và hơn 100 thành phố, cảm nhận về tình yêu Âu - Á khi gắn bó với một chàng trai Czech và qua trò chuyện với những người bạn phương Tây.

Cuốn sách Yêu một cô gái Việt là kết quả của những cảm nhận đó, nhưng không được viết ra dưới dạng những câu chuyện dài, nhật ký hành trình hay tản văn – các thể loại thời thượng, mà là một cẩm nang tình yêu được đời thường hóa.

Là cẩm nang không sách không nhàm chán bởi những lời khuyên khô khan mà có cách viết liệt kê dễ đọc, nhẹ nhàng pha lẫn hài hước. Hình thức rất bắt mắt bởi các hình vẽ minh họa ngộ nghĩnh của họa sĩ Kim Duẩn.

Thích xê dịch và đã đi rất nhiều nước (khoảng 30 nước tương đương 100 thành phố, trong đó có vài năm sống và học tập ở Thụy Điển), Travelling Kat say mê tìm hiểu những khác biệt văn hóa.


Tác giả Travelling Kat và cuốn sách “Yêu một cô gái Việt”.

Gặp và yêu một chàng trai người Czech hơn mình 3 tuổi, cô không ngừng nhìn nhận những khác biệt giữa hai bên để rồi tìm ra cách gắn bó. Hiểu rằng bất cứ ai tìm đến tình yêu cũng mong gắn bó, cô viết cuốn sách nhằm đưa những mối tình Âu - Á xung quanh mình vượt qua các ranh giới và ngày càng bền chặt hơn.

Trong Yêu một cô gái Việt, Travelling Kat viết về nhiều mặt của một cuộc tình Âu- Á từ sự gặp gỡ, yêu, luật quà cáp, tập gym, ăn uống, tình dục, tiền, các ý tưởng, mẹ chồng Tây, bố vợ Việt, chung sống trước hôn nhân đến chuyện các cô gái Á vốn hay... giục cưới.

Và cả ý nghĩ về sự chia tay – điều mà mọi cặp yêu nhau đều ít nhiều phải đối mặt, nhất là khi giữa họ có nhiều rào cản văn hóa.

Travelling Kat không phải là tác giả đầu tiên viết về chủ đề này, nhưng cô có cách tiếp cận đặc biệt: viết như lời dẫn dắt cho các chàng trai Tây khi tìm hiểu một cô gái Việt.

Cô đưa ra những thắc mắc, hiểu lầm cơ bản của đàn ông Tây về các cô gái Việt: từ chuyện nấu ăn bằng đũa đến việc nghĩ mọi cô gái Việt đều giống như Phượng trong Người Mỹ trầm lặng – một mẫu phụ nữ Việt của hàng chục năm về trước.

Và cả những nhầm tưởng, "lệch pha" trong chuyện tình dục, trong suy nghĩ về hôn nhân gia đình. Ngày nay, Âu - Á có thể bớt đi khác biệt nhưng những chi tiết nhỏ như vậy vẫn thú vị và đáng tìm hiểu vì nhiều bạn trẻ Việt Nam vẫn tiếp tục lên đường xê dịch và tìm thấy những mối tình sâu nặng ở trời Tây.

Tuần qua, Travelling Kat liên tiếp có 2 cuộc giao lưu với độc giả ở TP.HCM và Hà Nội. Tại Hà Nội, cô chia sẻ về "vali hành lý" của mình lúc đi xa. Luôn có 5 "món đồ" không thể thiếu: sự háo hức, lòng can đảm, sự tò mò, sự cẩn trọng và nỗi nhớ. Mỗi món đồ đều rất nặng nhưng nặng nhất chính là nỗi nhớ.

Theo tác giả, ít ai có thể đi xa mà không có trong tim ít nhất một người để nhớ và hướng về.

Theo Hạ Huyền - Thể thao & Văn hóa

Nguyễn Phan Quế Mai: Kể chuyện 'Tổ quốc gọi tên mình'

Nguyễn Phan Quế Mai: Kể chuyện 'Tổ quốc gọi tên mình'

“Khi làm thơ tôi không nghĩ nhiều về bút pháp, tôi không nghĩ về việc đổi mới hay làm một cái gì khác, tôi muốn kể một câu chuyện mới mẻ, một câu chuyện chưa từng ai kể”, Nguyễn Phan Quế Mai, tác giả tập thơ đang “hot”: “Tổ quốc gọi tên mình” tâm sự.

Trò chuyện với Nguyễn Phan Quế Mai trước ngày  thi sĩ rời Việt Nam trở về  Bỉ, chị bận bịu đến độ hẹn tiếp khách vào những quãng ngồi trên taxi di chuyển địa điểm. Nhưng chị khiến người muốn hỏi chuyện xóa ngay dấu ấn họ chỉ giành được của chị chút thời gian vụn. Nguyễn Phan Quế Mai không cần người khác gợi chuyện, chị  kể say sưa, xúc động, miệt mài về tập thơ vừa ra mắt “Tổ quốc gọi tên mình”, về sự kì diệu của thi ca, hiệu ứng của thi ca ở những nơi chị có dịp đặt chân đến…

Từng không muốn in tiếp thơ ở Việt Nam

Nguyễn Phan Quế Mai không thể ngờ, mà có lẽ giới xuất bản ở ta cũng khó ngờ, tập thơ “Tổ quốc gọi tên mình” đã nối 1.000 bản sau 5 ngày phát hành. Đây là chuyện xưa nay hiếm, nhất là với loại sách thơ, vốn  rất “nghèo” độc giả. Thành công nằm ngoài tưởng tượng, khiến nhà thơ sinh năm 1973 xúc động: “Hơn một năm trước khi trở về Hà Nội dự lễ ra mắt tập sách “Cửa hiệu giặt là” của Đỗ Bích Thúy, tôi gặp Khúc Thị Hoa Phượng (Giám đốc NXB Phụ nữ- pv). Cô ấy nói, NXB Phụ nữ muốn in một tập thơ của chị. Thực tâm, lúc ấy tôi không muốn in một tập thơ nào nữa, bởi thơ mình in ra, để ở các hiệu sách, nó ám bụi, rồi bị lãng quên.

Tôi rất thích làm việc với giới xuất bản ở nước ngoài. Khi tập thơ “Bí mật hoa sen” của tôi được in ở Mỹ, tôi thấy giới xuất bản ở đây làm việc rất chuyên nghiệp. Người ta thiết lập chương trình cho tôi giao lưu với các trường đại học, các trung tâm văn hóa. Thơ ca được trân trọng, người ta mua vé để được nghe thơ. Tại New York, độc giả trả khoảng 8 đô la Mỹ để được vào cửa. Tôi từng đến Atlanta,  giảng cho khóa học dùng thơ ca như biện pháp trị liệu…”

Từ câu chuyện thơ ca được trân trọng và được “tiếp thị” bài bản, ý nghĩa ở nước người, nghĩ đến cảnh thi ca đang thời chợ chiều ế ẩm ở ta, Nguyễn Phan Quế Mai cảm thấy tự ti: “Ở Việt Nam, tôi vẫn có độc giả nhưng tôi tự thấy không nhiều người ủng hộ. Mấy năm gần đây có thể có đôi tập thơ vẫn được đón nhận nhưng ngày xưa thơ in ra dù giải thưởng nọ kia như tập “Cởi gió” của tôi (giải thưởng thơ của Hội Nhà văn Hà Nội 2010-pv) song tìm ngoài hiệu sách làm sao có vì thơ không phân phối được. Cho nên tôi nghĩ, không bao giờ in một quyển nào nữa ở Việt Nam. Nhưng vì tình yêu say đắm với thơ ca, tôi âm thầm quay lại với lời mời của NXB Phụ Nữ”.

Tranh: Nguyễn Xuân Hoàng.

Khai sinh những bài thơ bị lãng quên

“Cách đây khoảng một tháng rưỡi, chúng tôi chuyển nhà từ Philippines sang Bỉ. Trong quá trình chuyển nhà, tôi soát lại tài liệu để bỏ đi, mới thấy một tập những bài thơ tôi viết đã quên từ lâu, chúng như cất tiếng nói: Chúng tôi cần được khai sinh. Ngồi xung quanh 200 chiếc thùng carton, tôi bỏ tất cả công việc soạn đồ, dành hơn hai ngày trời để sắp xếp và chỉnh sửa lại những bài thơ vừa tìm được, sau đó tôi chuyển cho NXB Phụ nữ. Biên tập viên đọc xong bản thảo đã viết cho tôi một lá thư đề nghị tôi bổ sung thành tập thơ 99 bài. Sự hào hứng từ phía những người làm sách của NXB Phụ nữ đã kích thích tôi, nhưng tôi có một điều kiện: Chỉ đồng ý in nếu tập thơ ra mắt tạo cơ hội cho tôi giao lưu cùng bạn đọc. Tôi và ông xã có kế hoạch về Việt Nam  xuyên Việt bằng xe máy từ miền Bắc đến miền Nam, nên tôi sẽ có hai cuộc ra mắt sách ở hai đầu đất nước”. Lời đề nghị của thi sĩ sống xa Tổ quốc đã được NXB Phụ nữ chấp nhận. Tập sách hoàn thiện một cách gấp rút và tâm huyết trong vòng ba tuần của cả một đội ngũ từ tác giả sách tới biên tập viên, họa sỹ, kỹ thuật viên… Vừa chỉ huy đóng đồ, dọn đồ, Nguyễn Phan Quế Mai vừa chăm chút cho tập thơ, chị “hạ lệnh” cho đội ngũ khuân vác: “Hãy để máy tính bàn của tôi đóng vào phút cuối cùng”. Như một sự kì diệu, sách đã về tới văn phòng, trước hôm ra mắt sách đúng một ngày. Hoàn toàn không kịp chuẩn bị chu đáo để quảng cáo lễ ra mắt sách: “Không in một thư mời, không mời qua con đường chính thống, chỉ gửi email cho báo chí hoặc qua mạng xã hội, nhắn tin cho bạn bè, thậm chí tôi còn quên không mời cả những đồng nghiệp cũ”, nên thi sĩ vô cùng bất ngờ khi có quá đông người tham dự sự kiện. Khán phòng có tới 150 chỗ, tưởng rộng rãi cho lễ ra mắt thơ, đã không đủ sức chứa. Khi bài hát “Tổ quốc gọi tên mình” được cất lên, khán phòng im lặng, nước mắt rơi trên gương mặt người hát và người nghe. Nguyễn Phan Quế Mai đã viết “Tổ quốc gọi tên mình” trên giấy ăn khoảng 5 phút khi nghe tình hình bất ổn của biển Đông, trong chuyến bay rời Việt Nam: “Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình/ Chúng ngang nhiên cắt chia tôi và Tổ quốc/Chúng dẫm đạp lên dáng hình đất nước/ Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau/ Sóng chẳng còn bình yên dẫn lối những con tàu/Sóng quặn đỏ máu những người đã mất/Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc/Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng “Việt Nam”.

Thu thế giới vào mình và đưa mình ra thế giới

Bằng những trải nghiệm của mình, chị đồng cảm sâu sắc với những con người ở phía bên kia chiến tuyến. Chị ám ảnh với câu chuyện về bức tường chiến tranh Việt Nam ở thủ đô Washington, về những cựu chiến binh Mỹ. Một người lính sống sót sau cuộc chiến trở về Mỹ hơn 40 năm nhưng không đêm nào ngủ tròn giấc. Ông kinh hoàng, muốn quay lại Việt Nam song lại lo sợ người Việt sẽ chạy theo và đâm sau lưng ông vì những tội ác ông góp phần gieo rắc trên đất nước nhỏ bé này. Nhưng khi trở lại, cựu chiến binh Mỹ  nhận được nụ cười và sự chào đón từ người dân của đất nước một thời bị chiến tranh làm cho tàn khốc, khiến nước mắt ông rơi và tự hỏi: “Tại sao mọi người tốt với tôi như vậy?”.

Câu chuyện của cựu chiến binh Mỹ đã đi vào thơ chị. Những bài thơ viết về người thân của chị cũng đều bắt nguồn từ những ký ức thật rồi nhào nặn trong trí tưởng tượng, sự sáng tạo: “Tôi thấy rằng, trong thơ ca phải dùng trí tưởng tượng của mình. Các bài thơ của tôi đều có sự sáng tạo và sự liên kết các hình ảnh để chuyển tải mạnh mẽ hơn thông điệp của mình”.

Một trong những bài thơ hay về chiến tranh của Nguyễn Phan Quế Mai, có thể kể đến bài thơ viết về Quảng Trị: “Năm 1998, khi tôi nhận được học bổng ở Úc, tôi đã dẫn một đoàn người Úc về Việt Nam. Đi qua Quảng Trị, ngồi nghỉ ven đường, bỗng thấy một người phụ nữ trần truồng chạy về phía những người nước ngoài gào lên: Trả chồng cho tôi, trả con cho tôi”. Tìm hiểu mới biết gia đình của cô ấy bị bom Mỹ giết hại, bao nhiêu năm sau ám ảnh về chiến tranh vẫn khủng khiếp”.

Câu chuyện về người phụ nữ ấy đã khai sinh cho những câu thơ đau đáu: “Trời sập nắng kéo lê tôi trên những quãng đường chi chít hố bom mắt người chết toang hoác mở/Những ruộng đồng nẻ khô thoi thóp thở/Hoa phượng loang tươi đỏ những con đường/Còn sâu hoắm vết thương/Quảng Trị”.

Nguyễn Phan Quế Mai có khả năng sáng tác song ngữ Anh-Việt. Thậm chí có những bài thơ được chị viết bằng tiếng Anh trước, sau mới dịch sang tiếng Việt: “Mỗi bài thơ như một bức tường, ta phải tìm được một cánh cửa để mở vào đó. Với tôi, sự chuyển ngữ rất thú vị. Bởi tôi là người đam mê với việc đưa những câu chuyện của mình ra thế giới”. Ít ai biết bài thơ tình “Từ lòng đất”  viết bằng tiếng Anh  sau đó mới chuyển sang tiếng Việt của Nguyễn Phan Quế Mai được góp mặt trong một cuốn sách giáo khoa giới thiệu các tác phẩm của nhà văn châu Á tại Singapore.

Quế Mai đã cùng thơ của mình chu du nhiều nơi. Năm 2013, chị  vinh dự được đọc thơ tại Liên hoan thơ quốc tế Medelline, tổ chức ở Columbia. Chị đã hát thơ mình ở buổi khai mạc tại quảng trường lớn với sự chứng kiến của hàng ngàn người. Chị đã hát cho những người dân Columbia mất nhà mất cửa, mất quê hương bằng những bài thơ Việt Nam của mình, gắn với những kỷ niệm tuổi thơ ngày chị theo cha lên tàu rời làng quê vào Nam.

Trong buổi đọc thơ giao lưu ở Mỹ, Nguyễn Phan Quế Mai đã khiến một cô gái ôm lấy chị và khóc. Cô ấy nói với thi sĩ: “Cha tôi là một người rất kinh khủng, ông ấy từng tham chiến ở Việt Nam. Tôi không nói chuyện với cha tôi nhiều năm rồi nhưng sau buổi đọc thơ này, tôi nghĩ tôi có thể tha thứ cho cha, bởi vì nhờ thơ chị, tôi mới thật sự hiểu sự tàn khốc của chiến tranh, dù trước đó tôi đã đọc sách lịch sử”. Với Nguyễn Phan Quế Mai, thơ ca thật sự là phép nhiệm màu. Nó đang mang lại cho chính chị và độc giả của chị liều thuốc tâm hồn kì diệu.

Nguyễn Phan Quế Mai có khả năng sáng tác song ngữ Anh-Việt. Thậm chí có những bài thơ được chị viết bằng tiếng Anh trước, sau mới dịch sang tiếng Việt.

Người mơ chắp cánh ước mơ

Nguyễn Phan Quế Mai có một gia đình hạnh phúc. Chồng chị là nhà ngoại giao người Đức đang làm việc cho Ủy ban châu Âu và rất yêu Việt Nam. Sau cuộc ra mắt sách ở Hà Nội, hai vợ chồng thi sĩ khám phá Việt Nam bằng việc đi xe máy vào Sài Gòn. Phu quân của thi sĩ từng đoạt giải nhì cuộc thi tận hưởng bản sắc Việt.

Nguyễn Phan Quế Mai có một truyện dài viết chung với con gái: “Mun ơi, chạy đi” (NXB Văn hóa Văn nghệ 2012). Chị tâm sự: “Con gái rất yêu thương súc vật nhưng gia đình chúng tôi chuyển từ nước này qua nước khác, rất khó để nuôi chó. Một ngày con gái hỏi: Mẹ ơi, nếu mẹ không có hai đứa con, mẹ có nuôi chó không? Tôi bảo: Mẹ sẽ nhận nuôi một em bé. Con gái lại hỏi: Tại sao mẹ nghĩ phải nuôi một con người trong khi chó là loài vật trung thành với con người, yêu thương con người không điều kiện”. Cô bé nói đầy xúc động. Cách nghĩ của nó khác lạ, tôi khuyến khích cháu viết chung để trau dồi tiếng Việt”.

Nhà thơ và chồng đều có ý thức rèn luyện cho con tình yêu văn hóa và tình yêu ngôn ngữ. Ngay khi con mới chào đời, chị đã nói chuyện với con bằng tiếng mẹ đẻ, chồng chị dùng tiếng Đức, bởi một nhà ngôn ngữ học đã khuyên vợ chồng chị, trẻ con rất thông minh có thể học nhiều thứ tiếng, nên hai vợ chồng cứ mạnh dạn nói tiếng mẹ đẻ ngay từ khi con còn nhỏ.

Trong quãng thời gian ra mắt sách ở Hà Nội, con trai chị  học đá bóng trong nhà và nói bằng tiếng Việt, con gái đi làm tình nguyện. Buổi ra mắt sách ở Sài Gòn, hai con chị hào hứng bán sách để dùng số tiền thu được tặng một chương trình học bổng do chị thành lập.

Ngay cả nhuận bút từ những tác phẩm đăng báo của Nguyễn Phan Quế Mai ở trong nước cũng đều được chuyển vào quĩ học bổng này, để hỗ trợ những hoàn cảnh trẻ em khó khăn được cắp sách đến trường. Khi còn ở Việt Nam, thi sĩ từng điều hành nhóm tình nguyện “Chắp cánh ước mơ”. Nguyễn Phan Quế Mai bộc bạch: “Ngày xưa gia đình tôi rất nghèo, phải đi làm thêm để học đại học. Tôi thấy tiếc cho người khác về một hi vọng. Muốn giúp người ta một cái gì đó để thay đổi cuộc đời”.

Theo Nông Hồng Diệu - Tiền phong online

Nữ nhà văn trẻ Việt Nam đầu tiên có tác phẩm được dịch sang tiếng Hà Lan

Nữ nhà văn trẻ Việt Nam đầu tiên có tác phẩm được dịch sang tiếng Hà Lan

Tập “Cocktail” bao gồm 18 truyện ngắn của nhà văn Dili đã trở thành cuốn sách đầu tiên của nữ nhà văn Việt Nam được dịch sang tiếng Hà Lan qua sự chuyển ngữ của nhà thơ, dịch giả Dick Gebuys . Lễ ra mắt tập sách cùng cuốn sách mới “Thị thành ký” của nhà văn Dili sẽ điễn ra vào chiều ngày 20/7.

Chiều ngày 20/7, tại Booksquare, 12 Hòa Mã, Hà Nội buổi ra mắt tập tản văn “Thị thành ký” và tập truyện ngắn “Cocktail” lần đầu tiên được dịch sang tiếng Hà Lan của nhà văn Di Li sẽ được tổ chức dưới hình thức song ngữ Anh - Việt. Trong sự kiện này sẽ có sự tham gia của nhà thơ, dịch giả Hà Lan Dick Gebuys, người đã dịch tập truyện “Cocktail” .

Tập tản văn “Thị thành ký” là 28 câu chuyện vừa bi vừa hài về những tính cách đặc trưng của người Việt như thích chê vùi dập và khen bốc giời, hay kỳ thị, chuộng thương hiệu, nghiện mua sắm, thích đầu tư, luôn coi tất cả những gì xuất hiện ngoài trời là của riêng nhà mình, chỉ quan trọng “cửa trước” mà coi thường cửa sau... Nhà văn Di Li đã rất hài hước khi nói rằng: “Thậm chí khi đi vệ sinh, (chứ không phải đi xem phim hay ăn tiệc) người Việt cũng có thói quen rủ nhau cùng đi cho vui. Có người nếu không rủ được ai đi cùng thì đành đoạn cố nhịn chứ nhất định không chịu đi một mình.”

Nhà văn Dili - nữ nhà văn trẻ Việt Nam đầu tiên có tác phẩm được dịch sang tiếng Hà Lan.

Biên tập viên VOV Phạm Trung Tuyến nhận xét: Tập ghi chép giống như một cuốn khảo luận về tâm lý và văn hóa thị dân đương đại. Rất nhiều vấn đề khác nhau xung quanh thói, tật của thị dân đương đại đã được Di Li đem ra để lý sự. Từ cơn sốt mua sắm đã trở thành “căn bệnh” của tất cả nam, phụ, lão, ấu đến thói a dua chạy theo những giá trị vật chất tạm thời của người trẻ, và cả những sự lai tạp, hổ lốn, thậm chí là hụt hẫng về văn hóa sống của giới văn nghệ, thậm chí là trí thức… Độ phổ rộng của những vấn đề được Di Li đề cập trong tập ghi chép này khiến tôi tin rằng bất cứ ai đọc qua cũng sẽ cảm thấy bóng dáng của chính mình. Di Li đã khai thác tối đa những chất liệu cuộc sống mà cô tiếp nhận như người dân Bến Tre dùng trái dừa của họ, chẳng bỏ đi thứ gì. Có khác chăng chỉ ở chỗ không phải “lành làm gáo, vỡ làm muôi” đối với cái sọ dừa.

Tập “Cocktail” bao gồm 18 truyện ngắn là một cuốn sách của tác giả trẻ Việt Nam đầu tiên được dịch sang tiếng Hà Lan qua sự chuyển ngữ của nhà thơ, dịch giả, giảng viên Dick Gebuys. Ông nói rằng: Ngay từ lúc phát hiện ra những câu chuyện của Di Li và bắt đầu đọc chúng trên phiên bản tiếng Anh, tôi đã thích văn phong của cô ấy cũng như nội dung các câu chuyện. Tôi nghĩ Di Li có một tài năng độc đáo khi đối diện những điều xảy ra hàng ngày bằng một nhãn quan dường như phi lý. Sự quan sát cuộc sống theo quan điểm hiện đại trái ngược với những tư tưởng và giá trị truyền thống nhưng luôn được miêu tả theo cách hài hước. Di Li không thích tư tưởng thực dụng mà những người phương Tây chúng tôi đang ảo tưởng rằng mọi thứ đã được lên kế hoạch và lập trình, trái lại cô mặc nhiên bày tỏ quan điểm của mình về lối sống và hành vi của người phương Tây bằng phong cách viết đặc trưng và châm biếm.

2 cuốn sách của nhà văn Dili chuẩn bị đến với bạn đọc trong nước và quốc tế

2 cuốn sách của nhà văn Dili chuẩn bị đến với bạn đọc trong nước và quốc tế

“Cocktail” được chuyển ngữ từ tập truyện ngắn đã được dịch sang tiếng Anh và phát hành năm 2012 “The Black Diamond”. Nhà thơ Dick Gebuys sẽ tham dự sự kiện trong chuyến công tác Việt Nam ngắn ngày cùng với các giảng viên đồng nghiệp và học trò của ông. Ông cũng đồng thời là người tổ chức và tích cực kết nối, điều hành các sự kiện giao lưu văn hóa và văn học Việt Nam-Hà Lan, là biên tập viên sách. Ngoài sáng tác thơ, ông còn viết truyện ngắn và kịch sân khấu. Kể từ năm 2004, ông bắt đầu sang Việt Nam, một đất nước mà ông không ngần ngại bày tỏ lòng yêu mến bằng cách viết cả một tập thơ mà hầu hết trong đó là về Việt Nam.

Được biết, đây là cuốn sách thứ 5 của nhà văn Di Li được ra mắt trong năm nay, chị cho biết sẽ còn 4 cuốn sách nữa được ra mắt bạn đọc vào 2 quý cuối năm, trong đó có tiểu thuyết trinh thám “Câu lạc bộ số 7”.

Nguồn:Anh Thế (?Dân trí)

Nhà văn trẻ Tiểu Quyên & những giấc mơ dài

Nhà văn trẻ Tiểu Quyên & những giấc mơ dài

Tiểu Quyên được biết đến như một nhà báo năng động nhưng như cô thừa nhận: “Có những giấc mơ mang ta đi mãi, mà văn chương là con đường…”. Năm 2014, tập truyện Cỏ đồi phương Đông của Tiểu Quyên được trao giải Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP.HCM.

Sáng 27/6, Tiểu Quyên có buổi ra mắt tập truyện Cỏ lau vạn dặm (NXB Văn hóa văn nghệ) tại TP.HCM. Đây là tập truyện ngắn thứ tư của Tiểu Quyên, sau Đi ngược chiều thương (2008), Con tàu đi tìm sân ga (2012) và Cỏ đồi phương Đông (2013) - tác phẩm 2014.

Ma mị và ám ảnh về tội ác

Cỏ lau vạn dặm gồm 10 truyện ngắn, được nhiều bạn đọc nhận xét: Tác giả viết theo lối ma mị, ám ảnh trong những bí mật và tội ác; và cũng xúc động se lòng trong nhiều mảng màu của cảm xúc.

Nếu các truyện Khuôn mặt baby, Cỏ lau vạn dặm, Chạy trốn linh hồn phảng phất “bóng dáng oan hồn” có thể sẽ mang đến nhiều bất ngờ cho người đọc thì các truyện Chân trời, Cha ơi tên con là mưa.Dấu chân bốn ngón có thể để lại những rung động sâu lắng về tình cảm gia đình, mất mát và những bi kịch được chắt lọc từ hiện thực cuộc sống.


Nhà văn trẻ Tiểu Quyên

Các truyện Từ thiện, Tìm, Lá rụng, Bản án là những truyện có thể gây giật mình về nhân tình thế thái. Một cách nhìn về lòng tham, trả giá, phản bội và lãng quên.

Trong Cỏ lau vạn dặm, Tiểu Quyên đã cố gắng thoát khỏi “cái tôi cá nhân vụn vặt” như từng bị nhìn nhận ở một vài truyện đã in trước đó, để hòa giọng văn vào cái chung của đời sống. Tiểu Quyên chứng tỏ mục tiêu của mình khi hướng đến những câu chuyện theo lối ma mị, ám ảnh; hoàn toàn không phải là truyện kinh dị, cũng không phải là truyện ma.

Với người viết, ai cũng mong muốn đem vào trang viết những “điển hình về thân phận con người”. Cỏ lau vạn dặm chưa làm được điều này nhưng là một nỗ lực mới của Tiểu Quyên trong hành trình khai phá con đường văn chương của riêng cô. Hy vọng những gì nhà văn trẻ này muốn kể trong Cỏ lau vạn dặm đủ hấp dẫn người đọc.


Tập truyện Cỏ lau vạn dặm

Song hành “văn” và “báo”

Tiểu Quyên chia sẻ: “Có lẽ, chỉ một lần này nữa tôi chọn viết theo cách Cỏ đồi phương Đông: ma mị, ám ảnh trong những bí mật và tội ác; và cũng xúc động se lòng trong nhiều mảng màu của cảm xúc. Có thể xem đây là một sự nối tiếp, làm đầy hơn những gì mà tập truyện trước chưa chuyển tải hết được. Và cũng là cách để Cỏ “có đôi”. Nếu bạn đã một lần đi cùng tôi về phương Đông, thì hãy đi tiếp cùng các nhân vật về…vạn dặm, thêm một lần này”.

Tiểu Quyên tên thật Bùi Thị Thanh Quyên, sinh năm 1985, quê Cần Giuộc, Long An. Cô tốt nghiệp Khoa Báo chí, Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM năm 2007, hiện là phóng viên báo Phụ Nữ TP.HCM. Tiếp xúc với Tiểu Quyên, khó nghĩ cô là nhà báo, vì cô nói chuyện hết sức nhẹ nhàng với chất giọng dễ vỡ như pha lê. Trong nghề báo có nhiều va chạm với các đối tượng và nhân vật, nhưng không phải nhân vật nào cũng dễ thương, nhất là khi Tiểu Quyên lại rất nhạy cảm.

Thế nhưng, nghề báo lại giúp cho Tiểu Quyên có một cuộc sống mạnh mẽ hơn. Đồng thời, nghề báo đã giúp cho cô có được những thực tiễn cuộc sống khi đưa vào các truyện ngắn của mình. Xưa nay, có rất nhiều ngòi bút mang trên mình hai chức năng: viết báo và viết văn. Mong rằng, nhà văn trẻ Tiểu Quyên luôn đi trên con đường văn và báo một cách vững chắc, bởi đó giống như con đường song hành đôi khi cùng một điểm đến.

Theo Trần Hoàng Nhân - Thể thao & Văn hóa

Làm cha đơn thân và viết sách

 Làm cha đơn thân và viết sách

Trong gần ba năm làm người cha đơn thân ở tuổi 30, Trình Tuấn phải trải qua nhiều nghịch cảnh, đối diện với biết bao công việc mà trước nay anh chưa từng nghĩ mình sẽ làm và phải làm thông thạo.

Bạn bè đến chung vui với Trình Tuấn (thứ hai từ trái qua) nhân buổi ra mắt sách - Ảnh: L.Điền

Nhưng việc mới nhất mà anh vừa hoàn thành là ra một quyển sách: Ba muốn nuôi con bằng sữa mẹ (Nhã Nam và NXB Thế Giới ấn hành). Sau buổi ra mắt sách tại Hà Nội, tác giả vừa có cuộc giao lưu với độc giả TP.HCM vào sáng 14-6.

Cái tên Trình Tuấn vốn nổi tiếng từ lâu cùng với câu chuyện anh phải đơn thân nuôi con từ khi bé Ủn - con anh - mới mười ngày tuổi (Tuổi Trẻ ngày 21-6-2014). Cái chết của vợ sau khi sinh con gái đầu lòng tưởng như quật ngã anh. Nhưng không ngờ Trình Tuấn đã vượt qua bước ngoặt nghiệt ngã ấy để nuôi con đến hôm nay.

Anh đã bắt đầu những chuỗi ngày xin sữa của các mẹ cho bé Ủn vì muốn con được nuôi bằng sữa mẹ. Không chỉ nuôi con, anh đã xây dựng được một cộng đồng ngân hàng sữa mẹ để chia sẻ sữa cho các em bé thiệt thòi.

Hiện Trình Tuấn đã cho ra đời ứng dụng BabyMe trên điện thoại thông minh nhằm giúp các ông bố bà mẹ trẻ cập nhật kiến thức nuôi con.

Trong quyển sách đầu tay của anh, hành trình nuôi con bằng sữa mẹ chỉ chiếm một phần nhưng lại là phần có sức nặng nhất. Tại buổi ra mắt sách, có người đã đặt câu hỏi liệu những trang viết về sự ra đi của mẹ Ủn quá đau lòng như vậy có ảnh hưởng không tốt đến bé Ủn nếu sau này em lớn lên và đọc được?

Trình Tuấn cũng thừa nhận sự thật đau lòng ấy chắc chắn sẽ phải được giải thích dần dần cùng với thời gian lớn lên của con anh.

Tập sách còn những trang viết về tuổi thơ ở miền quê Đô Lương, Nghệ An nghèo khó, về những hoài bão khám phá khoa học và những năm tháng sinh viên sôi động khởi đầu để chàng sinh viên Đại học Bách khoa trở thành nhà vô địch Robocon châu Á - Thái Bình Dương năm 2006.

Bây giờ, ngồi trước bạn bè và những trang sách đã ấn hành, Trình Tuấn tâm sự về đoạn đời vừa qua rất đỗi nhẹ nhàng. Bước ra ngoài trang viết, Trình Tuấn vẫn giữ sự chân thật trong cách kể chuyện của mình. Anh kể về mối tình đến với anh sau khi mẹ Ủn mất và kết thúc nhanh chóng.

Cũng với tinh thần lạc quan rất mực, anh trình bày những quan tâm đến việc khởi nghiệp của thanh niên Việt Nam hiện nay: “Trong vòng 20 năm nữa, chúng ta không thể tiếp tục đào những gì có dưới đất lên để đem bán. Các nước xung quanh như Singapore, Hàn Quốc cũng đang chú trọng vấn đề khởi nghiệp, khuyến khích thế hệ trẻ dấn thân, đột phá vào các lĩnh vực mới. Hàn Quốc thậm chí còn lập quỹ quốc gia để đầu tư cho khởi nghiệp và quảng bá văn hóa khởi nghiệp”.

Những hình dung và dự định về tương lai dường như tương phản với vóc dáng mảnh mai của Trình Tuấn. Anh cho biết trước cái chết tức tưởi của vợ, anh từng dành thời gian tìm hiểu các vấn đề tâm linh, thử lý giải chuyện sống chết của đời người bằng nhiều cách, qua đó rút ra được tinh thần nhân ái hơn, từ bi hơn và nhìn cuộc đời phức tạp cũng dung dị, nhẹ nhàng hơn.

Và điều thú vị là người hâm mộ Trình Tuấn có thể chờ đợi ở anh trong quyển sách tiếp theo - một quyển tiểu thuyết với nội dung có cả khoa học viễn tưởng, tình cảm tuổi 18+ và các vấn đề tâm linh huyền bí mà anh đã tìm hiểu được.

Theo Lam Điền - Tuổi trẻ online

Nhà văn Nguyễn Văn Học và nỗi đắng cay thoát ra đầu ngọn bút

Nhà văn Nguyễn Văn Học và nỗi đắng cay thoát ra đầu ngọn bút

Nếu để nói một điều gì đó về Nguyễn Văn Học, có lẽ đó chính là sự chân thực đến róng riết, bạo liệt trong đời sống và trang viết. Cuộc đời đã trút vào anh bao nỗi cực nhọc, éo le để rồi sau tất cả anh lại xách ba lô mà đi, cầm bút lên mà viết. Vừa qua anh đã cho ra mắt tập truyện ngắn “Bình minh lúc nửa đêm” cũng là tập sách thứ 20 trong gia tài tác phẩm đồ sộ so với tuổi 30 đầy sung sức.

Nhà văn trẻ Nguyễn Văn Học

Ám ảnh về những kiếp “hoa giang hồ”

Có thể nhiều người sẽ ngạc nhiên khi đối diện với dáng dấp thư sinh, khuôn mặt hiền lành, thuần chất như cái tên cha sinh mẹ đẻ của Nguyễn Văn Học và nghe anh thổ lộ: “Mình từng làm ở nhà nghỉ, quán karaoke…”. Tuy nhiên, nếu để ý một chút thì sự trùng hợp từ tên gọi các tập sách anh đã xuất bản như: “Những cô gái bất hạnh”, “Gái điếm”, “ Hoa giang hồ”... đã ngầm hé mở chút gì đó về số phận đặc biệt của cây bút này.

Khác với nhiều văn sĩ thường cố khỏa lấp những câu chuyện riêng tư, cuộc sống của chính mình, Nguyễn Văn Học thành thật đến hồn nhiên. Anh không quen giấu diếm, che đậy sự thật. Tốt nghiệp trường trung học nghiệp vụ, cầm trong tay tấm bằng đi xin việc, anh được giới thiệu vào một... nhà nghỉ với công việc đầu tiên là dắt xe, dọn phòng, nấu cơm.

“Ở đó, có những cô gái hơn tôi nhiều tuổi cũng vẫn gọi tôi bằng anh. Có ông chủ nhà nghỉ khi biết tôi hí hoáy cầm bút thường vỗ vai: “Cậu đừng viết về ai ở đây nhé”… Thế mà không ít tác phẩm đã được tôi viết trong lúc ngồi trực hay những đêm khuya ngồi một mình trên tầng tum, trước trang giấy trắng. Những lúc ấy, tôi thường nhìn về quầng sáng ở trung tâm Hà Nội rồi ao ước tìm được một công việc tử tế nào đó”, tác giả tập truyện “Những cô gái bất hạnh” tâm sự.

Sống trong môi trường nhiều cám dỗ, Học đã giữ vững quan điểm của một anh chàng “nhà quê” là kiếm tiền gửi về cho bố mẹ nuôi các em, không dính dáng đến chơi bời. Anh thấm thía điều đó từ năm lên 10 tuổi, phải làm lụng như trụ cột gia đình đỡ đần bố mẹ nay ốm mai đau, em út đông đúc, nheo nhóc, nhà lại có bà nội bị bệnh tâm thần... Tất cả cảnh sống túng quẫn ấy lặp đi lặp lại trong ngôi nhà vách đất xiêu vẹo và những nỗi đau không thể tả thành lời.

Hình ảnh khiến anh xót xa cho đến tận bây giờ đó là cả một vùng quê ở làng Thành Lập (Phú Xuyên, Hà Nội) trồng rau, những người nông dân trầy trật gánh nước, chăm bón và bòn mót từng đồng tiền lẻ. Học nuôi nấng ước ao cầm bút từ ngày ấy, viết như một sự sẻ chia, một niềm an ủi.

Hay sau này, anh vẫn giữ liên hệ với một số người ngày xưa làm nghề “bán phấn”,. Cả khi đã là một nhà báo, Học cũng gặp họ, có người lại trở thành bà chủ nhà nghỉ, thậm chí thuê hai cơ sở để làm. Anh khuyên: “Chị về nhà làm việc khác thôi, cho con cái được nhờ”. Chị ta không nghe, Học buồn não nề.

Sau này, trong chính môi trường tưởng như phức tạp như nhà nghỉ, quán karaoke… lại là cái nôi để những tác phẩm của anh ra đời. Truyện ngắn và tiểu thuyết của Nguyễn Văn Học thời điểm ấy chủ yếu bắt nguồn từ số phận những người đàn bà “đứng khóc”, sau những lần “cởi áo lau son phấn” là bao góc khuất, ê chề và đau đớn. Nhiều lần, Nguyễn Văn Học đã rơi nước mắt cho nhân vật trong truyện của mình, cũng chính là khóc cho những thân phận mình đã từng biết rõ. Anh kể, chính anh đã đưa một cô gái ra khỏi nhà nghỉ, xin cho cô công việc nhưng rốt cuộc “hoa giang hồ” lại “ngựa quen đường cũ”. Hỏi Nguyễn Văn Học: “Anh thương vay khóc mướn như vậy, có bao giờ khóc cho chính mình không?”, anh thành thật: “Có đôi lần, trong đắng cay, tủi cực. Ví như hai năm tôi làm ở quán karaoke, ngoài công việc chính thì chủ quán còn giao luôn cho nhiệm vụ nuôi chó, chăm chó, đưa chó đi chơi nhưng cậu ấm chủ nhà thì coi mấy con chó đó đáng giá hơn mấy đứa nhân viên quèn như tôi”.

“Khi vết thương nằm xuống”

Còn nhớ, cách đây dăm năm, tại những hội chợ sách, độc giả đã xếp hàng dài để mua các tác phẩm của Nguyễn Văn Học. Cùng thời điểm ấy  xuất hiện nhiều luồng dư luận trái chiều. Người thì nghi ngờ sao cây bút này lại viết nhanh, viết khỏe đến thế? Liệu các tác phẩm có đảm bảo chất lượng hay không? Người thì ghi nhận, trân trọng những gì anh đã viết. Nguyễn Văn Học khi ấy thì cứ thản nhiên lăn lóc vào đời sống, bám riết vào những chi tiết đời thực để diễn tả nỗi đau của bao kiếp người khốn khổ để thai nghén tác phẩm.

Sau thời gian trầy trật, lăn lộn trong những “ổ chứa cạm bẫy”, Nguyễn Văn Học khăn gói quyết tâm ôn thi và đỗ vào Khóa 8 Trường Viết văn Nguyễn Du. Những ngày tháng ở đây, bạn bè thấy anh vẫn nhận việc làm thêm, đi lại như con thoi và các tác phẩm đủ thể loại từ tiểu thuyết, truyện ngắn, tạp văn, bút kí, phóng sự… vẫn nối tiếp nhau ra đời trong căn phòng trọ chật hẹp, chiếc máy tính lỗi thời được mua thanh lý với nỗi ám ảnh về bao nhiêu số phận vẫn đang tơi bời sống ngoài kia.

Sau tiểu thuyết “Bão người” lọt vào chung khảo cuộc thi tiểu thuyết 2008-2010 của Hội Nhà văn Việt Nam, gần đây nhất, Nguyễn Văn Học tiếp tục cho ra đời tập truyện ngắn “Bình minh lúc nửa đêm”. So với trước kia, loạt tác phẩm này đã chệch hẳn với quỹ đạo mà anh đã đi, những đề tài mà anh đã viết. Với đề tài xoay quanh những mối quan hệ gia đình, xã hội trong đời sống hiện đại luôn phức tạp với biết bao cạm bẫy, lừa lọc, giả dối, “Bình minh lúc nửa đêm” đã tạo được dấu ấn với độc giả.

“Chính những đổ vỡ, mâu thuẫn trong xã hội đã thôi thúc tôi cầm bút. Tôi viết ngay cả trong những điều kiện nắng nóng gắt gao. Là một người cầm bút, tôi gửi gắm vào những tác phẩm đó hi vọng nhiều người đọc được. Qua đó để mỗi người cần phải cố gắng, có trách nhiệm làm cho xã hội tốt đẹp hơn, nhân văn hơn. Và phần nào giúp cho xã hội bớt cái xấu, nhân lên cái đẹp, giảm cái bất trắc. Đó là thông điệp của tôi”, Nguyễn Văn Học chia sẻ. Nói về những dự định sắp tới, nhà văn trẻ tiết lộ, anh quan tâm đến đề tài về Tôn giáo bởi con người cần có đức tin, lòng tin. Một khi suy kiệt đức tin, thì sẽ sinh ra nhiều trái ngang, nhiều việc làm lầm lỡ.

Sau bao năm mưu sinh ở phố phường, chuyển hết phòng trọ này sang phòng trọ khác, bây giờ niềm hạnh phúc của nhà văn trẻ này là đón đứa con ra đời - kết quả của mối tình từ thời sinh viên. Niềm vui trong ánh mắt và những lối rẽ bất ngờ trong tác phẩm của Nguyễn Văn Học khiến người ta tin rằng “Khi vết thương nằm xuống” sẽ là những giá trị sống được chắt lọc trong đớn đau và nỗi niềm thành thật như những vần thơ anh viết năm nào: “Tôi tìm mình trên nắng vàng sỏi cát/ Được ngày xanh cho đến kiệt cùng”.

Theo Lữ Mai

Cuốn sách khám phá 20 bang nước Mỹ

Cuốn sách khám phá 20 bang nước Mỹ

"Quá trẻ để chết: Hành trình nước Mỹ" kể về chuyến độc hành kéo dài nửa năm của một cô gái Việt đi du lịch bụi từ đông sang tây nước Mỹ.

Đinh Hằng sinh năm 1987, làm việc trong lĩnh vực quan hệ công chúng. Cô tự nhận là người tự do và khao khát xê dịch. Chính vì vậy, cô từng thực hiện nhiều chuyến đi lớn, nhỏ đến những vùng đất khác nhau trên thế giới.

Trong cuốn sách vừa phát hành, Đinh Hằng thể hiện cái nhìn chân thực nhất của cô về thiên nhiên, văn hóa và con người Mỹ. Đó không phải là cái nhìn của công dân một nước đang phát triển lần đầu đến xứ cờ hoa, mà của một người lữ hành dày dạn kinh nghiệm, đến một xứ sở mới, gặp những con người mới - một cái nhìn bình đẳng, điềm nhiên và không định kiến. Nước Mỹ hiện lên qua những trang sách rất thực, không tô hồng, không phóng đại, kể cả khi đề cập các vấn đề tình một đêm, đồng tính, ma túy.

Nói về ý tưởng viết nên cuốn sách đầu tay, Đinh Hằng chia sẻ: "Viết lách với tôi trước hết là một sở thích, đam mê, sau này trở thành nghề. Nhưng ra đời một cuốn sách là việc rất tình cờ. Nó chưa bao giờ nằm trong những dự định hay mục tiêu của cuộc đời tôi. Nhưng suy cho cùng, cuộc đời vẫn thường làm chúng ta bất ngờ theo cách như vậy".

Cuốn sách kể về hành trình khám phá muôn màu của thiên nhiên, văn hóa và con người nước Mỹ.

Hiện lên từ những trang sách là một cô gái giàu cảm xúc, với nội tâm phong phú đang cảm nhận miền đất lạ bằng cả tâm hồn, để thấu hiểu trọn vẹn những nơi cô đi qua. "Mỗi khi ngồi ở quán cà phê Ritual trên đường Valencia, nhấp vị latte rang xay vừa độ ánh lên màu nâu hổ phách, tôi vẫn thường tự hỏi nếu là hoạ sĩ, tôi sẽ chọn màu gì để vẽ San Francisco? Đó có thể là màu cam ánh đỏ của cầu Cổng Vàng, màu trắng đục của những dải sương mù bay la đà trên thành phố, màu xanh biếc của biển và trời xô vào nhau ở cuối chân trời. Nhưng dù chọn màu gì, San Francisco trong tôi luôn luôn là màu xanh của đôi mắt người tôi yêu đến mê mải", tác giả viết.

Nước Mỹ còn mở ra bằng những xung đột tâm lý của cô gái trên hành trình đơn độc của mình. Cô gái dám nghỉ việc, trả nhà, bay nửa vòng Trái Đất và quăng mình vào một hành trình không đích đến để đối mặt với người mình từng yêu một lần nữa. Để rồi, những trải nghiệm của cô có là sự đan xen mãnh liệt những cô đơn, đau đớn, nhưng bật lên niềm tin, khát vọng và đam mê của tuổi trẻ.

"Đây là cuốn sách nên đọc nếu bạn còn trẻ, đam mê những con đường và trước bao nhiêu sóng gió cuộc đời bạn vẫn ngẩng cao đầu tiến về phía trước", nhà văn Nguyễn Lê My Hoàn nhận xét về sách.

Tác giả Đinh Hằng.

Theo quan niệm của tác giả trẻ, "du lịch bụi là một cuộc sống khác, ở đó không có áp lực của một ngày làm việc tám tiếng, nhưng bạn sẽ phải vội vã để không trễ một chuyến bay hay một chuyến xe buýt đường dài. Điều ấy xảy ra gần như mỗi ngày và bạn luôn phải trong trạng thái di chuyển liên tục. Vì cuộc đời là những chuyến đi. Vì tuổi trẻ đâu có bao nhiêu, nên phải đi, và sống, sống cho hết những tháng năm tuổi trẻ rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa".

Là người yêu viết lách, Đinh Hằng từng giành nhiều giải thưởng về Văn học và được tuyển thẳng vào khoa Báo chí - Truyền thông Đại học KHXH&NV TP HCM. Năm 2013, cô dành hẳn một năm để làm một “nghề” hoàn toàn mới: Người đi du lịch bụi toàn thời gian. Trong năm này cô đã thực hiện chuyến đi 10 tháng độc hành qua 20 tiểu bang ở Mỹ, Mexico và Cuba. “Quá trẻ để chết: Hành trình nước Mỹ” là một trong những câu chuyện tâm đắc của Đinh Hằng trong khoảng thời gian 6 tháng trên đất Mỹ, được NXB Hội Nhà Văn và công ty Nhã Nam phát hành dưới dạng sách tự truyện - du ký.

Theo Lê Hương (Vnexpress)

Kai Hoàng - phác họa những bức tranh ngôn ngữ

Kai Hoàng - phác họa những bức tranh ngôn ngữ

 

 

 

Kai Hoàng - phác hoạ những bức tranh ngôn ngữ


Ngày nay, trước sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ đã tạo đà thúc đẩy dòng chảy Văn Học Mạng có những cuộc hoà nhập và phát triển trên quy mô rộng khắp. Đồng thời cũng nuôi nấng không ít những cây bút trẻ thành danh. Tôn Vinh Văn Hoá Đọc xin giới thiệu tác giả Kai Hoàng một trong những cây bút trẻ tiềm năng trong cộng đồng Văn Học Mạng.

Bên cạnh những tác giả trẻ thường tìm cho mình lối đi an toàn, bằng những tác phẩm văn học thị trường, phục vụ thị hiếu đám đông với những chiêu - cách Pr hào nhoáng, rầm rộ thì Kai Hoàng lặng lẽ chọn cho mình một con đường riêng. Với tình yêu và niềm đam mê văn thơ, Kai Hoàng đã từng bước phác thảo lên những "bức tranh ngôn ngữ" sáng tạo mang một nét riêng lạ.

"Anh gọi bóng tối

vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm

để phác họa cho những mơ hồ dị ảnh"-(đêm lưu trú)


Tính Hoạ và tính Nhạc trong thơ Kai Hoàng được đan cài một cách tinh tế với những ngôn từ hiện đại, trẻ trung nhưng lại có thể đưa người đọc chạm đến được những cung nhịp xúc cảm trầm lắng.

"hôm qua tháng chạp rơi nghiêng

nỗi buồn anh chới với

tiếng kèn saxophone phát ra từ lồng ngực

réo rắt một khúc ca cuối mùa

rệ rạc"-(đêm lưu trú)

hay

"em xách tiếng nói trên con đường trải mật

cho lá rụng xám những ngã tư gầy

một nhân tình mồ côi"-(cũng là điều dễ hiểu)


Không lan man, dông dài. Kai Hoàng luôn đặt những suy nghĩ và cảm xúc của mình vào những câu thơ đầy nội tâm với những hình ảnh ẩn dụ sáng tạo một cách phong phú.

"ở một nơi anh chùn chân trước những ngõ cụt

ký ức xôn xao

cơn đau dè dặt

nhặt nhạnh từng mảnh vỡ ghép thành gương mặt em"-(hoài vọng)‎

hay

"chúng ta không còn nhận ra nhau trong đợt mộng du

khi những vết yêu giờ đây chỉ in hằn ảo ảnh

mỗi ngày trôi qua sập bẫy nỗi buồn

điều nuối tiếc không còn ai trì hoãn"-(vết yêu)


Và như một hoạ sĩ thuộc trường phái trừu tượng, mỗi bài thơ là một bức tranh ngôn ngữ đa chiều. Kai Hoàng luôn tạo ra cho người đọc một khoảng không gian suy ngẫm sâu rộng đằng sau mỗi con chữ.

"piano nằm ngửa nghe mùa đông chết yểu

nỗi nhớ bất chợt ra đời

bằng phôi sinh của cơn đồng sàn dị mộng

tháng mười hai vong thân gục bên mộ dã quỳ

bàn tay nở ra màu xác nắng"-(mùa đông xưng tụng)


Với tình yêu và đam mê văn thơ, thời gian sẽ giúp chàng trai trẻ Kai Hoàng dần hoàn thiện những bức tranh phác hoạ ngôn ngữ của riêng mình và gửi gắm tới độc giả.

 

 

Chùm thơ Kai Hoàng

 

LƯU TRÚ ĐÊM


Anh gọi bóng tối

vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm

để phác họa cho những mơ hồ dị ảnh


hôm qua tháng chạp rơi nghiêng

nỗi buồn anh chới với

tiếng kèn saxophone phát ra từ lồng ngực

réo rắt một khúc ca cuối mùa

rệ rạc


anh bần thần chôn tiếng thời gian vừa thở

như con ốc chôn mình giữa biển khơi

mùa thương cuối cùng

những giọt mưa cũng đắng mình trên lá


đêm hắt hơi đầy tinh tú

lẩm bẩm vài câu nói vô thường

nỗi cô đơn thơm như hoa lài vừa nở muộn

đắm mình bên những dấu đêm mù tịnh


như đắm cơn ngái ngủ

đôi mắt có thể mở toang một giấc chiêm bao trắng

hồn nhiên tìm về những đêm đêm

lưu trú

 


HOÀI VỌNG


Từ lâu anh chỉ tin vào những giấc mơ ẩn dụ

như mùa đông yêu những que diêm

lấp lánh trong những đêm buồn như cổ tích

tiếng cười cũng kẹt giữa đám đông


ở một nơi anh chùn chân trước những ngõ cụt

ký ức xôn xao

cơn đau dè dặt

nhặt nhạnh từng mảnh vỡ ghép thành gương mặt em


em bước ra ngoài ánh sáng

cởi từng lớp cô đơn đã mặc đêm qua

cởi từng cơn bĩ cực mượn từ năm tháng

rưng rức nụ cười


anh với tay chạm lấy thiên hà

vũ trụ nguyên sơ hát một đoạn intro cũ

em thả nỗi quên từ tàn tích nhớ

trắng ngập vùng áng tóc đang cưu mang


bên cửa sổ trong hẻm phố thênh thang

anh hoài vọng

một bầy sếu trắng về che những thinh lặng

bủa vây

 


NHỮNG NGÀY NGÔN NGỮ CẠN


Gửi cho phố cạn ngôn từ

ký tự tôi màu trần trụi

đi qua những rùng rền xám

em là câu khấn linh thiêng


đám mưa mang mùi hốc hác

rơi vào thấu thị cơn mê

thị trấn lạc mùa chênh sáng

một bầy đom đóm không về


dắt tay em mềm như cỏ

hai đứa hát khúc du ngao

an yên pha màu nguyên thủy

chạm trong ngõ phố chực trào


Gọi tôi ly thời gian tím

nốc cạn ký ức tinh khôi

những ngày chòng chành mơ sảng

em là nỗi nhớ không mời

 


MÙA ĐÔNG XƯNG TỤNG


Từng ngón tay đồng lõa

xé khúc hát tử nạn vừa rụng trên ngực trời

thành hai nửa

nửa phần dành em hát câm


câu ca tê dại cấu cứa da thịt anh nhưng nhức

nốt thăng chơi trò đánh đố

giấu nhẹm nửa khúc ca anh

ngày sùng bái khóa sol

ngân nga luận điệu của một khúc hát trắng

 

piano nằm ngửa nghe mùa đông chết yểu

nỗi nhớ bất chợt ra đời

bằng phôi sinh của cơn đồng sàn dị mộng

tháng mười hai vong thân gục bên mộ dã quỳ

bàn tay nở ra màu xác nắng


đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin

những hoang hải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi

tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn

ký ức ám khói bất ngờ phục sinh

em tưới mình bằng lời hát vô ngôn cũng không che được mùi thành thật


nỗi đau âm ẩm giấu mình

em gieo vần qua những câu kinh thánh

mùa đông vuột khỏi em

lần theo dấu vết của một xớ đàn rung rung xưng tụng

 


CŨNG LÀ ĐIỀU DỄ HIỂU


đi nốt những ngọn mùa

những đóa linh lan cong mình kiệt sức

rách rát cả xuân thì đang soạn sửa đi rong


anh gọi nỗi buồn

đã cho đi rồi bỗng muốn đòi lại

ngày lên trống hoác

con sẻ nâu lơ mơ nhìn vũng nắng bốc hơi

 

lạ lắm

cơn yêu bỗng dưng hóa thạch

ai đã đánh tráo những tội tình này?


em xách tiếng nói trên con đường trải mật

cho lá rụng xám những ngã tư gầy

một nhân tình mồ côi


giấc mơ cõng oan một niềm tin cũ

nỗi nhớ đã chẳng còn tinh khôi

trong góc tâm tư một loài hoa chết rũ


em vét cạn em nơi anh

nên những vệt ngày chỉ còn là hư ảnh.

 


VẾT YÊU


và khi những giấc mơ thơm mùi hơi thở cũ

anh thả đôi mắt trên con đường phía xa

trong bóng tối lũ đom đóm nửa đêm mất ngủ

chạy đi nấp vào những đốm sáng mơ hồ


thành phố trở về trong trận gió ngược

những hò hẹn đã nứt nẻ sau cơn bão cuộc yêu

chỉ còn nỗi im ắng mê man nơi khóe mắt

lặng lẽ câu bóng nhau tìm một hình dung từ trần


chúng ta không còn nhận ra nhau trong đợt mộng du

khi những vết yêu giờ đây chỉ in hằn ảo ảnh

mỗi ngày trôi qua sập bẫy nỗi buồn

điều nuối tiếc không còn ai trì hoãn


muốn nghe lại những thầm thì xa ngái

khi chuyến xe số phận đang lướt nhanh về phía không người

nỗi đau về úp mặt trong buổi bình minh mưa

mới nhận ra hai bản thể đang dần xa rời quỹ đạo

 

 

Btv Mộc Lim

Trang 4 trong tổng số 27 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay915
mod_vvisit_counterHôm qua4079
mod_vvisit_counterTất cả4536500

20 149
,
Hôm nay:30 - 3 - 2017
Hiện có 379 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: