Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Tác giả trẻ

Tác giả trẻ

Nhà văn Trang Hạ và những phát ngôn gây sốc

Nhà văn Trang Hạ và những phát ngôn gây sốc

Sắc sảo với những quan điểm đanh thép, người ta mệnh danh chị là "nhà văn của đàn bà" vì những gì chị đấu tranh bằng tiếng nói để bảo vệ nữ quyền. Đôi lúc đàn ông có thể không thích Trang Hạ vì những "động chạm" nảy người...

Với vốn hiểu biết uyên thâm và lý luận sắc sảo nên Trang Hạ dường như chẳng phải kiêng dè điều gì. Bởi thế những phát ngôn thẳng thắn của chị có thể được coi là "gây sốc" với nhiều người. Có thể thấy rõ tinh thần của Trang Hạ là kêu gọi phụ nữ hãy mạnh mẽ, làm chủ cuộc đời mình và đàn ông cũng cần có những thay đổi tích cực để mang lại hạnh phúc cho phụ nữ, phái vốn chịu nhiều thiệt thòi.

Nhà văn Trang Hạ

Rửa bát là quyền đàn ông

Cách đây 3 năm cuộc "bút chiến" của Trang Hạ và đạo diễn Lê Hoàng xung quanh việc phụ nữ, đàn ông, ai rửa bát được đông đảo cộng đồng mạng quan tâm theo dõi. Trang Hạ và Lê Hoàng cũng “lời qua tiếng lại” mỗi ngày trên facebook và trang cá nhân. Lê Hoàng thì bảo: "Làm việc nhà là nỗi khát khao của đàn ông nhưng bị phụ nữ cướp đi một cách trắng trợn". Trang Hạ phản bác: "Đàn ông ngụy biện, dùng những luận điệu lố lăng để che đi sự lười biếng, trốn việc nhà". Chị cũng không quên đưa ra khẳng định: "Rửa bát là quyền của đàn ông".

"Đàn ông về nhà chỉ có ăn – tắm – ngủ thì khác gì con lợn!"

Khi cuộc "bút chiến" của Trang Hạ và Lê Hoàng chưa đi đến hồi kết thì phát ngôn tiếp theo này của Trang Hạ trong một bài phỏng vấn ngay sau đó lại tiếp tục "dậy sóng" cộng đồng mạng. Nguyên văn câu phát ngôn vẫn xung quanh chuyện phụ nữ, đàn ông ai rửa bát như sau: "Đó là ý anh Lê Hoàng đưa ra để châm biếm những người phụ nữ cứ vơ lấy việc rửa bát làm tội bản thân mình, vừa rửa bát vừa cau có. Chứ còn tôi, thì tôi chỉ bảo ngắn gọn thôi: Đàn ông về nhà chỉ có ăn – tắm – ngủ thì khác gì con lợn! Muốn chứng minh đàn ông được vợ chăm sóc không phải như… chăm lợn, thì các ông hãy xắn tay rửa bát đi".

Câu nói: "Đàn ông về nhà chỉ có ăn – tắm – ngủ thì khác gì con lợn!" đã khiến không ít "phái mạnh" giật mình và... tự ái. Để rồi sau đó lại tiếp tục những cuộc tranh luận nảy lửa từ giới này dành cho Trang Hạ như để thanh minh hoặc một phản ứng tự vệ rất đỗi tự nhiên lại tiếp tục diễn ra.

Mới đây một tờ báo điện tử đăng lại bài báo cách đây 3 năm lại tiếp tục gợi lại những ì xèo, tranh cãi, phản pháo tưởng đã lắng dịu đi từ 3 năm trước.

"Phụ nữ đừng biến mình thành đồ xài một lần"

Nhân một bài báo phỏng vấn quanh câu chuyện trinh tiết của phụ nữ, Trang Hạ đã trả lời: "Cái màng trinh giá trị chứ vì mỗi người phụ nữ chỉ có một cái thôi. Thói đời, cái gì hiếm mà chẳng quý. Nhưng thật bi kịch cho những cô gái nào coi “màng trinh”, ngay cả việc kết hôn của mình chỉ là những giá trị xài một lần, rồi khi lỡ dùng rồi, thậm chí chẳng may bị người dùng chối bỏ thì trở nên tuyệt vọng, quăng quật, tàn bạo với bản thân. Nó quý và hiếm lắm, nhưng nó không phải là thứ dùng một lần rồi thì vứt. Hãy trao nó cho người mình thực sự yêu thương và nếu chẳng may trao nhầm người thì hãy can đảm trở thành một người phụ nữ độc lập chứ không phải là một người phụ nữ bị bỏ rơi".

Luận điểm này của Trang Hạ được đông đảo chị em tâm phục, khẩu phục. Trinh tiết quý giá nhưng đừng vì đã từng để mất nó mà biến mình thành đồ xài một lần.

"Nhục nhất là lên mạng còn bị vợ/chồng kiểm soát"

Việc “làm bạn” trên Facebook gây ra không ít rắc rối cho các cặp vợ chồng. Vậy tại sao họ vẫn kết nối trên Facebook như một địa chỉ hiển nhiên và thân thuộc? Vấn đề này đã được đặt ra trong cuộc hội thoại với Trang Hạ. Trước câu hỏi của phóng viên rằng: Theo chị, vợ/chồng nên có những cư xử thế nào trên Facebook để thế giới ảo không ảnh hưởng đến đời sống thật? Nhà văn Trang Hạ trả lời: "Tốt nhất là đừng mời vợ vào cuộc sống ảo của bạn theo nghĩa đen. Hoặc đừng lôi kéo chồng vào những cơn “tự sướng” trên mạng của của bạn theo kiểu như mẹ béo, con khỏe, mua rẻ, đặc sản xách tay v.v... Điều đó có ý nghĩa với bạn nhưng chưa chắc đã là sở thích của vợ/chồng bạn. Hơn nữa, hãy có niềm tin với người bạn đời của mình trong cả thế giới thực và ảo. Nhục nhất là lên mạng rồi còn bị vợ /chồng kiểm soát từ mỗi cái bấm like hoặc tin nhắn cá nhân".

Chị cũng tiếp tục bộc lộ những lý lẽ rất xác đáng: "Vì thế, tôi vẫn nghĩ, đánh ghen trên mạng cũng được, ly hôn trên mạng cũng được, nhưng đó chỉ bộc lộ một góc giá trị con người bạn. Đừng có nói rằng, bạn vốn trong trắng, sau đó, bị internet nhuộm đen!"

Trong tình yêu, hãy tự ra đi, chứ đừng để bị đuổi!

Trong một bài viết đăng trên trang fanpage ở trang mạng xã hội của mình chị đa đưa ra luận điểm này và bài viết đã nhận hơn 5.000 lượt thích, gần 800 lượt chia sẻ và hàng trăm bình luận của độc giả, chỉ sau chưa đầy 10 giờ đồng hồ công bố.

"Chúng ta cam kết bằng trái tim, bằng tình cảm, bằng tin cậy. Nhưng tình yêu không có nghĩa là chúng ta trở thành cai ngục của đời nhau. Nên việc duy nhất có thể làm, là hỏi, anh có cảm thấy vui sướng khi làm điều ấy không? Và nếu càng ngày bạn càng vắng mặt trong những phút vui sướng của anh ấy, thì nghĩa là bạn phải tự hiểu ra sự lựa chọn yêu đương của bạn - có lẽ - không được như những gì bạn mong muốn. Trong tình yêu, hãy tự ra đi, chứ đừng để bị đuổi!", Trang Hạ viết.

Tình yêu cũng có giới hạn và những ranh giới, vì thế hãy thức tỉnh khi nó kết thúc để ra đi. Sự mạnh mẽ không phải là câu chuyện của sức khỏe mà cần cả trong tình yêu.

Những thứ đến muộn chỉ làm nổi bật sự bi kịch của đời bạn mà thôi!

Ở một bài viết khác của nhà văn Trang Hạ với tiêu đề “Hát thôi, chứ đừng sống thế!” bàn về hạnh phúc cũng khiến cộng đồng mạng dậy sóng. Trên trang cá nhân của cô, bài viết đã thu hút xấp xỉ 10.000 lượt like, hơn 1.600 lượt chia sẻ cùng hàng trăm bình luận.

Trang Hạ có viết: "Tôi đã từng chảy nước mắt khi nhìn thấy tấm ảnh, một ông già hom hem đứng bên chiếc xe máy phân khối lớn mới tinh bóng loáng và hùng dũng. Giá là 50 năm trước, hẳn đó là một người thanh niên hấp dẫn và khỏe mạnh. Nhưng tiếc là, những giấc mơ ta khao khát, nó luôn đến quá muộn. Thậm chí, vào lúc ta không còn chờ đợi nữa! Một đám cưới, một chiếc xe mui trần, một chiến mã sắt oai hùng... những thứ đến muộn chỉ làm nổi bật sự bi kịch của đời bạn mà thôi!".

Hạnh phúc đôi khi chỉ là những khoảnh khắc, nên đừng bỏ qua khi nó đến. Hạnh phúc không phải là thứ có thể để dành. Thông điệp chị truyền tải đã thức tỉnh không ít chị em về việc phải sống như thế nào cho ngày hôm nay.

Bạn không có cơ hội chổng mông cho người khác xem

Một bài phỏng vấn gần đây với Trang Hạ về cuốn sách mới và môn thể thao boxing chị yêu thích, chị đã trả lời: "Tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện thế này, tôi mê đạp xe nên có rủ một cô bạn đi đạp xe cùng. Nhưng cô ấy e ngại: “Em đang tập múa bụng rồi và nó hợp hơn với em. Hơn nữa, em cũng sợ đạp xe đạp vì sẽ bị… thâm mông”. Tôi với nói với cô ấy thế này: “Lý do đó thật buồn cười vì trong đời em sẽ không có cơ hội chổng mông cho người khác xem". Vẻ đẹp giờ đây phải đi kèm sự khỏe mạnh. Đã qua rồi thời của 20 năm trước với những câu chuyện diễm tình của một cô gái bị liệt, mặt xinh như thiên sứ, với vẻ đẹp yếu ớt vẫn được một anh công tử, nhà giàu yêu thương".

Đây thực sự là một sự thật hiển nhiên không phải ai cũng biết, phụ nữ đã qua thời chỉ nhăm nhăm chăm sóc sắc đẹp bằng một vẻ tiểu thư yểu điệu, dịu dàng. Nếu bạn không có sức khỏe và năng lượng từ bên trong bạn sẽ chẳng thể chiến đấu với cuộc đời nhiều thử thách này.

"Con gái đĩ, nói xin lỗi, họ cũng là người"

Trong một bài viết khác bàn về vấn đề ngoại tình, Trang Hạ viết: "Với một người đàn ông ngoại tình, vợ còn là một "partner", chứ với người đàn ông chơi gái, có thể "have sex" (làm tình) với bất cứ phụ nữ nào nằm ngửa, thì bạn chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ nằm ngửa mà thôi. Có khác chăng, là nằm ngửa hàng ngày, suốt đời anh ta. Còn gái đĩ, nói xin lỗi, họ cũng là người".

Là một nhà văn, một cây viết được nhiều độc giả ưa thích, Trang Hạ còn tham gia rất nhiều hoạt động khác. Những phát ngôn của chị hầu hết đều tiếp thêm sức mạnh cho phụ nữ. Tuy vậy, trong một số bài phỏng vấn Trang Hạ cũng có những ý kiến "bênh" đàn ông và thể hiện chị không ghét phái này. Tuy nhiên, chị vẫn có một số ý kiến "nhạy cảm" khi nói về đàn ông, nếu đọc đầy đủ trong ngữ cảnh, sẽ hiểu chị có lý lẽ của riêng mình. Chỉ là đôi lúc, sự thật thường mất lòng mà thôi!

Theo Trí Thức Trẻ

(Vietnamnet.vn)

“Có anh ở đây rồi, hạnh phúc cũng ở đây!”

“Có anh ở đây rồi, hạnh phúc cũng ở đây!”

Dân trí - Cuốn sách tập hợp những tác phẩm hay nhất của tác giả Du Phong, được sắp xếp một cách khéo léo thành một câu chuyện tình yêu có mở đầu, có kết thúc.

Cô gái, người phải nếm trải những tổn thương sâu đậm trong quá khứ, muốn khép cửa trái tim mình, nhưng thâm tâm vẫn mong chờ một người xuất hiện, xoa dịu những vết đau và cho mình một bờ vai ấm áp để tựa vào.

Chàng trai, người đã trải qua những mất mát trong chuyện tình yêu nhưng vẫn chưa bao giờ mất niềm tin vào hạnh phúc, ngày qua ngày vẫn đi tìm một tình yêu đích thực, nơi có thể là nơi chốn bình yên cuối của cuộc đời mình.

Bìa cuốn sách của Du Phong, "Có anh ở đây rồi, hạnh phúc cũng ở đây!"

Hai người họ gặp nhau, từ đồng cảm sâu sắc, họ dựa vào nhau, an ủi và giúp đỡ nhau. Và rồi tình yêu cũng đến. Chuyện tình yêu của họ sẽ tiếp tục thế nào? Sẽ là một câu chuyện êm đềm ngọt ngào như bản tình ca đầu tiên, hay sẽ có sóng gió chông chênh bởi cả hai trái tim đã có quá nhiều vết xước?

Có anh ở đây rồi, hạnh phúc cũng ở đây! là một tuyển tập thơ và tản văn của Du Phong. Bằng những lời tâm sự giản dị nhưng chân thành, người đọc sẽ được thưởng thức một câu chuyện tình giàu cảm xúc và không thiếu những suy tư, chiêm nghiệm.

Qua từng trang sách, câu chuyện tình yêu được kể như lời thủ thỉ chuyện trò qua lại của hai nhân vật chính là chàng trai và cô gái, họ từ hai kẻ xa lạ mang theo những tâm sự của riêng mình, tiến tới quen biết và yêu thương nhau, trải qua nhiều sóng gió, hiểu lầm, cuối cùng là một cái kết viên mãn.

Tất cả những vần thơ, trang viết, câu chuyện được trải ra một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc, đem lại cảm giác gần gũi, thân quen, như nói lên nỗi lòng của bất cứ ai đang trải qua từng cung bậc xúc cảm của tình yêu vậy.

Có anh ở đây rồi, hạnh phúc cũng ở đây! của tác giả Du Phong do NXB Văn học và Người Trẻ Việt phát hành cuối tháng 1/2015.

 

Theo H.T - Dantri.com.vn

"Lấp kín một lặng im" - tự sự của người trẻ giữa phố thị Hà Nội

Tập thơ "Lấp kín một lặng im" thể hiện những cảm xúc tinh tế, dịu dàng của tác giả Lu - một người trẻ sống trong lòng phố thị.

Tập thơ chia làm bốn phần nhỏ, tập hợp những tác phẩm theo từng cụm cảm xúc khác nhau: Nơi này, Em, Tôi, Chúng mình.

Sách "Lấp kín một lặng im". Ảnh: EmHanoi.

Phần đầu tập thơ - Nơi này - là khúc tự tình với phố của tác giả. Dường như từng mạch cảm xúc của Lu đều gắn với không gian Hà Nội; những sự vật hiện tượng của phố đi vào thơ anh tự nhiên với hàng cây, cột đèn, sân thượng, quán cà phê, ô cửa, hoa loa kèn. Những tâm tình với phố được Lu gửi trọn trong Ngủ yên Hà Nội: "Hà Nội hôm nay giấu một trận mưa/ trong quán cũ những bài ca cũ/ khe cửa cũ ly cà phê cũ/ anh lặng nhìn/ điều đã mất/ từ lâu/ Hà Nội giấu trong mình những gì/ Hà Nội chẳng biết đâu". Cái sân thượng ở phố thị nào cũng có, nhưng trong thơ Lu, nó vẫn gợi tới hình ảnh một cái sân thượng của Hà Nội, bởi nơi đó xưa kia có thể ngắm được núi Ba Vì: "nhà xung quanh xây cao hơn biết mấy/ không sao thấy lại núi Ba Vì" (Sân thượng).

Dù đã dành trọn phần Nơi này để chỉ về những cảm xúc với Hà Nội, trong các bài thơ ở những phần khác, người đọc vẫn thấy những chỉ dẫn tới phố thị nơi Lu sinh ra. Như trong bài thơ có tiêu đề và nói về cảm xúc yêu đương, tình yêu ấy vẫn gắn liền với không gian phố: "Tôi mua độ chục loài hoa cỏ/ đem về lấp kín một / không tên/phố/ không đèn/ người/ không quên/ tôi không quên/em".

Những vần thơ trong phần Em, dường như Lu viết tặng riêng một người, một nàng thơ dịu dàng, tinh khiết. Bởi thế, cái dáng "em" ngồi thật đẹp khi đi vào thơ: "em ngồi/ cái dáng cong cong/ mình em khép lại/ một vòng/ thế gian" (Lung liêng). Ngay cả cái sự đi vấp của "em" cũng trở nên đáng yêu, gợi bao nỗi niềm trong thơ Lu: "Hôm nay ngày gì thế?/ em đi vấp mấy lần/ em vấp bậc cầu thang/ em vấp hành lang/ em vấp những nỗi nhớ/ ngút ngàn" (Hôm nay).

Tác giả Lu. Ảnh: Facebook tác giả.

Nếu như Nơi nàyEm thể hiện những cảm xúc dịu dàng, tinh tế, thì Tôi là một phần tự sự sâu lắng của tác giả sinh năm 1989. Trong phần này, tác giả có những câu thơ mang tính triết lý: "Chúng ta - những ngôi nhà không cửa/ lại thích so đo chuyện bản lề" (II). Có những chỗ, anh bày tỏ tâm trạng: "Lòng ta như giếng khơi/ Không một giọt mưa nào chạm đáy".

Chúng mình - phần cuối cuốn sách - là những bài thơ nói chuyện tình yêu. Những cảm xúc yêu đương qua con mắt một người lãng mạn trở nên đẹp đẽ và thi vị: "Ta từng giấu mùa thu trong đôi mắt của một người con gái/ sáng hôm nay trời bỗng xanh mê mải/ chắc là nàng vừa ngước mắt lên cao".

Thơ Lu có những bài chỉ hai câu như: "Con sẻ nhỏ ngủ quên mùa lá nở/ tự phai mình trong một cánh rừng thu". Lại có những bài ngắt câu theo chủ đích để tạo ra nhịp điệu. Bên cạnh những hình ảnh dịu dàng, Lu có những liên tưởng bất ngờ. Bên cạnh những chiêm nghiệm sâu lắng, Lu vẫn thể hiện phần trẻ trung: "Rủ em đi khỏi thị thành/ mà em nấu dở nồi canh rau cần/ thì thôi/ tôi cũng chẳng cần/ ra bờ sông ngóng những lần mây qua"; đôi khi hài hước: "vui buồn thì cũng một ta/ cô đơn thì cũng mặc cha loài người".

Lấp kín một lặng im là tập thơ đầu tay của Lu - một người bỏ ngang đại học để tìm kiếm con đường riêng của mình. 38 bài thơ chưa phải là một tuyển tập dày dặn, nhưng cho thấy một cảm xúc đầy đặn: cảm xúc của một người trẻ tuổi sống giữa lòng phố thị. Cảm xúc xen với ưu tư chiêm nghiệm, những liên tưởng giàu hình ảnh... sẽ đưa Lu đi xa hơn trên con đường thơ mà anh đã chọn.

 

Theo Lam Thu - Vnexpress.net

Tác giả sinh năm 1985 đoạt giải thưởng Hội Nhà văn TP HCM

Tác giả sinh năm 1985 đoạt giải thưởng Hội Nhà văn TP HCM

Sau nhiều năm không trao giải hạng mục "Nhà văn trẻ", năm nay, Hội Nhà văn TP HCM chọn tập truyện "Cỏ đồi phương Đông" của cây bút Tiểu Quyên để vinh danh.

Tác giả Tiểu Quyên sinh năm 1985, là nhà văn, nhà báo tại TP HCM. Tập sách Cỏ đồi phương Đông của cô gồm 11 truyện ngắn, nằm trong tủ sách Văn học 8X (Nhà xuất bản Văn hóa Văn nghệ TP HCM). Chia sẻ cảm nhận về việc đoạt danh hiệu Nhà văn trẻ, Tiểu Quyên cho biết, cô rất vui mừng và bất ngờ.

Tác giả Tiểu Quyên

Ban đầu, cô không có ý định gửi tác phẩm dự giải thưởng Hội Nhà văn TP HCM vì nghĩ rằng cuốn sách của mình khó có cơ hội so với nhiều tác phẩm năm nay. Tuy nhiên, đến phút chót, nhờ sự khuyến khích của một số đồng nghiệp, cô mạnh dạn gửi tác phẩm tranh giải với suy nghĩ "Nếu không đoạt được giải gì thì ít ra truyện của mình vẫn có người biết đến, dành thời gian đọc và cảm nhận".

Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu - đại diện hội đồng chấm giải thưởng văn học của Hội Nhà văn TP HCM - cho biết: "Cả hội đồng chấm giải đều thống nhất nhận xét tác phẩm Cỏ đồi phương Đông được viết có tay nghề, thể hiện triển vọng tốt ở một tác giả trẻ. Đồng thời, nội dung tác phẩm miêu tả đa dạng cuộc sống thành phố với cách thể hiện tuy có đôi chút huyễn hoặc, huyền bí nhưng cũng rất gần gũi và đúng với đời sống giới trẻ".

Giải Nhà văn trẻ của Hội Nhà văn TP HCM nhằm vinh danh các tác giả dưới 30 tuổi. Năm 2011, lần đầu giải này trao cho tác giả Trần Minh Hợp với tác phẩm tuổi teen Cô gái bán ô màu đỏ. Kể từ đó đến năm nay, hạng mục này mới có thêm tác giả được trao giải.

Giải thích nguyên nhân của sự gián đoạn, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu cho biết, trong ba năm vừa qua, làng văn TP HCM có không ít tác giả trẻ nhưng họ không có tác phẩm đủ tầm để trao giải. Đồng thời, một trong những tiêu chí quan trọng là tác giả phải là hội viên của Hội, phải chủ động và tự nguyện gửi tác phẩm về để tranh giải. "... Hội không trao giải cho những tác phẩm không tham dự. Điều này nhằm tránh tình trạng Hội phát hiện tác phẩm và trao giải mà tác giả không nhận giải", ông Phạm Sỹ Sáu chia sẻ.

Ngoài giải Nhà văn trẻ, Hội Nhà văn TP HCM còn trao Giải thưởng chính thức trong năm cho tác phẩm: Hát đi em (tập thơ) của tác giả Prékimalamak (Trần Vĩnh). Bên cạnh đó, các tác phẩm sau được trao tặng thưởng, gồm: Cảm thức sông (tập thơ) của tác giả Huệ Triệu, Nhen lửa từ trăng (tập thơ) của tác giả Lệ Bình, Truy đuổi tâm trạng mỹ nhân (tập truyện ngắn) của tác giả Tiến Đạt.

Năm nay có 42 tác phẩm của 36 tác giả gửi về tham dự giải thưởng của Hội nhà văn TP HCM.

 

Theo Thất Sơn - Vnexpress.net

"Kim cương" - Tiểu thuyết fantasy của tác giả 16 tuổi

Tác giả Thùy Dương kể một câu chuyện kỳ ảo đầy lôi cuốn trong tiểu thuyết "Kim cương".

Tên sách: Kim cương
Tác giả: Trần Thị Thùy Dương
Nhà xuất bản Hội Nhà Văn

Trong khi rất nhiều tác giả trẻ Việt Nam đến với văn chương bằng những câu chuyện tình cảm lãng mạn, thì Trần Thị Thùy Dương lại chạm ngõ làng văn bằng một tác phẩm huyền ảo. Tác giả sinh năm 1998, viết truyện từ năm 12 tuổi, hoàn thành bản thảo khi 15 tuổi. Tiểu thuyết đầu tay Kim cương được xuất bản khi Thùy Dương 16 tuổi.

Tiểu thuyết "Kim cương" của tác giả Thùy Dương

Kim cương mở ra bằng hồi kết của một cuộc chiến long trời lở đất. Một kẻ nguy hiểm, gieo rắc chết chóc, gây ra nỗi ám ảnh kinh hoàng cho bao người đang bị bao vây bởi bốn chiến binh. Các chiến binh với năng lực và sự đoàn kết đã phong ấn những mảnh linh hồn của hắn vào bốn viên kim cương.

Một nghìn năm sau, bốn chiến binh giờ được tái sinh thành bốn đứa trẻ với những tính cách và thân phận hoàn toàn khác biệt: Phong (tên trộm vặt), Kim (người thuộc vương quốc Bóng Tối), Ngọc (công chúa của vương quốc Lửa) và Thiên (hoàng tử của vương quốc Thiên Đường). Bốn đứa trẻ đi tìm những viên kim cương huyền thoại và phá hủy mảnh linh hồn cuối cùng trước khi đám thợ săn và đám tay chân của hắn sờ tới viên kim cương. Việc làm ấy nhằm bảo vệ vương quốc của những đứa trẻ và sinh mạng của những người dân vô tội.

Trong hành trình, bốn đứa trẻ gặp rất nhiều trở ngại, hiểm nguy rình rập. Đám thợ săn luôn truy đuổi cùng với quái vật, quỷ dữ, đôi khi là cái đói, cái rét… Nhưng thử thách lớn nhất cho sức mạnh và sự kiên gan của bọn trẻ lại chính là bản tính trái chiều và cái tôi của mỗi thành viên trong nhóm tái sinh. Đôi khi, các chiến binh vốn là những đứa trẻ phải vượt qua cám dỗ: “Những vị chiến binh hùng mạnh ơi/ Dù có mạnh mẽ đến thế nào/ Các ngài vẫn là những đứa trẻ thôi/ Tại sao không vào cùng chúng tôi/ Và tận hưởng tuổi trẻ của các ngài cơ chứ?...”

Kim cương thể hiện trí tưởng tượng phong phú và khả năng dẫn dắt câu chuyện của Thùy Dương. Trong thế giới mà tác giả dựng lên, các nhân vật đều có những sở trường, năng lực, sức mạnh đặc biệt: Phong biết dùng nước, Ngọc dùng lửa, Kim có thanh kiếm và những móng vuốt sắc nhọn, Thiên có thể chữa lành vết thương cho người khác… Thời gian trong tác phẩm là vô định, không gian liên tục biến đổi với Thiên đường ấm áp, vương quốc Bóng tối u ám, rừng Sói, đảo Quỷ, thế giới của nàng tiên Tri thức… Câu chuyện được kể với tiết tấu nhanh, từng tình tiết đan cài, thắt mở khéo léo tạo sức hấp dẫn cho tác phẩm.

Tiểu thuyết nói về những cuộc chiến, nhưng mang trong nó thông điệp về tình bạn, tình thân, sự gắn kết. Ngay từ đầu truyện, tác giả đã dựng lên đoạn hội thoại của các chiến binh nói về mong muốn được gắn bó với nhau trong kiếp tái sinh. Cho tới đoạn kết của tác phẩm, Kim - nhân vật lúc nào cũng lạnh lùng - sau hành trình gian khó đã thầm nghĩ: “Không hiểu từ lúc nào, nó đã mặc nhiên coi ba đứa đó là một phần trong cuộc sống của nó và nó có trách nhiệm phải bảo vệ cả ba đứa… Không hiểu từ lúc nào, một cảm giác kỳ lạ đã dội lên bên trong nó, một cảm giác trước nay nó chưa từng có nhưng nó lại cảm thấy vô cùng thân quen, một cảm giác như thể chúng đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi vậy”.

Đó không chỉ là một cái kết ấm áp cho câu chuyện, mà còn là cái kết thể hiện trọn vẹn thông điệp của tác giả.

 

Theo Lam Thu - Vnexpress.net

Nguyễn Thị Kim Hòa: Tìm trong chữ nghĩa nhặt ra nụ cười

Nguyễn Thị Kim Hòa: Tìm trong chữ nghĩa nhặt ra nụ cười

NVTPHCM- Vượt qua hàng trăm tác giả, cô gái ba mươi tuổi đến từ Ninh Thuận vừa giành Giải nhất cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Đến với lễ trao giải trang trọng, ngoài những trang văn ắp tràn cảm xúc của những truyện ngắn đã đưa chị lên bục vinh quang Kim Hòa còn mang đến cho những người yêu văn chương Hà Nội một bất ngờ.

Trung tướng Nguyễn Trọng Nghĩa - Phó Chủ nhiệm Tổng cục chính trị trao Giải  nhất cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ Quân đội 2013-2014 cho Nguyễn Thị Kim Hoà

Giàu hai con mắt khó hai bàn tay

Thế rồi Nguyễn Thị Kim Hòa cũng ra Hà Nội nhận ngôi vị quán quân của một cuộc thi văn chương trên đất Bắc. Chị đi cùng mẹ. Những người thân không chỉ là chỗ dựa rất lớn về mặt tinh thần mà còn hỗ trợ cho chị rất nhiều trong cuộc sống. Trước đó, bạn bè văn chương miền Bắc cũng chỉ biết rằng sức khỏe Hòa không tốt. Nhưng đến khi chị xuất hiện trên sân khấu nhận giải, khi chính chị không nâng nổi giải thưởng và bó hoa chúc mừng mình thì cả hội trường mới sững sờ. Những người có mặt tại lễ trao giải cuộc thi truyện ngắn Văn nghệ Quân đội không khỏi băn khoăn trước cô gái không thể tự tay đỡ tấm bằng giải thưởng tôn vinh cho tài năng của chị. Lúc ấy người ta mới biết, có một Nguyễn Thị Kim Hòa khác ẩn trong dòng tên đính dưới mỗi truyện ngắn đã làm nên giải thưởng của chị. Trước đó, hầu hết những người chấm giải không hề biết gì về tác giả ngoài thông tin, đó là một cô giáo 30 tuổi ở Ninh Thuận.

 

Ở thời người người máy tính, nhà nhà máy tính và người ta đang dần bỏ qua vai trò của cây bút, ở thời mà trong giới viết lách người viết tay đếm trên đầu ngón tay thì Hòa cũng là một trong số đó. Những người khác thì có thể là lựa chọn cá nhân nhưng ở Hòa là lý do sức khỏe.

 

Nguyên nhân của việc yếu ớt về thể trạng như hiện tại của Kim Hòa là do ngày nhỏ, một lần sốt cao năm lên hai tuổi đã để lại nơi cơ thể chị di chứng bại liệt. Bây giờ cột sống của Kim Hòa yếu, chị không thể ngồi quá lâu, nhất là ngồi hàng giờ để viết văn. Cùng với đó, tay phải của chị rất yếu, các ngón bị co rút nên dù có ngồi được thì với cách đánh máy không huy động được hết mười ngón chị viết máy không thể theo mạch suy nghĩ. Không ngồi được thì đứng. Không viết máy thì viết tay. Và đó là tư thế tổng hợp cuối cùng khả dĩ để Kim Hòa có thể làm bạn với chữ nghĩa. Gõ phím thì cần mười ngón đủ đầy chứ viết tay thì chỉ cần ba ngón thôi là có thể. Hòa đã viết như thế. Viết xong chị nhờ một người bạn đánh máy bản thảo giúp. Mẹ chị nói rằng, có những hôm chị viết đến hai ba giờ sáng, nhất là thời điểm những ý tưởng căng tràn hay gần đây là khi cuộc thi truyện ngắn Văn nghệ Quân đội đang ở chặng nước rút.

Viết khuya như vậy nhưng hôm sau Hòa vẫn phải đứng lớp.

 

Thực ra cái gọi là cô giáo của Nguyễn Thị Kim Hòa cũng chẳng giống ai. Tốt nghiệp Trường Cao đẳng Kinh tế đối ngoại TP. Hồ Chí Minh năm 2005, chị đã lựa chọn trở về quê hương, mở lớp dạy học tại nhà. Hòa dạy cả cấp hai và cấp một. Cấp hai thì chị dạy Anh văn, cấp một thì làm “giáo viên chủ nhiệm”. Thi thoảng trên facebook thấy Hòa khoe ảnh chụp với lũ trẻ và thường gọi chúng là “mấy cưng” rất gần gũi.

 

Người ta vẫn nói “giàu hai con mắt, khó hai bàn tay”, với người khác khó một thì với Kim Hòa còn khó năm khó bảy. Nhưng chị đã vượt qua tất cả để “làm giàu” từ chính đôi bàn tay không hoàn thiện ấy. Sự “giàu có” của một người viết không còn quá trẻ nhưng mới chỉ đến với văn chương chừng dăm năm như Kim Hòa là 4 tập sách chị đã xuất bản (“Tay chị tay em”, truyện dài thiếu nhi; “Nho Đắng”, tập truyện ngắn; “Cơn lũ vẫn chưa qua”, truyện dài; “Thần Cupid có nhầm không”, tập truyện teen). Hiện tại, Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ đang in tập sách thứ 5 của Nguyễn Thị Kim Hòa có tên gọi “Đỉnh khói”, tên một trong 3 truyện ngắn được Văn nghệ Quân đội lựa chọn để trao giải của chị. Và với giải thưởng mới nhất này nữa, Hòa đã có một vốn liếng kha khá để lận lưng đi tiếp trên đường văn phía trước.

 

Tìm trong chữ nghĩa nhặt ra nụ cười

Về công việc viết văn, Nguyễn Thị Kim Hòa quan niệm, viết để sống được nhiều cuộc đời trong một kiếp người.

 

Đọc văn của Hòa thấy dào dạt một tình yêu với chữ nghĩa, với nhân vật, với đời, với người. Những câu chữ trong truyện của chị như rung rinh theo một điệu nhạc của những say mê. Gặp Hòa, tiếp xúc với chị cũng cảm nhận thấy cái dạt dào yêu đời, yêu người ấy trong đời thường, chỉ thấy những lảnh lót trong tiếng nói câu cười, chẳng thể bắt gặp một gợn sóng của ưu tư. Giọng nói ấy, nụ cười ấy luôn tràn ngập tình yêu sống, luôn ủ một mặt trời của khát vọng và yêu thương. Hòa không còn quá trẻ để vô tâm với cái gọi là số phận hay những may rủi ở mỗi cuộc đời. Cũng chẳng có ai thả mình trôi tự do đến mức vô lo như thế, nhất là ở người đã đào trong chữ nghĩa đi kiếm tìm bản thể. Nhưng chị đã chọn cho mình một tâm thế khi trình mình ra với đời.

 

Văn chương với chị không còn như một liều thuốc mà là một liệu pháp tinh thần. Cảm giác như Hòa không viết mà bay trên chữ nghĩa với một niềm hân hoan vô bờ bến. Cảm giác cuộc thi này chỉ như một khơi gợi để mạch ngầm văn chương nơi chị như những lớp trầm tích đã đến độ ứ đầy nay có dịp bung tuôn. Đúng như những gì chị chia sẻ: “Có thể nói cuộc thi lần này của Văn nghệ Quân đội đã giúp tôi thấy rõ hơn sức mình”.

 

Văn chương đã tìm được Hòa hay Hòa đã tìm được văn chương?

Văn chương đã tìm thấy chị, và chị cũng đang tìm mình trong văn chương, đôi bạn tri âm ấy đã bước đầu nhận ra nhau để cùng nhìn về một con đường dài đang hiện ra trước mặt.

 

Như trong bối cảnh của truyện ngắn “Thôi mùa cỏ cháy” (một trong ba truyện ngắn đã vinh danh chị), nhà Kim Hòa có nuôi một bầy cừu. Những công việc chăm sóc bầy cừu ấy chắc cũng không đến tay chị, nhưng tôi vẫn cứ hình dung bầy chữ nghĩa dưới tay Kim Hòa như một bầy cừu chen chúc và chị là bà chủ cầm trên tay cây roi quyền năng có tên gọi văn chương một cách tự tin để điều khiển chúng bằng một tình thương mến. Để mỗi con cừu chữ ấy được chị gọi tên đều hân hoan cất tiếng reo vui như những thanh âm trong mỗi truyện ngắn của chị.

 

Bây giờ thì cô gái ấy đã trở lại với vùng đất có những chùm nho buông mình trên những khô cằn nắng gió, nơi có những bầy cừu thân thuộc gặm mòn những gốc cỏ xác xơ. Và bầy cừu chữ của Kim Hòa đâu đó vẫn đang nhảy nhót reo vui, khích lệ chủ nhân nó cũng như mong mỏi được điểm danh trong những tác phẩm mới.

 

Lần ra Hà Nội nhận giải này có lẽ là chuyến đi xa nhất của Nguyễn Thị Kim Hòa nhưng thực ra chị đã đi rất xa bằng trí tưởng tượng và những con chữ ngay từ khi đôi chân còn đang đứng trên mảnh đất quê nhà. Đây là lần đầu tiên Hòa ra Hà Nội, và tôi tin rằng sẽ còn những lần khác nữa, bởi chị còn nhiều hò hẹn với văn chương và với bạn bè trên đất Thủ đô. Và còn bởi, với chị, văn chương đã trở thành niềm yêu sống.

 

Nguyễn Xuân Thủy - Nhavantphcm.com.vn

Tập thơ "Đói những ngọn môi" của Vũ Thiên Kiều - Có một giọng thơ riêng khác

Tập thơ


Lâu nay bạn đọc rộng rãi trong cả nước ít nhiều đã biết đến một cái tên Vũ Thiên Kiều. Chị đã có ba tập thơ xuất bản. Chị đã từng nhận được một số giải thưởng thơ/ truyện trong nước. Thi thoảng chị xuất hiện trong các sinh hoạt văn chương tại thủ đô. Chị cũng đảm nhận đôi công việc do Hội nhà văn Việt Nam tin cậy trao gửi. Nhất là thấy chị sở hữu/ chăm chút cho cái trang Facebook, một phương tiện truyền thông đại chúng hiện nay. Tuy nhiên, bảo là biết đến Vũ Thiên Kiều trong tư cách nhà thơ thì cũng mới chỉ thoang thoáng vậy thôi…

Nhưng cho đến tập thơ Đói những ngọn môi xuất hiện lần này, tôi tin chị có một gương mặt xác định trong làng thơ trẻ Việt Nam đương đại. Chắc chắn thế!

Không gian sống như một nguồn cảm hứng thi ca của Vũ Thiên Kiều là vùng đồng bằng sông nước Cửu Long, cụ thể hơn, vùng Kiên Giang, nơi chót cùng Tây Nam Tổ quốc. Trong thơ chị có đôi bài gần như là tự bạch, sống lại cái thời tuổi thơ/ thiếu nữ của mình (Sấm chớp phù sa, Rấm rứt phận người). Ăn ở giữa một vùng sông nước kênh rạch, nơi hình thế đồng bằng, núi non, biển cả; nơi hoa trái cá tôm đìa ruộng quanh năm, nơi chen nhau làng ấp và phố thị, nơi chung sống của nhiều nguồn dân cư với những nét văn hóa độc đáo khác nhau (mà tác giả lại là người gốc Bắc di chuyển vào Nam từ tấm bé), nơi của miền đất trẻ…,Vũ Thiên Kiều đã có cách cảm nhận về đời sống rất riêng. Sự sống hiện lên trong thơ chị theo cách của một trạng thái đang thì, đang sinh sôi nảy nở, động cựa, đang trong quá trình, đang là. Nó ngược lại với một sự sống đã là, xong xuôi, đã thành tựu, tĩnh lặng, lên rêu. Một thế giới bừng bừng hương sắc, hình khối hiện lên như một phô bày, như muốn đoạt tranh: “sau mưa bừng tỉnh cõi khát/ mơn mơn hoa cỏ đua chen/ nấm đội đất bung biêng ô mặt phấn/ rắn bện nhau song sóng những cuộc tình” (Sau mưa); “mía ôm mắt bình minh mừ mật/ bãi bồi neo tím triền sông/ chè xanh địu nắng chiều/ cò trắng vẽ bông hoa trời/ giếng làng đỏ mặt thiếu nữ” (Trở dạ)… Thơ Vũ Thiên Kiều có vô số những câu thơ xôn xao như thế. Đây là một cảm quan tích cực về sự sống. Người thơ như hân hoan sống cùng, hân hoan thụ hưởng, hân hoan tỏ bày không giấu giếm. Mỗi bài thơ của Vũ Thiên Kiều bao chứa một cảnh tượng sống chen chúc các tạo vật hiện lên cùng lúc, đan hòa các màu sắc, đường nét, hình khối, âm thanh… Đó là gì nếu không phải là niềm yêu sống, là niềm tha thiết với sự sống này, là ý thức tự nguyện gắn bó máu thịt, trực diện, tràn đầy hứng khởi với cuộc sống trần thế này. Thơ Vũ Thiên Kiều cơ hồ không biết đến những trạng thái tinh thần có tính phá hủy. Sự sống tích cực, tự bản thân nó hàm chứa vẻ đẹp nhân văn.Đọc vào thơ Vũ Thiên Kiều, thấy toát lên hai ấn tượng rất mạnh: một, thơ chị là nơi sự sống phồn sinh được cất lên trong dạng thức động cựa, giao hòa, trương nở với một cường độ mạnh; và hai, cảm thức tính dục tràn ngập, lan tỏa.

Tình yêu luôn là một xung lực đem đến năng lượng sống, kích hoạt sự sống. Bản thân tình yêu bao giờ cũng chỉ đẹp đẽ và bí ẩn trong tư thế đang là của nó. Kết thúc của một tình yêu cũng là lúc sự sống có nguy cơ dừng lại, thậm chí chạm vào điểm chết. Chính vì thế, tình yêu là một trong những biểu đạt kết tinh nhất, rõ rệt nhất về sự sống. Đi theo tinh thần này, thơ Vũ Thiên Kiều có số lượng bài thuộc khu vực thơ tình chiếm vị thế áp đảo.

Tình yêu và thơ tình là câu chuyện xưa như trái đất. Nhưng biểu đạt tình yêu như thế nào trong thơ lại là câu chuyện luôn luôn mới của mọi thời, của mọi người.

Tôi bị thuyết phục trước những cách biểu đạt này: “sỏi mang em trong trái tim khóa chặt/ cho giấc mơ viên kim cương triệu năm sau (Sỏi); Không chảy về phố/không rơi về làng/ anh lơ lửng/ một đời em đuối nước (Cởi trần bến khát); một nắm đạm thương rên rẩm nhớ/ ngày rộp đói những ngọn môi hỷ xả (Ngày rộp đói những ngọn môi)…

Tôi có thể dẫn ra không ít những câu thơ độc đáo như vậy. Nhờ cách nói mới, lại viết trong một nhiệt hứng thành thực, nên những câu thơ tình của Vũ Thiên Kiều có khả năng thôn tính người đọc.

Tôi muốn nói đến điểm cuối cùng trong bài viết nhỏ này: nhà thơ Vũ Thiên Kiều có một bảng ngôn từ thơ hết sức độc đáo và thú vị. Về điểm này, có thể nói được nhiều, nhưng tôi chỉ muốn nhắc đến hai nét: thứ nhất, các câu thơ Vũ Thiên Kiều phần lớn tồn tại trong dạng thức câu hành động mà trung tâm của nó là động từ; và thứ hai, ngôn từ thơ mang đậm đặc cảm thức tính dục.

Như đã nói trên kia, để làm nên những cảnh tượng sự sống phồn sinh, Vũ Thiên Kiều đã sử dụng hàng loạt các động từ gắn liền với các hình ảnh khá sinh động. Ở bài nào cũng vậy, nhưng tôi chỉ làm một thống kê nho nhỏ trong bài Sấm chớp phù sa để minh chứng cho điều này. Phân bố trên hầu hết các dòng/câu thơ là các động từ: rụng, trèo, hớt, ưỡn, thở, trồi, sinh, cười, lục (tung), quên, đổi, bụp, reo, uốn, xoáy, bện, rơi, ủ, mở, cạp, ngậm, giấu, bừng, cười, ken, đổi (công), rẽ, trườn, cõng, ngó (lung), ôm, cộng hưởng, bừa, gối (đầu), nghe, nhộn, đón, thắt, tạo dáng, xuyên, co, lặn, chụp, đẻ, đu, mở, làm tổ, phả (hơi). Như vậy, tổng cộng có 49 động từ trên 47 dòng thơ. Một tỉ lệ vượt trội như vậy, nói cho ta biết thơ Vũ Thiên Kiều là thơ của những hoạt động, chuyển động, va xiết, chà sát, giao tình, và sinh nở. Đọc những bài thơ như vậy, người đọc như bị hút/ kéo vào để thưởng ngoạn những cuộc tạo sinh của người và vật, của cảnh và tình, và đương nhiên của chữ và nghĩa.

Cũng không kém phần bung nở của các động từ, ở những bài thơ tình, Vũ Thiên Kiều không ngần ngại biểu đạt khi gần khi xa một cách táo bạo nhưng không lộ liễu cuộc ái ân qua những náo động tâm/ thân. Đây là những động từ trong Rung riêng ngày mới: reo, cười, vòng tay, hôn, lay, thêu, gánh, hẹn, nhớ, làm nũng, cậy, đón, gói, lấm, vút, quấn, tan, giao (dòng). Một ngày mới hừng lên những giao hoan, những yêu đương. Ngay cả khi không hẳn hoàn toàn viết về tình yêu, thơ Vũ Thiên Kiều vẫn cứ chộn rộn một thế giới động từ hôi hổi xuân thì như vậy: ghì (sương), bú (mật), gieo, miết, theo, đếm, đãi, gắt (cành), rụng, lục, chuốt trau, lùa, dắt, đợi, dậy (ngày), nút (Tràm chưa nút em). Toàn những động từ họ hàng xa gần với hành vi tính giao của muôn loài muôn vật và của chính con người. Hàng loạt những bài thơ được kiến tạo theo cách như vậy. Có thể nói rằng, cảm thức tính dục như một xung lực chi phối hết sức rõ rệt lên vùng chữ riêng của Vũ Thiên Kiều.

Các câu thơ được kiến tạo bằng hạt nhân trung tâm là các động từ. Chính điều này đã làm nên tính hiện đại của thơ Vũ Thiên Kiều. Thơ nói về sự sống. Và bản thân nó cũng là một sự sống - sự sống thơ. Dĩ nhiên, cần nói thêm: chỉ có động từ không thôi, cũng chưa thể làm nên phẩm tính thi ca. Đi liền với động từ, trước/ sau, bên cạnh, hoặc cách quãng là chỗ của các hình dung từ, các hình ảnh, và còn là nhịp điệu như một yếu tính của thơ. Tất cả tham gia vào việc kiến tạo nên vẻ đẹp của từng câu thơ và vẻ đẹp toàn bài. Không ít những bài thơ của Vũ Thiên Kiều có được vẻ đẹp đó.

Có một số người khi đọc thơ Vũ Thiên Kiều bảo rằng khó hiểu. Có lẽ phải tính/ nghĩ khác. Thơ và văn chương, nghệ thuật nói chung hết sức đa dạng. Có tác phẩm để hiểu. Có tác phẩm muốn hiểu cũng rất khó. Có tác phẩm thấy rõ ra một vài nghĩa này nghĩa nọ. Nhưng cũng có tác phẩm chỉ là những phỏng đoán bất tận, mơ hồ. Những tác phẩm đó chỉ để cảm thôi. Cảm nhận bằng trực giác mỹ học của riêng mình. Với một số bài thơ của Vũ Thiên Kiều, theo tôi, người đọc hãy thả lỏng mọi tri nhận thông thường để có thể cảm thấy một điều gì đó thuộc về sự sống.

Tuy nhiên, vẫn cần phải nói thêm rằng: mọi sự bung phá để đạt tới cái lạ, cái khác ở tầm cao chỉ có thể là kết quả của cuộc suy tưởng văn hóa, triết học thâm trầm và bền bỉ. Điều này không chỉ cần cho Vũ Thiên Kiều, mà cần cho tất cả những người cầm bút theo đòi nghiệp chữ.


Xin giới thiệu chùm thơ trong tập thơ của chị:



BÚI CHỔI MẮT ANH

 

khuya

muỗi đã rủ nhau đi đẻ

mãi chổi mắt anh

quét bầm em từ các góc tường

 

lẫn trong gió muộn

phím mồ côi

tiếng đàn nghẹn lồng ngực Bá Nha

nhặt kiếp Tử Kỳ


phơi lá đỏ mong mùa đựng chín

ruột nối một dây

căng

đứt đoạn giữa chừng


ngày té nước tỉnh hàng cây so đũa

gởi chuyến xe đông xoắn những vạt rừng

nôi sủng ái bấm bắt đầu nốt tĩnh

rộ ớt nhả neo

váy nép vội vào da


một em thức

lục đục dòng nóng hổi

cối gọi chày cả thẹn mắng hạt tiêu


chữ trộn sen và thơ thắt nút

búi chổi mắt anh bền bỉ đãi màu

nhuộm lòng em

xoan tím.


CON ĐƯỜNG CỦA KIẾN


Em thức giấc khi nghe hương tràm dìu dịu hôn lên môi lên mắt. Ngày mới đã bắt đầu. Ngày mới của những lo toan, bận bịu nhưng cũng đầy háo hức. Em đã thức như thế từ bao ngày rồi nhỉ?

Em ngắm con Kiến nhẫn nại bò dưới đất. Nó tìm gì? Nó một mình trên con đường rộng thênh thênh và đầy những hiểm nguy đón đợi.

Nếu nhỡ trên mạch di chuyển ấy ngẫu nhiên có một bàn chân đang bước. Nếu nhỡ trên mạch di chuyển ấy có một dòng nước nóng ai đó vừa tráng ly đổ xuống.

Nếu nhỡ…

Kiến không có cánh để bay. Dường như nó hiểu mỗi cuộc du hành thì xác suất của sự an toàn trở về tổ là rất thấp. Thế nên, nó miệt mài tìm những con đường ngoằn nghèo thậm chí là có địa hình hiểm trở để mỗi lần ra đi lại nguyên vẹn ngày trở lại.

Nó cũng mơ lắm một xa lộ cho tất cả các loài vật được tự do tung tăng cất bước mà không phải sợ gì.

Nó cũng mơ lắm một con đường xiu xíu dành riêng cho các loài Kiến.

Mỗi ngày, từ những con đường ngoằn nghèo hiểm trở ấy nó đã bì bõm lặn lội đi tìm thức ăn tha về tổ dự trữ. Những thức ăn ấy cũng chẳng có gì là của ngon vật lạ. Đó có thể chỉ là một hạt gạo, một hạt đường vừa rơi vãi hoặc là một cọng rau, một vỏ củ ai đó vừa vứt bỏ.

Nếu lúc xuất hành ra đi gian khổ một thì nẻo về còn khó khăn vất vả gấp trăm lần. Kiến phải gồng mình lên để kéo hạt gạo đi theo hướng giật lùi, kéo chán thì đẩy, đẩy chán lại ngoạm ngang eo hạt gạo mà tiến. Đây thật sự là một cuộc chiến thử thách tính kiên trì của Kiến. Vừa thồ vừa quan sát chọn lối đi an toàn cho tính mạng và tài sản vừa nhặt được. Cứ thế cứ thế Kiến đi. Có ai đồng hành cùng với Kiến? Có ai nhìn thấy nó lúc hoàn thành sứ mệnh khi đặt chiến lợi phẩm nằm gọn trong tổ. Rồi như không biết mệt mỏi, cũng không kể lể báo cáo thành tích, nó lại âm thầm hối hả với chuyến tiếp theo. Một câu hỏi chợt nảy ra: Kiến có ngủ không nhỉ? Chỉ thấy nó rất cần mẫn lao động, cần mẫn lao động một cách đáng nể. Và sự nỗ lực của những bàn chân, bàn tay bé xíu như không thể bé hơn được nữa đã viết lên câu ca dao để đời mà ai cũng thuộc lòng: “Kiến tha lâu đầy tổ”.

Em bẻ một mẩu bánh để nhẹ nhàng trước đường đi của Kiến.

Em hít một hơi thật dài hương tràm và dắt xe ra cửa.

Em đi làm bằng con đường của Kiến!


NGÀY RỘP ĐÓI NHỮNG NGỌN MÔI


thang nấc xuống xót chân người mỏi

mây rũ bò ngang

kiệt xác vắt


mưa thùng thình rộng…


một nắm đạm thương rên rẩm nhớ

ngày rộp đói những ngọn môi hỷ xả


cháo trắng kê đêm bột nêm kê sáng

vầng gió sôi lòng vòng

nâu cội đất hay nâu nước mắt

lửa ngọt từ bi


quả dỗ đỏ mùa áo ngỏ

van hy vọng nằm im

đò chậm mái…


mọt dũi vào tai mắc mớ...

 

Văn Giá

Nguồn: Văn Nghệ Quân Đội


Thơ Phong Việt - Sau yêu thương là cô đơn

Thơ Phong Việt - Sau yêu thương là cô đơn

Sau hai tập thơ về sự tiếc nuối tình yêu và hạnh phúc, Phong Việt cho ra mắt tác phẩm thứ ba "Sinh ra để cô đơn" xoay quanh cảm xúc cô đơn trong mỗi con người.

Phong Việt là một trường hợp đặc biệt của làng thơ Việt. Tháng 12/2012, tập thơ đầu tiên của anh - Đi qua thương nhớ - xuất bản và gặt hái thành công lớn. Cuối năm 2013, tập thơ thứ hai Từ yêu đến thương cũng được tái bản hai lần. Đầu tháng 12 này, Phong Việt trở lại với độc giả bằng tập thơ thứ ba Sinh ra để cô đơn.

Bìa sách "Sinh ra để cô đơn"

Có nhiều cách lý giải cho sự thành công của thơ Phong Việt, từ chuyện biết cách quảng bá, tới đánh trúng tâm lý độc giả. Song không thể phủ nhận, Phong Việt đã gọi trúng, đồng cảm với cảm xúc của người đọc. Mỗi một tập thơ đều là một tâm trạng nhất quán, như những ám ảnh cho cuộc tình không trọn vẹn (Đi qua thương nhớ), hương vị ngọt ngào và niềm tin mạnh mẽ về hạnh phúc (Từ yêu đến thương), và đến cuốn sách thứ ba này, tác giả tập trung vào cảm xúc cô đơn.

Tiếp nối phong cách ở hai tập thơ trước, Sinh ra để cô đơn có cách kể bình dị, chậm rãi nhưng cũng đầy tinh tế. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: "Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình", lại như một lời nhận định chắc nịch: "Chúng ta sinh ra là để cô đơn!".

Bằng nhiều bài thơ khác nhau, tác giả đưa người đọc bước vào một hành trình đơn độc. Trong tác phẩm Phong Việt, nỗi cô đơn đến với mỗi người thường nhật như một tách cà phê buổi sáng, uống "vì cần một vị đắng cho trái tim"; cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa. Có lúc, cô đơn kết bạn với ta ngày ngày tháng tháng như một điều quen thuộc: "chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở/ trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm nghìn nỗi nhớ/ phải mang theo..."

Phong Việt thể hiện vòng tuần hoàn của tình cảm trong Sinh ra để cô đơn. Những vần thơ của anh không đẩy cảm xúc tới chỗ cô độc, mà như một sự khuyến khích đi tìm sự sẻ chia. Bởi cô đơn nên cảm xúc của nhân vật trữ tình đều khao khát được yêu thương, thấu hiểu, sẻ chia; do đó cô đơn là thứ khiến con người sát lại gần nhau. Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ, nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn. Quan điểm về vòng tuần hoàn tình cảm được tác giả thể hiện rõ trong bài Một bàn tay để nắm một thương nhớ: "Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu/ không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc/ đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc/ cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt/ như một dòng chảy ngược/ sinh ra để cô đơn!"

Theo Lam Thu - Vnexpress.net

Trang 5 trong tổng số 27 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay914
mod_vvisit_counterHôm qua4079
mod_vvisit_counterTất cả4536499

20 148
,
Hôm nay:30 - 3 - 2017
Hiện có 382 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: