Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Tác giả trẻ

Tác giả trẻ

Nhà văn Meggie Phạm: Viết như là sống

Nhà văn Meggie Phạm: Viết như là sống

Những ngày đầu năm 2016, Hội Nhà văn Việt Nam đón nhận thêm 30 thành viên mới. Lần này, bên cạnh những nhà văn đã bước vào tuổi "cổ lai hy", còn có những nhà văn trẻ. Đặc biệt, có một nhà văn trẻ đến từ xứ Huế mộng mơ. Đó là Meggie Phạm, với 5 tập truyện dài do NXB Trẻ xuất bản. Tập đầu tiên được in lần đầu khi Meggie Phạm 19 tuổi và đã được tái bản 3 lần liên tục trong hai năm...

Meggie Phạm sinh năm 1991, có tên khai sinh là Phạm Phú Uyên Châu, hiện cô là giảng viên Khoa Ngữ Văn, Trường Đại học Khoa học Huế.

Năm 19 tuổi, Meggie Phạm ra mắt truyện dài đầu tay "Hoàng tử và em" trong sự bất ngờ, ngạc nhiên của bạn bè và gia đình. Viết khỏe, nhanh, cô gái nhỏ nhắn liên tục cho ra đời thêm 4 truyện dài. Điều đáng nói là "chuỗi" tác phẩm của cô được NXB Trẻ mua bản quyền, cô là một trong những tác giả ít ỏi của Thừa Thiên - Huế không phải bỏ tiền túi in tác phẩm. Ngược lại, "sống được" bằng tác phẩm khi các bản sách của cô được tái bản liên tục.

Năm 2011, Meggie Phạm là đại biểu thuộc "top" trẻ nhất tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII tổ chức tại Tuyên Quang nhưng đã có hai đầu sách. Năm 2013, cô được coi là hiện tượng của làng văn, được kết nạp vào Hội Nhà văn Thừa Thiên - Huế khi mới 22 tuổi. Cũng trong thời điểm này, cô được giới thiệu vào Hội Nhà văn Việt Nam.

Với cô gái trẻ này, văn chương là một cuộc chơi thú vị nhưng không áp lực, đơn xin vào hội của cô không được hồi âm và cô cũng quên đi. Vì thế, "Vui sướng, tự hào pha chút ngạc nhiên" là những cảm xúc nhà văn trẻ chia sẻ với tôi trong vẻ hồn nhiên, trong sáng khi nhắc lại cảm giác biết mình được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam (năm 2016).

Khi cầm bút, Meggie Phạm còn quá trẻ, cô để bàn phím của mình ngân lên nhịp điệu sống trẻ. Với giấc mơ thiếu nữ, cô ước có chàng hoàng tử xuất hiện cùng chú bạch mã mình đầy phong sương, không phải cho mình mà cho những nhân vật mà cô yêu quý "như những đứa con".

Đến với văn chương như một cuộc chơi, tranh thủ những giờ trống trên giảng đường, cô say mê gõ bàn phím trong góc thư viện hoặc quán cóc. Lúc bạn bè tụm nhau "tám", cô "phiêu" trong số phận những nhân vật. Meggie Phạm bộc bạch: "Tôi bắt đầu viết như một nhu cầu tự thân, viết để thoả mãn mạch nguồn tuôn trào nhưng nghiêm túc với số phận con người mà mình xây dựng".

Say mê để tạo nên vóc dáng, trau chuốt từng câu chữ để tạo nhân cách, các nhân vật của cô hoàn thiện, đi từ tiềm thức người cầm bút vào trang sách và bước vào đời sống văn học bằng bước chân vững chãi. Nhưng, tuyệt đối không vì những động lực vật chất hay danh vọng. "Viết văn đối với tôi là một trò chơi, mà ở đó tôi được gặp gỡ, trò chuyện với những con người biết sống, biết yêu hết mình", nhà văn trẻ chia sẻ.

Truyện của Meggie Phạm xoay quanh tình yêu, những chuyện tình "trong như pha lê và đẹp như cổ tích". Không lên gân, gay cấn, truyện của cô nhẹ nhàng, tình cảm, lối viết giản dị, dễ gần, đậm âm sắc của người trẻ hiện đại. Cô được giới phê bình nhận xét: "Văn phong mềm mại trong sáng, câu chuyện trôi chảy tự nhiên như một dòng suối vừa tìm được lạch nguồn, lai láng chảy trong một sự sắp xếp khéo léo như tạo hóa ban tặng". Nhưng trên hết, đó là một giọng văn trong sáng, giàu tính nhân văn.

Tính người trong từng nhân vật của Meggie Phạm luôn át hẳn phần con thấp bé, cộng với lối sống khoáng đạt, tràn ngập yêu thương và trách nhiệm. Những người trẻ trong tác phẩm của cô đã sống hết mình, yêu hết mình, trong một nhịp sống hiện đại và được tác giả miêu tả tâm lý tinh tế. Bên cạnh đó, cốt truyện, tình huống, tâm lý nhân vật đa dạng, sâu sắc đã lôi cuốn độc giả vào một thế giới mà cái thiện át đi sự tầm thường. Vì thế, Meggie Phạm nhận được nhiều phản hồi của độc giả.

Không có nguyên mẫu cụ thể từ thực tế đời sống, tình huống truyện Meggie Phạm xây dựng phần lớn dựa vào tưởng tượng, theo sự phát triển tâm lý một cách logic của tính cách nhân vật. Meggie Phạm chia sẻ: "Đối với tôi, những nhân vật trong truyện không phải là sản phẩm tưởng tượng mà cùng tồn tại song song trong thế giới của tôi. Chỉ cần nghĩ đến, hình ảnh của họ rất rõ như tôi đang hình dung một con người đích thực, thân thiết hiện hữu trong cuộc sống của mình. Tôi luôn tìm tòi để tưởng tượng ra thế giới mới, việc đó rất vui, làm phong phú hơn đời sống tinh thần".

Meggie Phạm chia sẻ, cô chỉ viết những gì phù hợp với giá trị mình đang sống: "Nếu tôi gắng gượng viết những gì to lớn thì sẽ giả tạo. Tôi chỉ viết đúng những gì mình có thể phản ánh và viết thành thật thế giới tưởng tượng của mình. Tôi luôn tâm niệm, nghiêm túc cố gắng thì sớm muộn gì cũng có dấu ấn của riêng mình".

Hỏi Meggie Phạm những việc đang và dự định làm, cô cho biết mình đang viết nhưng sẽ không tiết lộ đến khi hoàn thành, bởi với cô việc viết rất ngẫu hứng. Có khi rảnh rỗi bắt đầu câu chuyện một cách "tưng tửng" mà thành, có khi mất vài tháng viết rồi lại xóa.

Meggie Phạm cũng "bật mí", hai tập truyện "Hoàng tử và em", "Giám đốc và em" của cô đã được công ty truyền thông ký hợp đồng, chuyển thể thành phim truyền hình. Vừa đi dạy, vừa đi học, Meggie Phạm đang chuyển thể truyện của mình thành kịch bản phim. Với cô, làm phim là một trải nghiệm mới, một thử thách để làm quen với ngôn ngữ mới, là cơ hội để tiến sang một góc nhìn khác về tác phẩm của mình.

Với những thành tựu ban đầu đáng nể, tin rằng với thời gian, trải nghiệm và vốn sống, nhà văn trẻ Meggie Phạm sẽ vững bước hơn trên con đường khổ ải nhưng cũng không kém phần thú vị mà mình đã lựa chọn từ rất sớm.

Theo Minh Hiền - Văn nghệ công an

Phạm Thị Ngọc Thanh và cơn sốt thơ về các tháng sinh

Phạm Thị Ngọc Thanh và cơn sốt thơ về các tháng sinh

Phạm Thị Ngọc Thanh là tác giả 8x có lượng fan hâm mộ “khủng” trên mạng xã hội. Từ năm 2011, Ngọc Thanh đã là một cây bút nổi tiếng của mạng xã hội Yume với những bài tản văn lãng mạn và bay bổng.

Ngọc Thanh nổi lên như một hiện tượng khi hai tập song thơ được xuất bản của cô gây sốt hội sách 2015. Thông tin về tập thơ “Ngày sinh em bầu trời màu xanh rất lạ” ngay khi vừa được đăng tải trên trang cá nhân của Ngọc Thanh đã nhận được hơn 3000 lượt like và chia sẻ.

Phạm Thị Ngọc Thanh sinh năm 1984 tại Yên Bái. Cô tốt nghiệp chuyên ngành Tin học, ra trường Ngọc Thanh tham gia giảng dạy nhiều nơi. Mặc dù chuyên ngành học không liên quan đến văn chương. Nhưng bằng niềm đam mê và vốn từ phong phú, Ngọc Thanh đã có một cách tiếp cận độc giả rất riêng. Dù cô không tham gia bất cứ một Hội Văn học Nghệ thuật nào nhưng lượng độc giả và số lượng sách bán được của cô là điều mà nhiều cây bút trẻ mơ ước.

Năm 2015, Ngọc Thanh bắt đầu viết thơ về các tháng sinh và đăng trên trang Facebook cá nhân. Mỗi tháng đều đặn một bài thơ về những cô gái sinh tháng đó. Những bài thơ nêu bật được tính cách, nội tâm và sở thích của những cô gái sinh vào từng tháng đã gây sốt. Độc giả háo hức đợi đến tháng sinh của mình để được “xem bói” bằng thơ. Ý tưởng thú vị của Ngọc Thanh đã bắt đúng tâm lý của rất đông độc giả. Bởi vậy, khi thông tin về tập thơ dành cho 12 tháng sinh sắp ra đời được đăng tải đã nhanh chóng gây chú ý.

Một năm qua, Ngọc Thanh bận rộn trong vai trò giám đốc điều hành Sunflower Books. Thế nhưng cô vẫn liên tục viết thơ và cho ra đời những bài thơ tình “đốn tim” độc giả. Thơ Ngọc Thanh có hồn, chạm được vào sâu thẳm trái tim những người đàn bà buồn và cô đơn. Ngọc Thanh luôn tìm tòi sáng tạo trong các thể loại: tiểu thuyết, tản văn, truyện ngắn, thơ tình, thơ thiếu nhi... Cô viết như không hề biết mệt mỏi. Ngọc Thanh gửi gắm vào thơ văn những cảm xúc đặc biệt, khi đọc thơ Thanh, người đọc tìm thấy mình trong từng câu chữ.

Vừa tròn một năm kể từ khi tập song thơ “Khi mình đi qua nhau” và “Những cánh đồng cổ tích” gây bão. Tháng 06 Ngọc Thanh sẽ ra mắt tập thơ “Ngày sinh em bầu trời màu xanh rất lạ” tập hợp 12 bài thơ về 12 tháng sinh và 60 bài thơ tình.

Ngọc Thanh sinh tháng Tám. Trong tập “Ngày sinh em bầu trời màu xanh rất lạ” Ngọc Thanh đã viết về tháng Tám với rất nhiều cung bậc cảm xúc và được rất nhiều người phụ nữ cùng tháng sinh thích thú và nhận đó chính là mình.

CÔ GÁI THÁNG TÁM

Tháng Tám chào đời một cọng cỏ vô tư

Mật ngọt hoa thơm đều nhường về nơi khác

Tháng Tám bơ vơ như chùm mây đi lạc

Và sầu thương như những chiếc môi buồn...

Cô gái thuộc về tháng Tám hay dỗi, hay hờn

Trái tim mỏng manh, thường buồn vui bất chợt

Cô gái của mùa thu, đôi mắt sầu mọng nước

Chỉ chực vỡ òa khi chạm vết cô đơn...

Tháng Tám gõ cửa phố phường bằng nồng ngọt hương thơm

Hoa sữa nở ra những chùm li ti trắng

Những con đường xôn xao mùa lá rụng

Khởi thủy buồn trên những phiến thơ xưa...

Ngày sinh em, trời đất bỗng giao mùa

Cô gái mùa thu khoác áo màu hoa cúc

Những con đường thơm tho vàng nắng

Trời xanh trong màu mắt nhung mềm.

Tháng Tám sinh em, hoa cỏ dịu hiền

Mưa cũng giống màu tóc em dịu mát

Cô gái nhiều khát khao, nhiều đam mê, mơ ước

Cô gái yêu thương bằng tất cả linh hồn.

Tháng Tám ngàn sao lấp lánh môi hường

Cô gái dại khờ tin vào bao lời hẹn ước

Tin mình có thể đổi thay những điều không thể được

Nên nhận nhiều cay đắng hơn vui...

 

Theo Dân Việt

Nhà văn Hạ Nguyên: Trưởng thành đi đôi với tổn thương và mất mát

Nhà văn Hạ Nguyên: Trưởng thành đi đôi với tổn thương và mất mát

Nhà văn Hạ Nguyên, tên đầy đủ Phùng Thị Hạ Nguyên, sinh năm 1990, quê Hội An, hiện sống và làm việc tại TP.HCM. Hạ Nguyên vừa có buổi ra mắt giới thiệu tập truyện ngắn đầu tay Bèo không trôi ra biển (NXB Văn học, 2016).

Truyện ngắn là thể loại đầy thách thức của văn chương, vì nó vừa khó viết vừa khó hay. Truyện của Hạ Nguyên được nhà thơ Ý Nhi nhìn nhận “khiến ta khó dứt khỏi tâm trí”.

“Tôi bắt đầu viết truyện ngắn năm 17 tuổi, như một cách thoát khỏi cuộc sống nhàm chán của một đứa trẻ ở một thị xã nhỏ bé. Ban đầu, tôi viết chỉ để thỏa mãn những mơ mộng của tuổi mới lớn, dần dần, khi tôi có thêm nhiều trải nghiệm, những truyện ngắn tôi viết bắt đầu mang sức nặng của hiện thực mà tôi sống.

Đây là tập hợp những truyện ngắn mà tôi viết từ năm 17 tuổi đến hiện tại, khi tôi 26 tuổi. Cuốn sách phản ánh sự thay đổi, từ khi còn là một cô gái nhỏ lý tưởng hóa thế giới, đến lúc chạm vào cuộc đời thực và tất nhiên, tổn thương, vỡ mộng”, Hạ Nguyên chia sẻ.

Nhà văn Hạ Nguyên

* Việc tập truyện xuất hiện trước bạn đọc như hôm nay có ý nghĩa như thế nào trong cuộc sống của chị?

- Đây là một trong những kinh nghiệm đẹp đẽ nhất mà tôi từng trải qua. Nó giống như sự tri ân của tôi dành cho người thân, thầy cô, bạn bè, những người đã dõi theo con đường văn chương của tôi từ những ngày đầu và luôn luôn động viên, thúc giục tôi viết.

Đồng thời, đối với tôi, đó cũng là một áp lực lớn. Tôi phải đối mặt một cách nghiêm túc với những nhận xét, khen chê của độc giả. Và giống như việc “đã đâm lao thì phải theo lao”, tôi phải tiếp tục hành trình văn chương của mình một cách nghiêm túc hơn để đáp lại sự kỳ vọng, tin tưởng của mọi người.

* Phần đông độc giả đều cho rằng truyện ngắn dễ viết hơn tiểu thuyết nhưng trên thực tế thì để hình dung ra một tâm hồn sáng tạo nghệ thuật từ một tập truyện ngắn có vẻ khó hơn rất nhiều. Chị có đồng ý như vậy không và tại sao chị lại lựa chọn thể loại này để xuất hiện trước độc giả?

- Tâm hồn sáng tạo của nghệ sĩ là một khái niệm phức tạp. Việc hình dung ra tâm hồn sáng tạo của một người viết tiểu thuyết ở nhiều tác phẩm khác nhau cũng khó khăn tương đương với việc hình dung ra tâm hồn người viết truyện ngắn trong một tập hợp truyện ngắn. Nhất là với văn học đương đại, các khái niệm truyền thống đều bị lung lay khi ranh giới thể loại đều đã mờ nhòe.

Tôi không chọn truyện ngắn để xuất hiện trước độc giả. Từ lúc bắt đầu cầm bút, tôi đã viết truyện ngắn như một bản năng. Tôi chưa có nhiều vốn sống, chưa có đủ sự duyên dáng để giữ chân người đọc lại trong một câu chuyện dài. Tôi chỉ giỏi việc “chụp ảnh” những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời một nhân vật, và những “bức ảnh” đó mang hình hài của những truyện ngắn.


Tập truyện ngắn “Bèo không trôi ra biển”

* Trong buổi ra mắt sách và giao lưu với độc giả, có nhiều người đặt cho chị những câu hỏi về sự liên hệ giữa nhân vật, chi tiết trong tác phẩm với nguyên mẫu ngoài đời thực. Chị có cho rằng như vậy là thực sự cần thiết khi đọc một tác phẩm văn chương không?

- Đây là hệ quả của cách tìm hiểu văn chương truyền thống mà chúng ta được giáo dục trong nhà trường. Tất nhiên, tác phẩm là của nhà văn nên sẽ phản ánh ít nhiều tính cách, suy nghĩ của họ.

Nhưng đối với văn chương, nếu chỉ dừng lại ở việc đối chiếu cuộc đời của tác giả và tác phẩm, bạn sẽ bỏ qua quá trình sáng tạo độc đáo và phức tạp của người nghệ sĩ - đó mới là điểm căn bản của sáng tác.

* Có khá đông các bạn đọc hôm đó nhận xét rằng truyện của chị sao mà buồn quá. Chị cảm thấy như thế nào?

- Như tôi đã nói, Bèo không trôi ra biển phản ánh sự thay đổi của tôi trong một khoảng thời gian khá dài. Trưởng thành thường đi đôi với tổn thương và mất mát. Đó là những nỗi buồn của một đứa trẻ khi nó bước ra khỏi trường học, và đứng ngơ ngác giữa đời thực. Nhưng sau khi đóng gói những nỗi buồn ấy vào ba-lô, đứa trẻ sẽ đi tiếp, đi xa hơn.

* Sách đã phát hành, trong tư thế của một độc giả, nếu phải lựa chọn 5 truyện ưng ý, chị sẽ chọn những truyện nào?

- Thật khó để lựa chọn một trong số những gì mình đã viết. Nhưng nếu như được đóng vai trò người đọc, tôi sẽ chọn những truyện ngắn mà mình thích nhất: Bèo không trôi ra biển, Chuyện kể từ ban công, Đồng hồ báo thức, Những giày vò ngày mai, Đưa tang chuồn chuồn.

* Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện!

Theo Lê Nguyên Bằng - Thể thao & Văn hóa

Giới thiệu nhà thơ trẻ Nguyễn Phúc Lộc Thành

Giới thiệu nhà thơ trẻ Nguyễn Phúc Lộc Thành
Nhà thơ trẻ Nguyễn Phúc Lộc Thành, tốt nghiệp Trường viết văn Nguyễn Du, đã in tiểu thuyết Cõi nhân gian (NXB Phụ nữ) và tập truyện ngắn Táo vàng tục lụy (NXB Thanh Niên). Không chỉ thành công bước đầu trong lĩnh vực văn xuôi với tiểu thuyết Cõi nhân gian được tái bản nhiều lần, Nguyễn Phúc Lộc Thành còn âm thầm đến với thơ từ nhiều năm qua.

Năm 2015 khi anh bất ngờ công bố một số sáng tác trong hàng trăm bài thơ đã viết, khiến các bạn văn và một số nhà thơ chuyên nghiệp không khỏi ngạc nhiên về giọng thơ lục bát khá lạ lẫm và khá đặc biệt của Nguyễn Phúc Lộc Thành.  VawnVN.Net xin trân trọng giới thiệu chùm thơ lục bát viết về tình yêu khá đặc sắc của anh.

THƠ NGUYỄN PHÚC LỘC THÀNH

 

CẦM CHIỀU 1

Cầm chiều qua bến sông quê

hoàng hôn bạc một câu thề gãy đôi

Đò ngang khuất nửa chuyến rồi

em căng chiều muộn hong phơi tuổi mình

Níu đời phiền nụ mắt xinh

níu hoàng hôn đỡ bạc tình em tôi

Níu tóc thôi bớt đồi mồi

đỡ bạc xuống đời dăm sợi long đong

Níu tôi xuống tận đáy lòng

thương tình lỡ bến đục trong sông gầy

Cầm chiều qua bến cuối ngày

hoàng hôn nghèn nghẹn rớt đầy mắt nhau

Sông quê ai vẽ một màu

phù sa vàng vọt bạc phau cuộc tình...

 

CẦM CHIỀU 2

Cầm chiều đổ bóng xuống ngày

che bờ mi nhuốm đắng cay đã sờn

Với tay chạm đáy hoàng hôn

chiều nôn nao đến bồn chồn câu thơ

Cầm chiều ánh mắt hững hờ

buồn rơi vài sợi như tơ của trời

Với tay chạm phải đầy vơi

khoảng trời trong áo em tôi nồng nàn

Giam chiều dưới ngón tay ngoan

cúc hờ vài chiếc mịn màng đơm lơi

Cầm chiều đổ bão xuống đời

cho tôi trú tạm bờ môi đậm đà

Giam chiều vùi dưới làn da

thời gian vỡ vụn buổi ta với người

Cầm chiều về khóc mặt trời

hoàng hôn chết tím một đời cùng em...

 

RÚT RUỘT

Xin trống vắng để nao lòng

xin đêm lạnh để biết mong em gần

Gập ghềnh để mỏi đôi chân

chiếc hôn cứu rỗi gian truân kiếp người

Bờ mi ướt ướp nụ cười

môi mềm em ướp hoa tươi giữa đời

Ẩn dụ đáy áo mỏng lơi

giấu bờ cong mịn của tôi với nàng

Thu đi gân lá thôi vàng

em xa vắng để mênh mang đông về

Đất mầu rút xác sông quê

thời gian rút ruột câu thề trăm năm

Cây đau rút xác cựa mầm

tôi đau rút ruột xa xăm để gần

Câu thơ rút xác gọi vần

tôi-em rút ruột ngàn lần để yêu...

 

XA ĐAU

Lá rơi nửa chiếc vàng rồi

Thu rơi một nửa xuống đôi môi nàng

Chiều rơi dăm sợi nắng vàng

Tóc rơi vài lọn gian nan cõi trần

Lòng mềm ngoan dưới gót chân

Bờ mi quá khứ ru thân xác gầy

Nắng thêu đau vải-trời-mây

Tôi dệt đau tấm-những-ngày-không-em

Dệt cô đơn vào ấm êm

Dệt em vào kín yếu mềm trong tôi

Đêm đau bởi tiếng lá rơi

Tình yêu mỏng giữa bờ môi đoạ đầy

Vết thương ngọt giữa bàn tay

Tôi đau bởi những sớm ngày xa em...

 

TA NGỒI KHÂU TẤM CHÂN QUÊ

Ta ngồi đếm những âm thầm

thấy dăm sợi bạc cựa mầm trong đêm

thấy mình ngả trắng vào em

cho thiên di chút môi mềm đớn đau

Cuộc tình thăm thẳm ngàn sâu

bờ cong áo mỏng qua cầu gió bay

thương em nửa bóng guộc gày

nửa nghiêng vào dáng đoạ đày câu thơ

Ta ngồi đếm những dại khờ

thấy con đò thẳm bến bờ không ai

còn đâu môi thắm hoa cài

mắt người cầm những tàn phai vọng về

Ta ngồi khâu tấm chân quê

Thấy trong vết rách câu thề trăm năm

thênh thang giữa nỗi giam cầm

thấy em và cả lặng câm cuộc tình...

 

VÁ LẠI CUỘC TÌNH

Tôi gùi trĩu nặng vai gầy

túi thơ vài chữ lắt lay giữa đời

Tay cầm dăm sợi mặt trời

vá lành một phiến mắt người tàn phai

Đêm mang mấy độ ngắn dài

vá em vào những một mai ít nhiều

Tôi về khâu kín hoang liêu

cho lành lặn một đáy chiều không nhau

Em ơi giữa chốn úa nhàu

làm sao vá được một màu thiên thu

Tay buồn cầm giữ lời ru

vá em vào cõi hoang vu mặt người...

 

VÔ THƯỜNG, KHỔ & VÔ NGÃ

Nao nao nhặt một dáng quen

em hờ hững khép ở bên ráng chiều,

người đi mưa bớt phì nhiêu

tôi thiền quá một dãi dầu nắng sương,

em say trong cõi vô thường

buông vào tôi một tiếng chuông đại ngàn,

vô vi tôi gặp em ngoan

khổ trong vô ngã để hoang đêm thiền,

em đi hoa nở nụ riêng

vành nón em ngửa cho nghiêng cánh mềm

đêm nay sẽ lại là đêm

một Duyên sinh (*) ấy ấm êm dại khờ...

(*) Duyên sinh là nguyên nhân con người được sinh ra, theo Phật giáo, khi mà con người, trong Chân lý Vô ngã, không tự quyết định được sự sinh và sự diệt, thì Duyên sinh là là cái cớ để chúng ta có mặt trong cõi Vô thường này.


Theo Vanvn.net

Giới thiệu nhà thơ trẻ Hoàng Liên Sơn

Giới thiệu nhà thơ trẻ Hoàng Liên Sơn

Hoàng Liên Sơn, quê Thái Bình,  cựu sinh viên Đại học Bách khoa, sống và làm việc tại Hà Nội; Giải ba cuộc thi Tầm nhìn thế kỷ - Báo Tiền Phong, 1999-2001. Tác phẩm đã xuất bản:  Ai chiếu đi (Tập truyện ngắn), Nxb Thanh niên – 2003; Chuông gió ngoài hiên (Tập thơ), Nxb Hội nhà văn – 2014. Thơ Hoàng Liên Sơn dường như không muốn chạm đến những vấn đề to tát trong cuộc đời này, anh chỉ đứng lẳng lặng ở một góc khuất của mỹ cảm để quan sát con người và đời sống này bằng những cảm nhận và một cái nhìn khá tinh tế. Thơ, phải chăng thế cũng là đủ cho một người thơ đam mê đau đáu suốt một đời. VanVN. Net xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của Hoàng Liên Sơn, một tác giả trẻ đang vào độ chín.

THƠ HOÀNG LIÊN SƠN


HOA SỮA

 

Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời

Nên giật mình với mùi thơm hoa sữa

Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở

Đến vô tri như cũng toả hương trời


Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi

Nên hoá vàng rồi tàn đi rất vội

Không biết thương yêu mình đấy cũng là tội lỗi

Thương yêu kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình

 

Sợ người ta không gọi đúng tên mình

Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh bạch

Hoa chẳng hiểu đời vô cùng khắc nghiệt

Nguời nhắc đến hoa kia khi nhớ đến hương này

 

Thương hoa ngày tàn phai chẳng giữ lại chút gì

Lấy vạt áo tôi bọc về hương quí

Lấy vô nghĩa ru lòng đau vô lý

Nhưng... biết lấy gì ru yên được tình si?!


TIẾNG GỌI

 

Mẹ gọi ngoài rìa làng

Và tiếng đáp lảnh lót

Rồi đuôi sam đang tung tăng mặt ruộng

Nhảy chân sáo ra về

Bỏ lại bạn bè là lũ trẻ trâu

 

Mẹ gọi trong ngõ quen

Đứa trẻ lạ từ đâu lấp ló

Môi mấp máy lời thưa không rõ

Lưỡng lự

Nửa muốn đến gần, nửa lại lảng xa

 

Đứa trẻ lạ

Nhưng ánh mắt rất quen

Nhìn đăm đăm cánh chim bay về tổ

Nhìn trân trân

Về phía có bàn tay vừa khép cửa

Thầm gọi

Sự mất ngủ của tôi ơi…

Tiếng chuông gió ngoài hiên lanh canh đáp lời.

 

GIAI ĐIỆU MƠ HỒ

 

Em cầm thìa vắt gói trà đã khô kiệt

Trên đĩa đựng tách

Gạt vỏ những túi đường về phía anh

Xả rác sang hàng xóm.

 

Em gục đầu trên mặt bàn

U hoài

Tóc chấm vào đáy tách

Một bàn tay ấm và chộn rộn hơn bàn tay kia

Bởi có người cầm.

 

Anh bảo đường đi dạo đẹp vô ngần

Em than tiếc vì chân mang giày cao gót;

Anh khen lá đang đùa lãng mạn ngoài sân

Em nói nhiều muỗi đốt;

Em không nói đôi môi cả hai sẽ ngoài tầm giám sát

Của ánh đèn.

 

Em vốc nước rửa mặt

Thử xem không gian này có còn là thật.

Anh mơn trớn vầng trán thanh cao bằng ánh mắt

Một sở hữu từ

Vừa rụt rè nhen…

 

NGÔI NHÀ

 

Dù lối đi gập ghềnh

Có bước đều, có bay, có nhảy

Em ơi, đến nhé!

Anh đã nghe vâng…

Tiếng vâng như thêm một dấu huyền.

 

Trước nhà ta

Gió phóng khoáng và nắng chan hòa

Và thêm cả một giàn thiên lý

Mỗi ngày nở một sắc hoa

Em ơi, hãy ra sân.

 

Chái nhà ta

Thiếu bếp rộng để làm đại yến

Đủ củi than cho những ấm trà

Em ơi, nhóm lửa nào

Chúng ta cùng nâng chén đêm nay.

 

Giữa nhà ta

Cửa không, khóa không

Những chú chim hót tự do

Hòa cùng lời gọi em tha thiết

Thành bè nâng cho tiếng dạ ân cần.

 

Ngoài đồng xa

Hoa đào đã nở

Nhưng

Lúc em về

Trời đất mới vào xuân.

 

LÃNG ĐÃNG CHIỀU ĐÀ LẠT

 

Hồ Than Thở đi em

Ta đem chút thương vay cho đôi lứa dập vùi

Nhưng Mi-mô-sa đang cười rạng rỡ

Ai bày đặt đắp kè xây đập đó

Hồ nước mắt cạn rồi

Lời ngậm ngùi thông than thở cho ai?

 

Qua thung lũng tình yêu có lẽ để ngỏ lời

Cầu dáng gỗ mà bê tông cốt thép

Khó ú tim, thôi thì chơi đuổi bắt

Hết chỏm đồi này ta lại gặp nhau thôi.

 

Đành kiếm chút phiêu lưu trên lưng chú ngựa còi

Ngựa biết đi nhưng không biết hí

Dừng ngựa lại nghiêng tai nghe tiếng dế

Nhưng dế kêu ban ngày là dế đồ chơi.

 

Muốn lên Langbiang chắc ít dấu chân người

Lại khói bếp nhà ai như bay từ đỉnh núi

Đợi ngắm hoang sơ trăng mờ sương tối

Lại đèn lên như định át sao trời.

 

Chuông Linh Sơn ngân

Chiều đã muộn rồi

Nhang khói

Phật đài

Khấn khứa

Đài cao quá, gió thì to quá

Đến được Người lời của chúng sinh không?

 

Theo Hội Nhà văn Việt Nam

Giới thiệu nhà thơ trẻ Ngọc Lê Ninh

Giới thiệu nhà thơ trẻ Ngọc Lê Ninh

Nhà thơ thơ trẻ Ngọc Lê Ninh tên thật là Lê Ngọc Ninh, sinh năm 1969, quê ở huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, tiến sĩ mỏ-địa chất vừa in tập thơ “Vỡ cùng hy vọng” tại NXB Hội Nhà văn năm 2016 với lời giới thiệu của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm.  Ngọc Lê Ninh làm thơ từ thời đi học và tham gia Câu lạc bộ thơ sinh viên trường Đại học Mỏ - Địa chất Hà Nội . 30 bài thơ trong tập “Vỡ cùng hy vọng” cho thấy Ngọc Lê Ninh là một hồn thơ trong trẻo, dung dị và đằm thắm, thiết tha với cuộc đời này. Thơ Ngọc Lê Ninh là tiếng lòng nhiều xao động và trăn trở với tình yêu, tình người và tình đời. Trong ngày thơ Việt Nam rằm tháng giêng năm 2016 tại Văn Miếu-Quốc Tử Giám, anh cũng được mời tham gia sân thơ trẻ và là một trong mười gương mặt thơ mới được giới thiệu trong ngày Hội thơ. VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của nhà thơ trẻ Ngọc Lê Ninh:


THƠ NGỌC LÊ NINH

 

ĐÈN TÌNH

 

Anh tắt dần nỗi nhớ

Leo lét ảnh hình em

Nhịp tình thoi thóp thở

Bóng tối bỗng hiện lên.

 

Ôi! tình yêu heo hắt

Gió đêm trói lạnh hồn

Tim anh ngừng ca hát

Là khi em dỗi hờn.

 

Ôi tình yêu sắp tắt

Sợi thương đỏ mắt rồi

Hình như em cũng khóc

Khi chúng mình xa xôi.

 

Nhưng kìa em đã đến

Bầu tim anh đầy vơi

Lửa em không lỗi hẹn

Đèn tình ta rạng ngời.

 

CON ĐÊ VÀ DÒNG SÔNG

 

Đã bao ngày đê in đáy nước xanh

Còn dòng sông cứ vô tình trôi dạt

Nghe lời gió ru dòng sông reo hát

Con đê chạy dài quằn quại nỗi lo âu

 

Này dòng sông hờ hững trôi về đâu?

Chẳng thấy nỗi đau lòng đê sụt vỡ?

Chẳng thấy nỗi đau khi mùa con nước lũ

Làm cỏ non run rẩy buốt thân đê?

 

Có những mùa cháy khát nắng về

Đê nứt nẻ bên dòng sông đầy nước

Sông có hiểu cho lòng đê sao được

Nên cứ vô tình mang nước đổ biển khơi

 

Để hôm nay đê nơi lở nơi bồi

Như dang dở của tình tôi biết mấy

Em thân yêu! Lẽ nào em chẳng thấy

Đã bao ngày đê in đáy nước xanh.

 

THƠ MỞ CỬA


Đêm nay từng con chữ

Bò trên giấy nghẹn ngào

Thơ nằm như tắt thở

Đời mình sẽ ra sao?

 

Thời mở cửa xôn xao

Người kiếm tiền như nước

Thơ mở cửa ai vào

Chỉ Tôi - Anh biết được.

 

Giữa dòng đời xuôi ngược

Bao kẻ lo sang giàu

Bao kẻ không nhà cửa

Bao kẻ lừa dối nhau.

 

Tôi nằm nghe đớn đau

Của bao người đã chết

Nơi đồi cao vực sâu

Mộ phần chưa ai biết

 

Tôi nằm nghe đói rét

Trong cuộc chiến điêu tàn

Rưng rưng dòng ly biệt

Rơi đau ngày bình an.

 

Vết thương còn râm ran

Hờn căm chưa tát cạn

Choáng ngợp mắt thời gian

Xóa thù xưa - thành bạn.

 

Thương anh người trúng đạn

Thương Mẹ đợi trắng đầu

Thương người chui đất bạn

Khóc than cùng biển sâu.

 

Này mắt xanh đen nâu

Những màu da tiếng nói

Hãy cùng nhau nguyện cầu

Đừng gây thêm lửa khói

 

Đừng gieo thêm tội lỗi

Trên mặt đất hao gầy

Đừng để chồi xanh chết

Trước lá cành run cây.

 

ĐỒNG NỘI


Anh có về đồng nội không anh

Nơi cỏ đón đôi bàn chân thân ái

Nghe tiếng cuốc giục chiều rơi mê mải

Nghe bước chân cò làm vỡ ánh hoàng hôn.

 

Xóm làng đang thầm ngóng mắt tre non

Sông vẫn thở nhịp đò ta rất khẽ

Nghe tiếng sữa đụn căng tròn hạt lúa

Vi vu diều thổi sáo thuở cùng nhau.

 

Anh lời thề theo con gió chạy mau

Em vẫn cháy niềm tin thời con gái

Nghe khúc hát bên kia trời vọng lại

Chiều run run một chiếc lá xa cành.

 

Anh có về đồng nội không anh

Mà nhấp lại vị ngọt ngào thuở trước

Men quá khứ ủ dậy niềm nuối tiếc

Khi chân người quá bước... lạc hồn quê.

 

LÁ THU


Gió trở mình rất khẽ

Ve lạc giọng não nề

Chim bảo nhau thỏ thẻ

Thu về em có nghe.

 

Lá nhuộm buồn vàng hoe

The the từng nỗi nhớ

Chợt bứt mình vô cớ

Đau lòng chiều rơi rơi.

 

Nằm sấp ngửa lòng tôi

Chân em thản nhiên bước

Con đường vàng đẫm nước

Trong mắt màu thu trôi.

 

NỖI NHỚ LĂN TRÒN


Đêm lăn tròn nỗi nhớ vào em

Nghe gió thét ù tai hang đá

Bỏ không gian sương vo mình trên lá

Bỏ tim em anh gặm nhấm tim mình

 

Là cái thời đi lùng bắt con tim

Anh vấp ngã vào đời em rất lạ

Bằng hạnh phúc gối vào miền yên ả

Bằng sợi thương trói gọn chúng mình.

 

Là cái ngày ta thánh giá uy linh

Rơi bóng Chúa lạy về đâu cũng tội

Tim xơ xác bay vào đời cứu rỗi

Tình mồ côi anh phiêu bạt trăm chiều.

 

Chấm vào đêm bằng ngòi bút tin yêu

Nghe răng rắc đời anh gãy ngọn

Em thiếu vắng thơ anh òa khóc

Đêm lăn tròn nỗi nhớ vào em.

 

NỢ


Em ơi anh sợ

Món nợ tuổi thơ

Ra ngõ tình cờ

Em cho cái kẹo

 

Em ơi anh sợ

Món nợ học trò

Len lén em cho

Cái hôn vụng trộm

 

Em ơi anh sợ

Món nợ thời trai

Tình vay cắm mãi

Nợ đòi bên tai

 

Em ơi anh sợ

Món nợ tuổi già

Tình đã đi xa

Lòng treo nỗi nhớ

 

Em ơi anh sợ

Món nợ dưới mồ

Hồn anh vẫn thở

Nhịp đều trong thơ.

 

Theo Hội Nhà văn Việt Nam

Giới thiệu nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Kiên

Giới thiệu nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Kiên

Nguyễn Thế Kiên (còn gọi là Kiên lục bát), sinh năm 1971, quê Nam Định, hội viên Hội VHNT tỉnh Nam Định, hiện quản lý công ty CP Văn hóa Đất Việt tại Hà Nội. Đến nay, Nguyễn Thế Kiên đã có 8 tác phẩm đã xuất bản: Gọi hồn quê - NXB Hội Nhà văn; Sữa đất - NXB Hội Nhà văn; Đường về - NXB Hội Nhà văn; Bóng đất - NXB Văn học;  Tản mản lòng tay - NXB Hội Nhà văn; Bùa yêu - NXB Hội Nhà văn; Đối diện đêm - NXB Hội Nhà văn; Mãi tin vào những kiếp người - NXB Hội Nhà văn. Anh đã được trao các Giải thưởng văn học: Tập thơ Gọi hồn quê - Giải C Lương Thế Vinh của UBND tỉnh Nam Định (2006 – 2010);  Tập thơ Bóng đất - Giải Khuyến khích của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, 2012. Trong khi rất nhiều tác giả trẻ hôm nay xa rời với với thể thơ lục bát- hồn cốt của bản sắc thi ca dân tộc thì Nguyễn Thế Kiên lại lặng lẽ và thủy chung với nhịp điệu thơ truyền thống đó. Điều đáng nói, thơ lục bát của Nguyễn Thế Kiên không chịu dễ dãi với sự ngọt ngào quen thuộc của thi điệu sáu-tám mà trong thơ anh, tính thế sự, tính đời sống dường như đã ngấm vào từng con chữ để làm nên một gương mặt thi ca trẻ rất đáng chú ý của dòng chảy thi ca đương đại. VanVN.Net giới thiệu chùm thơ đặc sắc dưới đây của nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Kiên.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Thế Kiên


NGÀN NĂM LỤC BÁT

Trước ngàn năm cứ ngây thơ

Sông Hồng ơi, chẳng bao giờ già nua

Từ đêm sen nở thành chùa*

Câu thơ lục bát vẫn chưa lấy chồng.

________________

*Chùa Một Cột ra đời từ giấc mơ của vua nhà Lý


LỜI RU MẸ ÂU CƠ GỬI ĐẢO


Dẫn con về phía biển xanh

Thương cha, mẹ khóc lệ thành đảo xa

Mấy đời xẻ bảy chia ba

Sục sôi biển cứ thiết tha cùng người.


Sóng ngầm vạn kiếp chưa thôi

Mẹ ru đá ngủ trong lời nước non

À ơi mấy cuộc vuông tròn

Máu cha còn gửi cội nguồn đất đai


Núi cao, biển rộng sông dài

Lời ru mẹ vọng bên ngoài nước non

Nước mắt mẹ ứa màu son

Mẹ ru cho lặng sóng cồn biển xanh...


Nhà ta kẻ cắp rập rình

Quên lời mẹ, tưởng bình minh là hồng,

Em cầm nón trắng sang sông

Phút nông nổi lỡ mang giông bão về.


Biển cồn trăm nỗi tái tê

Lời cha ông dẫn lối về mai sau

“Trời xanh còn ở trên đầu

Mấy ngàn năm đã cũ đâu, kẻ thù”!


May còn vang vọng lời ru

Còn nước mắt mẹ nhân từ trong tim

À ơi, đảo nổi đảo chìm

Từ cay đắng mẹ - mà nên đất này.


NÓI VỚI EM VỀ PHO TƯỢNG XÀ THẦN


Mỗi vảy đá một nghẹn ngào

Nỗi xưa nham nhám đọng vào ngàn năm

Tay em chắp lại ngực rằm

Tiếng mùa xuân khấn giữa lầm rầm mưa.


Oan này trả lại ngày xưa

Nịnh hay trung cũng theo vua cả rồi

Khí thiêng đá nhập vào đời

Xé thân mình giữa thế thời đục trong.


Em ơi, mắt đá lưng tròng

Hàm răng cắn chặt mấy vòng oan khiên

Điều gì như thể thành quen

Cúi đầu chẳng dám nhìn lên cõi này.


Cao hay thấp, mỏng hay dày

Bao nhiêu nước mắt bỏng tay kiếp người

Khói hương xông thẳng lên trời

Cỏ xanh

tràn biếc đỉnh đồi

vô tư.

_________________

1. Tượng đá Xà Thần “Miệng cắn thân, chân xé mình”  tại miếu Xà Thần, nơi thờ Thái sư Lê Văn Thịnh ở Bảo Tháp - Gia Bình -  Bắc Ninh.


ĐÀN BÀ !

Có nhỏ lại

Trời vẫn xanh,

Miền yêu

Một thoáng rùng mình

Vẫn thiêng !


Đêm cuồn cuộn

Đêm nằm nghiêng

Tàn...

Im lặng

Lại bùng lên nhiệm mầu.


Em chín đỏ

Cõi thẳm sâu

Bao tơi tả, đỡ hai đầu đêm - em.


Dẫu nông nổi gọi thành tên

Kệ...

Em cứ cháy thành em: Đàn bà !

Tan mình vào cuộc sinh ra

Em mang thai cả hồn ta... mỗi ngày !


NHỮNG LO ÂU MÀU TRẮNG...


Quay vòng giặc giã, bão giông

Mà nên cái dáng lưng cong đất này

Lúa khoai chinh chiến dạn dày

Lá cây vạt nhọn bóng ngày binh đao


Núi rừng, biển rộng trời cao

Có giàu đâu? Bạc vàng nào của ta

Lòng tay lịch sử mở ra

Lạy giời, máu đỏ thấm qua vạn đời...


Chân hương đỏ chọc lên trời

Tàn nhang cong dấu hỏi rơi xuống mồ

Tôi đi qua những điện thờ

Dựng trong nước mắt mịt mờ thẳm sâu


Chiều nay biển động bờ đau

Lối xưa... trắng những lo âu ngược về....


CHUYỆN QUÊ


Người quê gieo những âm thầm

Để cho mưa nắng bật mầm mà xanh

Phố trườn thêm một đoạn lành

Chạm quê nhìn cái long lanh thở dài.


Cúi đầu thì gặp đất đai

Thời nào chả có chông gai thế này

Nước non đầy những vơi đầy

Gia tài trắng, nổi đắng cay trên đầu.


Nghe từ gió cả sông sâu

Dạy chung sống với lo âu vạn đời

Mẹ quê thấp thỏm đứng ngồi

Chắp tay cầu chiến chinh thôi đừng về.


Con từ giã tuổi thơ đi

Giảng đường sau phía mùa thi kia rồi

Lặng im cha nghẹn tiếng cười

Tấm huân chưong đỏ ứa nơi ngọn nguồn


Lúa dậy thì, mẹ bán non

Mùa vui có trọn tuổi con đong đầy?

Bà ngồi bấm đốt ngón tay

Nụ cười rân rấn như ngày tiễn ông

Tai bà đã nặng đau thương

Chỉ văng vẳng nỗi gió sương cánh đồng...


Chuyện quê mưa nắng xoay vòng

Niềm hy vọng mãi phập phồng... chuyện quê.


CHUYỆN MỘT THỜI...


Một thời giờ hóa khói sương

Văn chương từ mặt đau thương kiếp người

Bình minh mắc ngược chân trời

Con chim khướu hót những lời vu vơ.


Một thời thơ bỏ xa thơ

Ngây ngô ru ngủ bến bờ nhân gian.

Đem khoe những cái nghèo nàn

Thành gia sản giữa miên man thánh thần

Chỉ riêng mặt đất cởi trần

Hóa thân thành gạo cứ ngằn ngặt thơm.


Một thời dẫm gót rạ rơm

Mà ra rả những ngọn nguồn sớm mai

Đi qua mấy cuộc rộng dài

Về nghe bùn đất sớm mai thì thào:

Câu thơ chìm nghỉm đáy ao


Sáng nay chẳng biết cõi nào vớt lên!


VỚI PHỖNG SÀNH


Chiều còn một nhúm trời xanh

Ta ngồi với gã phỗng sành tỉ tê


Kéo bao nhiêu nỗi bộn bề

Nhập lời im lặng vào tê tái chiều


Mắt này, phỗng tuổi bao nhiêu

Mà sành sứ cả những điều dại khôn?


Tai này, hai lỗ vô hồn

Lời tươi non đã nén dồn ngàn năm


Miệng này... hai nửa nụ trầm

Phỗng hay ta giữa lặng câm tảo tần.


XƯA MÀ CHƯA CŨ


Đứng đây từ trước cổng chùa

Hai ông hộ pháp già nua cả rồi

(Mấy trăm năm chửa thành người

Phải chăng tu vụng... giữa đời vẫn ông)

Từ gạch nát, đến bê tông

Hoá thân vạn kiếp mà không là mình,

Cỏ kia ngả xuống đất lành

Một lần lửa cháy đã thành mây bay...

 

Theo Hội Nhà văn Việt Nam

Tác giả Mật ngữ rừng xanh đoạt Giải tưởng Nhà văn trẻ năm 2015

Tác giả Mật ngữ rừng xanh đoạt Giải tưởng Nhà văn trẻ năm 2015

Trước đó, tháng 8/2015, Mật ngữ rừng xanh từng gây xôn xao khi nơi ấn hành cuốn sách này là công ty sách Bách Việt đã gian lận số lượng in với tác giả. Sự gian lận này được chính Lê Hữu Nam phát hiện và đưa ra công luận dẫn đến việc chấm dứt hợp đồng in Mật ngữ rừng xanh giữa tác giả và công ty sách Bách Việt.


Lê Hữu Nam và diễn viên Hồng Ánh tại buổi ra mắt sách" Mật ngữ của rừng"

 

Tác giả Lê Hữu Nam sinh năm 1986, trước khi viết truyện dài Mật ngữ rừng xanh, anh từng in Con đến như một phép màu liên kết với Phương Nam Book ấn hành. Dù ở tuổi gần 30, nhưng vì mắc bệnh tim bẩm sinh với chứng “không có vách ngăn tâm thất”, nên từ nhỏ đến tận bây giờ Lê Hữu Nam vẫn gắn đời mình với bệnh viện và ngoại hình của anh “bé như cái kẹo”. Khi cần thêm sách Mật ngữ rừng xanh để làm công tác từ thiện, Lê Hữu Nam đã phát hiện ra sách của mình bị in vượt quá số lượng như báo chí từng nêu.
Chính vì biết ơn bệnh viện – nơi duy trì cuộc sống của mình, nên khi thanh lý hợp đồng và được công ty Bách Việt bồi thường, Lê Hữu Nam đã dành tất cả tiền tặng lại cho bệnh nhi bị tim bẩm sinh có gia cảnh khó khăn đang điều trị tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 (TP.HCM). Lê Hữu Nam cho biết: “Mật ngữ rừng xanh đã được công ty sách First News mua bản quyền ấn hành và sẽ ra mắt vào thứ Ba ngày 19/1 tới đây. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi và tác phẩm của mình một kết thúc đẹp”.


Giải thưởng Hội Nhà văn TP.HCM 2015 được trao cho tập thơ Minh triết đất đai của Nguyễn Vũ Tiềm, tập truyện dài Về cô gái này của Nguyễn Ngọc Thuần.


Tặng thưởng được trao cho tập truyện ngắn và tùy bút Một phút tự do của tác giả người Italia Elena Pucillo Truong và dịch giả Trương Văn Dân – tác giả và dịch giả là vợ chồng; tập truyện ngắn Người Sài Gòn của Hoàng Đình Quang. Giải Thưởng Nhà văn trẻ dưới 30 tuổi trao cho Lê Hữu Nam với tập truyện dài Mật ngữ rừng xanh.


Nhân dịp này, Hội Nhà văn TP.HCM đã kết nạp 17 hội viên mới, trong đó có: Trần Luân Tín (từng đoạt giải thưởng của hội này với hồi ký Sống để kể lại), Nguyễn Hoài Nam, Hòa Bình, Hồ Huy Sơn, Phương Huyền…

 

Nguồn Văn nghệ trẻ Online

 

Lê Hữu Nam và diễn viên Hồng Ánh tại buổi ra mắt sách" Mật ngữ của rừng"
Trang 2 trong tổng số 27 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1014
mod_vvisit_counterHôm qua4418
mod_vvisit_counterTất cả4519052

20 141
,
Hôm nay:26 - 3 - 2017
Hiện có 489 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: