Tôn Vinh Văn Hoá Đọc

Text size
  • C? ch? l?n
  • C? ch? m?c ??nh
  • C? ch? nh?
Trang chủ >>> Văn học Trẻ >>> Thử nghiệm trẻ

“Khúc đệm trữ tình” của Heine: Lần đầu tiên được dịch trọn vẹn

 “Khúc đệm trữ tình” của Heine: Lần đầu tiên được dịch trọn vẹn

Lần đầu tiên, 67 bài thơ trong “Khúc đệm trữ tình” của nhà thơ nổi tiếng Đức Heinrich Heine được dịch ra tiếng Việt từ tiếng Đức. Người kỳ công làm việc này không phải là dịch giả chuyên nghiệp. Chị là Chu Thu Phương, một cán bộ ngoại giao yêu văn chương.

Dịch giả Chu Thu Phương và cuốn “Khúc đệm trữ tình”. Ảnh: An Thành Đạt

Cách đây nửa thế kỷ, các bài thơ của nhà thơ nổi tiếng bậc nhất nước Đức Heinrich Heine từng được biết đến qua các bản dịch tiếng Việt rất ấn tượng của các nhà thơ Hoàng Trung Thông, Tế Hanh, Xuân Diệu, Nguyễn Xuân Sanh… Nhưng phần lớn các bản dịch từ tiếng Pháp, tiếng Nga. Trước đây, dịch giả Quang Chiến và Trần Đương cũng đã từng thành công trong việc dịch một số bài thơ của Heine từ tiếng Đức sang tiếng Việt. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, tập thơ được dịch đầy đủ sang tiếng Việt.

“Đây là bản dịch của một nữ dịch giả nên nó có giọng điệu khác, nữ tính hơn. Tôi nghĩ Chu Thu Phương đã khá dụng công cho việc dịch, có nhiều bài thành công như “Đóa hoa sen sợ hãi”, “Họ ngồi quanh bàn uống nước”, “Nào hoa hồng, nào hoa huệ, nào bồ câu, nào mặt trời”, “Sao những bông hồng lại nhợt nhạt đến thế?”…”


TS ngữ văn Trương Hồng Quang, hiện đang sống ở Đức

Dịch để giải đáp tranh cãi

Phương kể, chị dịch thơ Heine sau cuộc tranh luận văn chương giữa một nhóm nhỏ những người bạn vào năm 2013, khi còn đang làm việc ở Đại sứ quán Việt Nam tại Đức. Trong những lúc rảnh rỗi, nhóm hay bàn luận về văn chương trên mạng. Tại một cuộc tranh luận về thơ Heine, có những điều Phương cảm thấy mà không thể diễn đạt bằng lời bởi thiếu bản dịch để diễn giải. Một câu hỏi của một nhà nghiên cứu văn học Việt Nam đã chấm dứt những tranh luận đó đơn giản bằng một câu “Vậy em hiểu thế nào về Heine?”. Để trả lời câu hỏi giản dị ấy, cô đã mất hơn một năm trời.

Phương chia sẻ: “Tôi chọn cuốn nổi tiếng nhất của ông - “Sách của những bài ca”. Lúc đầu, tôi chỉ dịch một vài bài thơ trong đó, xong cảm thấy không đủ để chứng minh, không lột tả được cái mình cảm nhận được từ Heine: một giọng thơ bình dị, dân dã và rất dễ đi vào lòng người. Thế rồi để chứng minh, tôi cứ dịch ngày càng nhiều lên, và những bản dịch dần dần tập trung vào chùm thơ “Khúc đệm trữ tình””.

Trong một tuần liền, cứ hết giờ làm việc là Phương dịch “Khúc đệm trữ tình”. “Dịch thô hết tập thấy như hụt hơi, cảm tưởng dịch thêm 1 ngày nữa chắc là mình chết mất”  – Phương cười kể lại. Thời gian đầu, cứ dịch được bài nào, Phương lại đăng lên group cho mọi người cùng tranh luận. Quá trình hoàn thiện tập thơ kéo dài đến hơn một năm. Phương cho biết, trong chùm 67 bài thơ của Heine, bài đầu tiên là dành tặng cho ông chú, người có công với Heine, bài “Khúc dạo đầu” và 65 bài đánh số từ 1-65. Heine quan niệm, đã là thơ thì không bao giờ là một bài, mà thường là cả chùm, bởi cùng nhau, các bài thơ sẽ kể nên một câu chuyện.

Cuốn thơ được Hội hữu nghị Việt – CHLB Đức và Viện Goethe tại Việt Nam hỗ trợ in ấn và vừa ra mắt tại Heritage Space, Hà Nội tối 15/8.

Tới quê hương Heine để hiểu Heine

Dịch thô xong tập thơ, để hiểu rõ hơn về con người Heine, Phương đã tới thành phố Marburg tìm gặp giáo sư dạy văn học Đức Guenter Giesenfeld (ông cũng là chủ tịch Hội hữu nghị với Việt Nam) và bà Marian Ngo. Đây cũng là hai dịch giả dịch văn học Việt Nam ra tiếng Đức. Suốt hai ngày trời, họ không lúc nào ngừng bàn luận về Heine. Ông bà vừa dẫn Phương đi tham quan ngôi làng, vừa kể chuyện cho Phương về những bài thơ của Heine. Khi ngồi xuống ăn, họ vừa ăn vừa giở từng bài thơ ra bình luận, xem biện pháp nghệ thuật mà nhà thơ sử dụng là gì… Rồi ông Guenter Giesenfeld mời Phương về nhà ông, lục tìm trong thư viện các cuốn sách của Heine ra xem, lấy từ điển để tra cho chính xác. Lúc đó, Phương mới ngớ ra, một số dấu chấm, dấu phẩy trong bản thơ online mà Phương tải về khác so với bản in. Dù chỉ là dấu chấm hay dấu phẩy, nhưng tất cả đều là dụng ý của Heine, ý nghĩa sẽ khác, thế là Phương phải xem lại bản dịch.

Phương còn tới thành phố Duesseldorf, quê hương của Heine để tìm hiểu về ông. Ở đó, Phương được gặp gỡ với Thạc sỹ Christian Liedtke, nhà nghiên cứu về Heine hiện làm việc tại Vụ lưu trữ bản thảo viết tay II, Viện Heinrich Heine thành phố Duesseldorf. Chính tại đây, Phương đã vỡ ra nhiều điều và dịch được cụm từ “Khúc đệm trữ tình”.

Một cơ may nữa, Phương có duyên được làm việc với Tiến sỹ âm nhạc Nguyễn Văn Nam. Anh Nam đã hướng dẫn Phương tỉ mỉ về nhạc tính đậm nét trong thơ Heine. Mỗi lần gặp anh hằng tuần, là một lần Phương trăn trở dịch lại từng bài thơ. Phương thổ lộ: “Nếu không gặp anh Nam, tôi không thể nào dịch theo đúng nhịp điệu thơ, nhạc tính của câu thơ sẽ không được để ý tới. Ví dụ như ở bài số 3, nhịp 3/3/3, là nhịp chủ đạo của bài thơ”. Rồi Phương cất giọng đọc bài thơ bằng cả tiếng Đức và tiếng Việt: Nào hoa hồng, nào hoa huệ, nào bồ câu, nào mặt trời/Lòng tôi bao nhiêu thứ từng say đắm cả một thời/Giờ tôi không còn yêu, lòng chỉ còn có một/Một nhỏ nhắn, một nhã nhặn, một trong trắng, một duy nhất/Nàng là ngọn nguồn bao say đắm tuyệt vời/ Cả hoa hồng, cả hoa huệ, cả bồ câu, cả mặt trời.

Vốn yêu văn thơ, trước đây Phương cũng đã từng thử sức với việc dịch một số bài thơ Đức của Goethe, Heine, hay Brecht… Trước kia, bố Phương, một nhà ngoại giao kỳ cựu, thông thạo tiếng Đức và yêu văn học Đức, cũng đã từng thách Phương dịch một bài thơ của Heine. Gần 20 năm sau, giờ cuốn sách đã hoàn thành, Phương mới có thể “trả bài cho bố”.

Theo Lan Anh - Tiền phong online

Thơ TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Thơ TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Tonvinhvanhoadoc.vn giới thiệu:

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Sinh ngày 10 / 6 / 1990

Quê quán : Ân Tín, Hoài Ân, Bình Định

Hiện đang sống và làm việc tại Bình Định

Có thơ đăng ở Văn Nghệ Quân Đội, Tiền Phong, Thất Sơn, Báo Thừa Thiên - Huế, Văn Nghệ Bình Định, Báo Bình Định, Áo Trắng...

 

ÁM ẢNH ĐÊM

Tôi nhìn cơn mộng ngày mai
Tàn hương như tiếng thở dài của đêm
Ban mai là nắng qua thềm
Bão giông từ gió êm êm thổi về
Có lần trong thoáng đê mê
Giật mình vì những não nề tìm quên
Viết một bài thơ không tên
Cho ký ức chợt duềnh lên xanh rờn
Có lần trong thoáng cô đơn
Nghe tiếng nấc quặn từng cơn nhói lòng
Chân dung tôi miệng đời đong
Mùa thu - chiếc lá - dòng sông - hình hài
Tôi chờ cơn mộng ngày mai
Dư hương làn tóc mây cài của em

 

PHÍA CUỐI CON ĐƯỜNG CÓ AI ĐỢI NHAU KHÔNG ?

 

Có thể là có một con đường

đã hiện lên từ khi ta chôn cất nỗi đau đằng sau nước mắt

Âm thanh phía ngày vắng bặt

Định nghĩa tối tăm xõa lấp lối đi về

Có thể là trong giây phút cận kề

Điệu ballad xuyên đêm khiến tim mình chết lặng

Tách cà phê sao chỉ toàn vị đắng

Bài thánh ca nào chiều Chủ Nhật cô đơn

Nhiều khi mưa ngủ quên trong ký ức chập chờn

Khu vườn cũ úa tàn hoa cỏ

Ngôi nhà nhỏ chỉ lặng im và gió

Nắng cũng phai màu trên bốn vách tường vôi

Nhiều khi khao khát chảy tràn trề trên môi

Cánh Vi vân rớt xuống chỗ ngồi vì gió mưa tàn úa

Lấy phong sương cuộc đời che chắn bởi lạnh lùng vây bủa

Phía cuối con đường có ai đợi nhau không

Ai cũng có nhiều hơn những ước mong

Đập rộn ràng và chảy cồn cào từ trong miền sâu thẳm

Ai cũng biết rằng ta cần yêu thương nhiều lắm

Phía cuối con đường có ai đợi nhau không?

 

GIẤC MƠ CỦA THỜI THIẾU NỮ

Nửa đêm chị tôi ra giếng
Khua chiếc gàu múc một nỗi đau
Đàn bà nằm nghiêng trăn trở
Thương cho giường chiếu bạc nhàu

Nửa đêm chị tôi ra giếng
Khua chiếc gàu múc một giấc mơ
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Xa xôi đến tận bây giờ

Nửa đêm chị tôi ra giếng
Khua chiếc gàu múc một khát khao
Tưới lên mảnh hồn cằn cỗi
Nỗi đau cứ chực tuôn trào

Chị tìm gì trong tiếng hát
Chị tìm gì trong lời ru
Cỏ dại mọc tràn mặt đất
Tim người vẫn cứ âm u

Nửa đêm bàng hoàng thức giấc
Thương cho giường chiếu bạc nhàu
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Bây giờ vẫn cứ nằm đau

 

HOEN MÀU...

ta đi đâu loanh quanh
chiều về ngồi trên mộ gió
cánh biển rong chơi
quên dấu mặt trời
em hát bài ca con ong chúa
mật ngọt quyện tim đau
một đời sân si
quên mất tìm nhau
mồ hôi trên tóc mai mằn mặn
hoa nở từ cỏ
úa nhàu tương tư
ta hỏi mặt trời hỏi núi hỏi sông:
khi nào người quay về?
tìm…
dấu chân trên cát
gió cuốn sóng xô
tháng năm trôi dạt
tôi ngã vào tôi
chát đắng
một đời

 

 

NGUYÊN ỦY TÂM HỒN

Ai vắt màu mây lên tóc mẹ

Sáng nay mùa hạ nắng thêm hồng
Ai đo được giữa đôi mắt ấy
Trùng vây ngày tháng phủ mùa đông

Ai rủ tình yêu đi vào nhớ
Mà sao người chẳng thể quên người
Dù bốn phương trời sương gió bạt
Trái tim vẫn nồng tuổi hai mươi

Ai thả nỗi buồn vào trong gió
Cơn mộng đi hoang chẳng trở về
Bốn mùa biền biệt trôi trên mái
Nghe hồn giá rét nỗi tái tê

Ai ru du mộng vào quên lãng

Hun kết nụ cười sau đắng cay

Nguyên ủy tâm hồn tôi là nắng

Trả hết cho nhau nỗi đau này

 

NHƯ MỘT NỖI ĐAU GẦY


Sao chúng mình càng gần lại càng thấy cách ngăn
Buổi chiều có mưa đâu mà lòng ướt sũng
Em không giấu nổi giọt nước mắt bao năm tình lận đận
Anh cố gượng cười cho thôi bớt xót xa

Bàn tay rất gầy tình đã đi qua
Ai níu mùa thu về phố chiều mưa cũ
Sợ hương tóc không còn thơm ngày nỗi đau di trú
Sợ phố lạc loài bàn chân bước chơ vơ

Em của ngày xưa em của hôm nay
Anh của bây giờ của ngày mai giông gió
Có trái tim nào bình yên như cỏ
Hát về những điều rất bình thường như nỗi cô đơn

 

TÔI SẼ KHÔNG KỊP VỀ

có thể còn lâu lắm tôi mới về
màu hoa ấy nói gì với tôi trước ngõ
từng nụ trinh nguyên bung vào chiều hạ trắng
tôi hớp giọt hương thầm mơ đáy mắt mùa thu

hôm qua cô gái ấy đã nói với tôi
tình yêu mãi mãi là cơn sầu miên viễn
hôm nay tôi về phố từng cơn gió cứ gào lên thương nhớ
nhắc tôi về một giấc mơ buồn

có thể tôi sẽ không kịp về
nơi mùa hạ thắp lửa con tim cấu cào miền ký ức
có những đêm cafe thao thức
tôi sẽ không kịp về
thổi nỗi buồn mình tan loãng vào mây

 

NGÀY TÔI SINH RA

cắm jack vào nghe một bản nhạc đi
buổi chiều thường cô đơn nên chim bay về tổ
mẹ sinh ra tôi vào mùa gió
tháng sáu rát hanh đất nẻ khô cằn
tôi đã ngồi rất lâu với mình vào mỗi buổi đêm
và hay gọi cho Vân để nghe cô ấy kể về ngày mệt mỏi
Vân rủ tôi vào Saigon "cho cuộc đời xô đẩy"
tôi tự đẩy mình cũng đã đủ nhọc thân
mẹ hay im lặng trước những chuyến đi của tôi
bố hay nói nhiều hơn vào mỗi lần ông có rượu
em trai tôi lầm lì như chiếc bóng
chỉ có hai con chó già vẫn vẫy đuôi mỗi bận tôi về
nửa đêm cô gái tóc xù gọi điện
hỏi về vầng trăng mười bảy ngày xưa
tôi nói chơi mà người ta nhớ lâu qúa
mới ngớ ra là họ rất yêu mình

có những bâng quơ lại ghi vào hồi ức
có những nỗi buồn chẳng biết tỏ cùng ai
cả cuộc đời tôi thấy mình mắc nợ
cảm tạ người dưng vẽ tôi một hình hài

cắm jack vào nghe một bản nhạc đi
buổi chiều sẽ qua nhanh
nhàn nhạt mà đau lắm
...

 

 

Huế 2015: An Định ngày mưa

Huế 2015: An Định ngày mưa

Tôi đến Huế vào những ngày mưa dầm dề, một điều dường như chả bao giờ thấy được vào mùa hè nóng nực tháng 7 ở nơi đây, vậy mà nó lại xảy ra trong chuyến đi của tôi, lần đầu tiên. Mẹ tôi thì cứ liên tục phàn nàn về cơn mưa trái mùa này, nào là mưa ẩm ướt thì sẽ không phơi được quần áo, nào là mưa thế này sẽ không thể đi chơi đâu, mẹ cứ phàn nàn thế, hệt như cái cách mẹ vẫn hay phản ứng ở Hà Nội mỗi khi mưa về, và thế là kế hoạch bị hủy hết, thế là chán.

Tôi lại chả thấy hề hà gì, mưa là thứ duy nhất kéo cái thân thể lờ đờ của tôi đứng dậy, vác máy ảnh đi chụp những bức ảnh chỉ riêng mình tôi ngắm, khám phá những nơi chỉ riêng mình tôi biết. Tôi cứ lao vào mưa hít hà thứ mùi nước ẩm ướt ám đầy trên vùng cố đô.

Tòa thành cổ kính hiện ra chắn ngang tầm ống kính tôi như một điểm định vị “lệch” không dự báo trước…

Không hiểu sao tôi chỉ thấy cung An Định đẹp khi mưa xuống, không phải bình thường nó không đẹp, thậm chí An Định cung còn giống như một đóa hoa ngoại lai kiêu sa vươn mình trong ngày nắng. Chỉ là, dường như dưới mưa, tòa lâu đài kiểu Tây này mới hiện rõ vẻ đẹp đượm buồn của nó. Một vẻ đẹp thấm đẫm trên từng dãy hành lang, từng căn phòng, từng cây cột, giấu mình sau những bức tranh tường khổng lồ…

Trong những lần thăm Huế trước đây, tôi đã từng đắn đo có nên ngó qua An Định một chút để rồi thở phào nhẹ nhõm khi ba tôi không đề cập tới nó nữa. Có thể tôi đã sợ, sợ cái buồn bã dày đặc bám quanh nơi này sẽ vây lấy tôi – một đứa trẻ luôn phung phí thời gian vào việc nghĩ vẩn vơ về quá khứ của người dưng. Cung An Định là lâu đài xinh đẹp trong truyện cổ tích nhưng thật không may, đó là truyện cổ tích buồn.

Lầu Khải Tường chào đón tôi bằng sắc vàng quý phái của hoàng gia, tôi thu mình tận hưởng cái rợn ngợp của sáu bức tranh tường cỡ lớn vẽ lăng tẩm các vị vua triều Nguyễn mang lại. Cái u buồn bám đuổi tôi theo từng bước chân, khi tôi chạm tay vào từng cổ vật, ngắm từng bức ảnh và lắng nghe câu chuyện từ hơn 100 năm trước. Thời gian ngừng quay và chừa lại khoảng yên lặng để con bé tôi bộc phát tính xấu hay nghĩ linh tinh, An Định cung – nơi từng diễn ra những bữa tiệc linh đình sa hoa và cũng là nơi của những cuộc chia ly. Những giọt nước mắt hoàng tộc đã rơi ở đây, nỗi đau khổ, nuối tiếc và bất lực bị bỏ lại. Cung An Định giống như một chiếc hộp cất giữ tất cả những gì từ rực rỡ đến đổ nát, hỗn độn thành một nỗi buồn không rõ hình thù. Nỗi buồn ấy bị giấu nhẹm sau cái vẻ ngoài nghiêm trang của chính nó, dày đặc, và chỉ trực chờ được tan ra khi mưa về.

Và trong khoảnh khắc nhận ra điều đó, tôi thấy mình chạy nhanh lên phía cầu thang dẫn ra khoảng sân sau với hi vọng ánh sáng của một thành phố Huế hiện đại sẽ giúp tôi xua đi cái u mịch từ phía tòa lâu đài kia, xua đi cái sầu buồn trong lòng tôi.

Tôi đứng dưới đình Trung Lập trú mưa. Cơn mưa nặng hạt rơi trên cung An Đinh như gột rửa vẻ thâm nghiêm chốn cung đình, để lộ ra những giọt nước mắt trong veo của hoàng hậu Nam Phương. Đó có thể là giọt nước mắt nuối tiếc cho vương triều một thời vàng son bị sụp đổ ngay trước mắt, có thể là giọt nước mắt tiễn vua Bảo Đại ra Hà Nội…cũng có thể là giọt nước mắt đau đớn của người phụ nữ khi chứng kiến tình yêu của vị vua hào hoa ấy với người con gái khác. Vua Bảo Đại, hoàng hậu Nam Phương, rồi sau này là Đức Từ cung Hoàng Thái hậu đều rời bỏ nơi đây, từng dấu vết của một thời phong kiến cứ bong đi dần từng chút một theo những giọt mưa ảm đạm. Chỉ có cung An Định là vẫn đứng đó, cố níu kéo lại một thời quá khứ đã qua nhưng tất cả những gì vớt vát lại chỉ là nỗi buồn hoài cổ khắc khoải đang lấp đầy trong kia.

Tôi cầm máy ảnh thu lại hình ảnh tòa lầu sừng sững rung rinh trong màn mưa mỏng ấy…An Định vẫn chỉ đẹp khi mưa xuống mà thôi.

Trần Minh Anh

“Thử nghiệm” nhân bản người của Phan Hồn Nhiên

“Thử nghiệm” nhân bản người của Phan Hồn Nhiên

Dòng văn học giả tưởng đang được các bạn trẻ quan tâm bắt đầu manh nha ở Việt Nam. Trong số ít các tác giả trẻ dấn thân vào dòng văn học này, Phan Hồn Nhiên có thể nói đã ít nhiều gặt hái thành công và đang trở thành một thương hiệu.

Máu hiếm được xem là tác phẩm tiêu biểu đánh dấu thời kỳ phát triển mới của tác giả 7X này. Với tác phẩm này, lần đầu tiên văn chương Việt có nhân vật là người nhân bản.

Máu hiếm được xếp vào dòng khoa học viễn tưởng nhẹ (soft sci-fi) khi tác giả sử dụng một số vấn đề đang nóng hổi của công nghệ sinh học và y khoa làm nền cho câu chuyện. Máu hiếm vẽ ra những ngả đường để người trẻ có thể chọn lựa cho tương lai. Lập nghiệp vì tiền tài danh vọng hay vì thiên lương tốt đẹp không vụ lợi. Khoa học phục vụ sự tiến bộ của nhân loại hay phục vụ bản ngã là hai phản đề không dễ tách biệt. Cái kết của Máu hiếm gần như mang tính mở để nhân vật chính tiếp tục cân nhắc và cân bằng.

Máu hiếm là cuốn mở đầu cho bộ khoa học giả tưởng sẽ lần lượt ra hàng năm.

Ba tính cách, ba mục tiêu sự nghiệp khác biệt, ba chàng sinh viên tài năng kết bạn cùng nhau, lập hội kín. Họ bí mật tiến hành một công trình nghiên cứu mang tính đột phá, có khả năng thay đổi căn bản phương pháp điều trị một số bệnh hiểm nghèo, thậm chí đảo lộn quy trình sinh lão bệnh tử… Và tất nhiên mang đến rất nhiều tiền bạc nếu họ muốn. Rời học viện, họ tiếp tục phát triển và thực tế hóa dự án, mỗi người đảm trách một vai trò không thể thay thế. Cùng lúc, họ cũng tìm thấy hạnh phúc riêng. Cục diện thay đổi khi thành viên xuất chúng nhất biến mất. Kéo theo đó là sự mất tích của vợ ông.

Nhiều năm sau, Vinh, chàng trai 17 tuổi dấn thân vào hành trình tìm kiếm tung tích bố mẹ. Trong vai nhạc công biểu diễn phục vụ dạ tiệc, Vinh thâm nhập thành công vào tòa nhà lớn, nơi lưu giữ một vài manh mối về hội kín. Vượt qua nỗi sợ, bị cô lập và tấn công, nhưng bằng sự kiên trì có phần liều mạng của bản thân cùng sự đồng hành của nữ chủ nhân bí ẩn, chàng trai trẻ dần đến gần hơn với sự thật…

Cinema hóa văn học

Nhưng Máu hiếm không được lần giở đúng theo tuyến tính như trên. Cốt truyện được tác giả cài đặt lắt léo vào hành trình hai nhân vật trẻ lục lọi quá khứ, truy tìm nguồn gốc và bản thể của chính họ. Phần mở đầu của Máu hiếm không mấy hấp dẫn khi tác giả sa đà vào miêu tả không gian đồ vật, nhưng càng đọc càng khó rời khỏi câu chuyện. Mặc dù đôi chỗ tác giả vẫn ham tả nhưng quả thực Phan Hồn Nhiên có cách dẫn chuyện và tạo không khí đầy lôi cuốn. Máu hiếm tuy thuộc dòng khoa học giả tưởng nhưng vẫn gây hiệu ứng không kém truyện ma. Nói cách khác độc giả bị hút vào truyện như đang theo dõi một phim kinh dị. Hình như các tác giả trẻ ngày nay có xu hướng viết truyện như thể miêu tả lại những gì mình thấy trên màn ảnh rộng, kiểu “cinema hóa” văn học. Phan Hồn Nhiên cũng không ngoại lệ.

Mặc dù có một cốt truyện khá hấp dẫn nhưng Máu hiếm hơi ít nhân vật khiến cho diễn biến vẫn hơi đơn điệu, đôi chỗ cảm giác thiếu chi tiết. Tiếc cho nhân vật chính Vinh hơi thiếu cá tính và khả năng hành động, nhiều lần để cho may rủi và các nhân vật khác dẫn dắt. Có vẻ tác giả ham kể chuyện hơn xây dựng (thế giới nội tâm của) nhân vật. Vậy nhưng câu chuyện đến lúc cao trào, tác giả lại cho mở nút một cách khá dễ dàng. Nhân vật trung tâm chủ động gọi tất cả vào, giải mật, thế là xong.

Nhân vật sinh động hơn cả trong Máu hiếm lại là một người nhân bản (như cừu Dolly), nhưng rất tiếc Vinh đã không tự xác định ra được điều này. Giả sử thêm vào một cảnh yêu đương hoặc “lộ hàng” sao đó để nhân vật bị phát giác ra là… không có rốn chẳng hạn, câu chuyện biết đâu sẽ gay cấn hơn nhiều(?) Nhưng có lẽ tác giả muốn thiếu niên cũng như các bậc phụ huynh khó tính cũng có thể tiếp cận tác phẩm nên đã biết điểm dừng. Máu hiếm ra mắt năm 2012 trong Tủ sách teen thế kỉ 21 của báo Hoa học trò và vừa được NXB Kim Đồng xuất bản với thiết kế mỹ thuật công phu cùng 32 minh họa màu của Kim Duẩn.

Kim Đồng đã ấn hành bộ ba kỳ ảo (fantasy) của Phan Hồn Nhiên: Những đôi mắt lạnh, Chuỗi hạt AzothXuyên thấm. Máu hiếm mở đầu cho bộ khoa học giả tưởng sẽ lần lượt ra hàng năm - tiếp theo là Luật chơi Hiện thân. Từng cuốn mang nội dung độc lập nhưng ý tưởng và phong cách xuyên suốt.

Theo N.M.Hà - Tiền phong online

NHỆN

NHỆN

Về truyện ngắn NHỆN của Quỳnh Phạm:

Trên facebook, với tên thật là Phạm Thị Thúy Quỳnh, cô bé viết: “Với tôi, mình là điều kỳ diệu”.

Tôi thích những ý tưởng độc đáo và mạnh mẽ. Giật mình khi biết cô bé còn quá ít tuổi mà đã viết được những câu chuyện như truyện ngắn này. Tựa như bất chợt ngang qua một khu vườn, nghe thoang thoảng khúc ly ca màu sương khói buổi chiều tà.

Già quá. Nhưng mà văn chương đâu phân biệt tuổi tác. Cái chính là sự trải nghiệm trong tâm hồn.

Hay cô bé là hiện thân kiếp sau của một tao nhân mạc khách cõi ngàn trùng?

(Nhưng, vẫn còn sớm lắm để nói gì với nghiệp văn Quỳnh Phạm…)

- Nhà văn Võ Thị Xuân Hà -

 

QUỲNH PHẠM

NHỆN


 

Truyện ngắn

Tò vò mà nuôi con nhện,

Đến khi nó lớn nó quên nhau đi.

Tò vò ngồi khóc tỉ ti,

Nhện ơi nhện hỡi nhện đi đằng nào?

(Ca dao)

Hồ sen gợn sóng, hương sen thơm ngát, vòm không tràn ngập hơi sương. Nhện lim dim đôi mắt, bám chặt lấy sợi tơ lòng, thiêm thiếp mê đi. Trong mơ, nó tìm được kiếp cũ - kiếp người. Nhưng nó là ai? Là một văn sĩ, là một thiếu nữ nơi thôn ổ hay là một nhà chính trị? Nó không hề nhớ, nó chỉ biết mình từng là người. Nhện thấy sao mà đau đầu quá, tìm lại mình sao mà khó khăn.

Dưới vòm cây, bỗng có tiếng chân người sẽ sàng bước đến ven hồ, chàng vô tình chạm phải chiếc mạng mới giăng, đánh động giấc mơ của Nhện, làm nó phải vội vàng trèo lên cao ẩn nấp. Nhện còn nhớ ngày ấy nó cũng ngủ quên như thế, không hề phòng bị, suýt nữa thì bị thằng bé sống ở đầu phố tóm được để làm mồi cho chim. Thấy không, con người đáng sợ lắm, ngay từ khi còn bé họ đã là những ác quỷ tí hon. Nhện giương đôi mắt ngái ngủ nhìn kẻ nọ, bỗng thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của chàng.

Mùa sen năm ngoái, chàng trai này đã đưa người yêu đến đây, họ ngồi nghỉ chân dưới cội cây và ngắm hoa nở. Chàng đọc cho nàng nghe những bài thơ về tình yêu, về lẽ sống, về hoài bão tuổi trẻ và chốn an bình trong tâm linh của nhân loại. Chàng ca ngợi vẻ đẹp của nàng, đàn cho nàng và ngắm nhìn nàng.

“Tôi chỉ là một khách tình si

Ham vẻ đẹp có muôn hình muôn thể.

Mượn lấy bút nàng Ly tao, tôi vẽ,

Và mượn cây đàn ngàn phím, tôi ca”*

Cô gái là một thiếu nữ được nuôi dạy tử tế, sống trong sự bao bọc của gia đình, luôn mở đôi mắt to tròn ra lắng nghe, thi thoảng trên khóe môi lại nở một nụ cười rạng rỡ khoe đôi má lúm phớt màu thanh xuân.

- Anh ơi, xin hãy đọc nữa đi – Cô gái thôi thúc, ngả đầu vào vai nhà thơ.

Chàng thấy trái tim mình như đang ca hát và cất lời ngâm những lời thơ lấp lánh trang kim.

“Với Nàng Thơ tôi có đàn muôn điệu,

Với Nàng Thơ tôi có bút muôn màu;”**

(Ảnh minh họa)

Thời gian như nước trôi, sen năm trước tàn rồi, nàng thơ năm ấy đã đi đâu để riêng mình người lẻ bóng? Sao người lại tiều tụy thế kia? Lòng người lẽ nào lại mỏng đến vậy sao? Nhện rón rén bò xuống gần hơn, giơ sợi tơ lên ngắm nghía. Chàng trai sẽ không trở lại nữa, thi sĩ đã biến mất trên đời, trả lại tuổi tráng niên nhiệt huyết. Đáy hồ sen đã giam cầm vô số linh hồn tự nghìn xưa, những kẻ ấy chỉ mong được kết duyên với Phật, khi tái sinh sẽ được ngồi trên bồ đoàn. Nhện bật cười, họ nào hay rằng niết bàn kia nào có trên đời, họ cũng không biết rằng tất thảy đều hèn nhát trốn tránh thế gian.

Nhện cười khanh khách, bò vòng quanh rút hết tơ lòng. Chữ nghĩa làm con người điên loạn, những kẻ vướng phải nó là những kẻ đáng thương, sao phải đày đọa thế. Hở đời? Nhện nom thấy cô gái của mùa hoa thập thò nấp sau rặng liễu, vẫn đôi mắt cũ trong ngần ngân ngấn sầu bi. Những người phụ nữ có đôi mắt như thế thường khổ, bạc mệnh. Nàng chạy tới, ánh nhìn vuốt ve khuôn mặt bình thản đang chìm dần về miên viễn của người yêu, cười nụ và thì thầm:

- Xin anh, xin anh hãy chết để lòng em được sống.

Nhện vò đầu bứt tai. Tại sao cứ phải làm khổ nhau đến thế! Cô gái đã bỏ đi từ lâu, đi với vết thương chẳng bao giờ khép miệng. Rồi một mai, khi trái gió giở giời, nó sẽ làm loạn lên, hành hạ nàng đến chết đi sống lại, đó là thứ độc không thể giải - Độc tình.

Nước dềnh lên cuốn phăng đàn kiến đương chạy lụt, bao gia đình tan cửa nát nhà, li tán khắp nơi. Chúng bám được vào lá sen, ngơ ngác nhìn nhau, chúng đang ở đâu? Nhà ở đâu?

Tiếng thanh la, chũm chọe, kèn tây, kèn tàu vang lên inh tai ở phía bên kia hồ. Ếch cụ ngồi trên lá sen, nheo nheo cặp mắt híp, phồng miệng ồm ồm bảo:

- Thế là “ông cụ” đi rồi.

Nhện rút thêm một sợi tơ, thả mình xuống sát mặt hồ, lồm ngồm bò lên trên đầu Ếch cụ, nó đau đáu:

- Nhanh thật, không quá ba hôm để chui vào quan tài.

- Ông ấy chết đói - Ếch cụ nói – Đám con cháu để ông già chết đói, khốn nạn thật.

- Ông ấy chưa tìm được quê… - Nhện mơ màng nghĩ về ngày xa.

Ông lão là một kẻ tha hương, mất gốc theo đúng nghĩa của nó. Quê ông ở đâu? Ông là ai? Ngoại trừ con sông khắc sâu vào lòng từ khi còn là một đứa trẻ non nớt thì ông còn nhớ được gì? Chiến tranh, chiến tranh đã cày nát biết bao mảnh đời như thế.

“Nhện ơi, tao còn nhớ con sông Trà Lý chảy xiết, năm nào cũng có xác người trôi về đấy, nó đã dìm chết bao nhiêu kiếp người, bao nhiêu ký ức” - Vẫn thấp thoáng vị rượu tràn ly đêm trăng cũ. Người tri âm đã đi, rút tơ lòng làm chi?

“Tao già rồi, vô dụng rồi. Con cháu tao sẽ đánh thuốc cho tao chết như đánh bả một con chó. Nhưng cũng không trách được, con chó sống còn có ích chứ lão già này sống chỉ tổ chật đất chật đai, tốn cơm tốn gạo” - Ông lão ngoẹo đầu, bưng mặt khóc hu hu - “Nhện ơi, rồi thì ông với mày, trên đời này chỉ ông với mày thôi”

Sông Trà Lý còn chảy không? - Nhện lơ đãng nghĩ.

- Đời buồn - Ếch nói.

Nhện gật đầu:

- Buồn mà đẹp, buồn mới đẹp.

Tò Vò bay qua, hỏi:

- Đời cơ bản là buồn, phải thế không? Hả Nhện?

Nhện ngồi thu lu, mặt buồn thỉu buồn thiu:

- Trăm năm xương nát thành tro…

Nhện nói xong và khóc. Ai nghe được ta? Ai hiểu lòng ta? Nhện ngồi tỉ ti. Nào, trút hết nước mắt đi. Con Nhện hát vang, buồn ru lòng mình. Nhện nhớ ra, nó từng là một văn sĩ, nó từng được đi chu du khắp thế gian. Trăm năm, ai người tri âm?

Tò Vò thủ thỉ thù thì:

- Nhện ơi, tìm kiếp trước mà chi. Làm người nhục, khổ lắm. Thân Nhện đã đắng cay, đã biết về đâu mà còn mong làm người?

Ai nghe được ta?

Ai hiểu lòng ta?

Ta khóc cho mình, ta hát cho mình,

Ta viết riêng mình, thế thôi.

Trấn Thiên - Hiên Đà Giang 9/6/2015.

* & **: Trích “Cây đàn muôn điệu” của Thế Lữ.

Nỗi Buồn Phơi Trên Bậu Cửa - Thơ hay trên Facebook

 Nỗi Buồn Phơi Trên Bậu Cửa - Thơ hay trên Facebook

 

 

Em Phơi Nỗi Buồn Trên Bậu Cửa


Hơn một lần giặt áo cho anh

Em phơi nỗi buồn trên bậu cửa

Vết son đỏ thổi bùng…

Bão…

lửa…

Anh quên chùi

Cháy rụi lòng em...


Anh vẫn về nhà bằng âu yếm cũ mèm

Em ngơ ngẩn đón anh bằng nụ cười người khác ...

Thầm nghe lòng mình tan nát

Những niềm vui đánh lừa...


Có phải mình đã nguyện thề

Dù thế nào cũng để lại bão giông sau cánh cửa

Anh bảo đời ngoài kia lọc lừa tráo trở

Ngôi nhà mình dành nhen lửa yêu thương...


Giờ em chỉ muốn hét lên

Cho thỏa nỗi chán chường

Rồi băm vằm anh thành trăm ngàn mảnh vỡ

Xâu lại cùng dang dở

Xấu đẹp gì em biết với riêng em...


Nhưng em chỉ âm thầm khóc như một đứa hèn

Thương kiêu hãnh ngày xưa vụn vỡ

Phận đàn bà như miếng chanh cắt dở

Vắt kiệt mình chua lại xác xơ...


Em có thể làm gì hơn được nữa bây giờ

Tay trái tát anh thì tay phải em xoa đi đau đớn

Em hóa đá mình rồi

Sao sóng lòng vẫn gợn?


Đã bao lần em thức đợi bình minh

Rồi phơi nỗi buồn trên bậu cửa…


Tác giả: Thuận Minh

Bố Tôi - Thơ hay trên Facebook

Bố Tôi - Thơ hay trên Facebook

 

 

 

Bố Tôi


Bố tôi cũng một cuộc đời

Cũng hào hoa lắm một thời trẻ trai

Oái oăm …chữ Mệnh chữ Tài

Ngoảnh trông thương những lâu đài không tên


Vì đâu… ? cò phải ăn đêm

Phải vì nước lạnh mà mềm ngọn tre

Người ta xuống ngựa lên xe

Bố tôi cọc cạch đi về sớm hôm


Một thân gà trống nuôi con

Cái duyên bạc bẽo lại còn đùa dai

Dằn lòng vá tạm mảnh vai

Ngẩn ngơ trông xuống đã hai vạt nhầu


Chẳng đành ôm khối hồn đau

Đem thơ thả xuống mặc dầu nước trôi

Vàng-thau để đó cho người

Nuôi con bằng giấc mộng đời dở dang


Lòng này dẫu phải xáo măng

Cũng không vẩn vấy trắng trong thân cò

Đàn con tháng đợi năm chờ

Dài lưng vẫn cứ dại khờ thế thôi


Bố đi đong gạo cả đời

Chín cơm thì đã tối trời…còn đâu !

 

Tác giả Đồ Khươn

Cảm Mùa - Thơ hay trên Facebook

Cảm Mùa - Thơ hay trên Facebook

 

Cảm Mùa


Ơn mưa thấm ướt giêng hai

Mùa về bung đóa mây cài tóc xanh

Ơn tia nắng ủ mộng lành

Gió về tạ khúc mong manh xuân thì

Ơn Đời trao nét từ bi

Ta về phác họa nhu mì tháng năm


Ẩn trong một dáng Phật nằm

An nhiên trăng tỏa buổi rằm nguyên sơ

Ẩn trong côi cút bơ vơ

Tương giao tri ngộ đã chờ đợi duyên

Ẩn trong tĩnh lặng giấc thiền

Vọng vang tiếng gọi tự miền vị lai


Mưa là mây buổi sơ khai

Gió là nắng chảy miệt mài thành men

Xác thân vùi dưới đất đen

Hồn nương kinh kệ hóa sen Niết bàn

Trầm luân rớt nhịp tuần hoàn

Sen về ngủ vũng trần gian lặng thầm


Và trong muôn hạt từ tâm

Ô kìa! Mùa đã trổ mầm hồi sinh…


Tác giả: Lam Bình

Trang 2 trong tổng số 6 trang.

Các tin mới nhất

Nhiều người đọc

Sách mới xuất bản

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1007
mod_vvisit_counterHôm qua4418
mod_vvisit_counterTất cả4519045

20 144
,
Hôm nay:26 - 3 - 2017
Hiện có 453 khách 1 thành viên online

Đăng ký tin thư

Tên:
Email: